[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 262: Đừng Buồn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sơn Lam Tễ nhắn cho Ôn Vân Tụ: 【Giúp hỏi Thuần Dưỡng Sư của xem vụ buôn bán ?】

 

Ôn Vân Tụ: 【Mỉm , cô thiếu tiền】

 

Mắt Thịnh Minh tinh, thấy tin nhắn, thất vọng hỏi: “Không . Cậu xem, xin chuyển trường qua đó thì ?”

 

“Không cần chuyển trường. Thời hạn trao đổi của sắp hết.”

 

Tiền tới tay thì đạo lý trả .

 

Sơn Lam Tễ đ.á.n.h giá môi trường học viện gần đây.

 

Học khép kín khó ngoài, gần đây concert và kịch bản nhiều, chất lượng quá kém. Xuất hiện quá thường xuyên chỉ giảm giá trị thương mại của . Các mối ăn góp vốn ở Đế Quốc cũng lâu thị sát, đúng là nên xem.

 

Sinh viên Tây Lục cũng sắp trở về. Trước khi , Sơn Lam Tễ tới cửa hàng. Mặt bằng vàng mà đóng cửa một ngày là mất một ngày tiền, thế mà lúc cửa cuốn kéo xuống.

 

Sơn Lam Tễ mở cửa, tự .

 

Tinh thần thể việc, chạy ?

 

-

 

Về chuyện ghép đôi với Tây Lục, Hoàng Đế từng hỏi ý Tô Dương, cô từ chối thẳng. Không tăng thú nhân cho vui.

 

Tây Lục là liên minh do bảy thành bang tự trị cấu thành, trong đó năm nơi đều truyền lời mời. Tô Dương càng khả năng dây dưa thêm với bên đó.

 

Chuyện sinh viên trao đổi cô vẫn đang cân nhắc. Cô rời nơi quen thuộc, cũng thích Cô Ma.

 

Bôn ba cả đường trở về học viện, Đệ Tam Tịch và Cô Ma ở cửa đón cô.

 

Đệ Tam Tịch vui mừng lên: “Dọc đường vất vả .”

 

Cô Ma thì ngoài mặt khách sáo chào Sở Toàn, hỏi Tô Dương: “Cô bắt nạt em chứ?”

 

Trên đường về dù cùng một xe, Sở Toàn thêm. Tô Dương còn chú ý thú nhân của cô ít mấy . Ôn Vân Tụ đoán thể nâng cấp.

 

Học sinh của bắt nạt, tinh thần thể chim sẻ nhỏ của Cô Ma còn theo Tô Dương suốt đường về ký túc xá, cô tới cửa mới rời .

 

Không còn ngoài, Cửu Phương Túc Giới cuối cùng hỏi câu nghĩ suốt đường.

 

“Vì chuyển nỗi đau của em sang đây?”

 

Tim Tô Dương nhói lên, theo bản năng bóng Tát Tuyết. May mà hội học sinh .

 

Cô hít sâu, dừng cửa.

 

ý , nhưng đau khổ rút là xong. Lần nghĩ tới , xin , nên chuyển đau khổ cho , để gánh .”

 

Cửu Phương Túc Giới: “ sợ đau.”

 

Tô Dương cố : “Vậy cũng lý do để gánh.”

 

Ánh mắt Đệ Tam Tịch xoay giữa hai . Hắn nhận bầu khí giống bình thường, nghi thức chào đón chuẩn sẵn đều dùng tới.

 

Những thứ đó quan trọng, Vua Sừng Cừu mới quan trọng nhất. Đệ Tam Tịch chẳng thèm để ý con bướm xuất hiện thêm, cố nhảy múa mua vui cho vợ.

 

Nào ngờ cửa, áo trượt tới vai, lộ nửa vai trắng, còn kịp há miệng cho Thê Chủ xem khuyên lưỡi.

 

Tô Dương dậy, giúp mặc áo .

 

“Trước tiên đừng ? Gần đây tâm trạng.”

 

định chuyện khác…… Chỉ nhảy cho cô vui.”

 

Trời của Đệ Tam Tịch sập !

 

Hắn xổm trong góc nghi ngờ nhân sinh. Con nhện nuôi một thời gian bên cạnh động chân.

 

Đệ Tam Tịch giận dữ: “Ngươi thế mà nhạo .”

 

Con nhện chỉ đang hoạt động cơ thể: ?

 

Đệ Nhị Tịch ngang qua.

 

Đệ Tam Tịch âm dương quái khí: “Có vài kẻ tự xưng á phụ đúng là chẳng tác dụng gì, cũng bằng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-262-dung-buon.html.]

 

Chó ngang cũng mắng một câu…… thật sự ch.ó ngang. Vừa thấy thú nhân tên Tát Tuyết, lời Đệ Tam Tịch đến miệng nuốt xuống.

 

Hắn cố nhếch môi, nặn chút nụ hiền hòa: “Về ?”

 

Tát Tuyết giật .

 

Con bọ cạp độc phun tất cả trừ Tô Dương bỗng nhiên giơ kim đuôi, đổi tính phát tín hiệu thiện. Chó cụp tai máy bay, đáp bừa dán tường nhanh qua.

 

Điều khiến Tô Dương yên tâm. Tát Tuyết cuối cùng cũng đề phòng khác.

 

Trong học viện vẫn như cũ. Quán cà phê quản gia cuối cùng vẫn tiếp tục kinh doanh, chỉ là cho phép để trần nửa , ảnh hưởng thuần phong mỹ tục.

 

Ngoài học viện mới mở một cửa hàng chuỗi đồ tình thú. Tần Tâm Khê chủ tiệm là một con chim.

 

Không mấy ngày cửa hàng đóng cửa, vì chủ chim chiếm đoạt trái phép, đội tuần tra phát hiện bắt tạm giữ, hiện vẫn tìm bảo lãnh.

 

Tô Dương chuyện, cứ thấy phong cách hành sự của chủ chim quen thuộc. Cô gọi cho Mệnh Tùng Lam hỏi: “Là chim nhà Sơn Lam ?”

 

Mệnh Tùng Lam: “ loài đó, hình như còn là tinh thần thể của sinh viên trường các cô. Người hâm mộ của tới bảo lãnh .”

 

Ở đầu giáo dục: “ đến từ Thành Phỉ Thúy, quen luật pháp ở đây, nhưng đ.á.n.h cướp cửa hàng khác ở Đế Quốc là phạm pháp. Còn chúng sẽ cân nhắc trục xuất.”

 

Tô Dương cạn lời. Vốn cô định tiếp xúc gì với con chim nhỏ nữa, nhưng chủ nhân nó từng cứu Tát Tuyết.

 

Cô mở phần mềm , tặng quà cho tài khoản 【Sơn Lam】.

 

Trong trại tạm giữ, chim nhỏ cúi đầu ủ rũ giáo dục.

 

Người hâm mộ tới xin chụp ảnh chung, chim nhỏ lấy tinh thần phục vụ việc.

 

“Cậu thể về. Sau ăn chân chính, đừng nghĩ đường tắt.”

 

Ra khỏi cửa đồn cảnh sát, hâm mộ đề nghị: “Cậu chỗ ở đây ? Qua nhà thế nào?”

 

Chim nhỏ ưỡn n.g.ự.c biểu thị nó chỗ ở. Đợi hâm mộ tiếc nuối rời , bản nó cô độc tìm cây lớn tổ.

 

Bất động sản của chủ nhân bán lúc giá cao nhất. Bây giờ học viện , chim cũng còn mặt mũi về như . Nó xổm cây, thở dài ngắn dài.

 

Điện thoại vang mà tâm trạng xem. Đến nửa đêm điện thoại dồn mạng của chủ nhân phiền, chim chặn chủ nhân mới thấy thông báo mới.

 

Mắt nó sáng lên, nóng lòng mở . Hậu trường hiển thị tặng quà. Là lấp lánh!

 

“Chíp chíp.”

 

Lấp lánh chim giải thích, chuyện đều do Sơn Lam Tễ , liên quan gì tới chim. Chim tuân thủ pháp luật, cần cù giàu, nhặt điện thoại nữa.

 

Tô Dương: 【Được, cố lên】

 

Tát Tuyết: “Là tinh thần thể của bạn học Sơn Lam Tễ ?”

 

Thường xuyên tiếp xúc quen nhớ ? Tô Dương thấp thỏm gật đầu. Tát Tuyết lộ vẻ chột , mắt liếc dám cô.

 

“Dương Dương, thật mấy viên t.h.u.ố.c nhỏ của nó giới thiệu mua.”

 

Giọng Tát Tuyết càng lúc càng nhỏ.

 

“Em cho xem mấy thứ linh tinh nữa, nhưng vẫn lén xem video bán hàng của nó. mua nhiều lắm. Dương Dương, em với Vưu Tuyết mắng .”

 

Vừa Vưu Tuyết tỉnh, im lặng một lúc: “ thấy lịch sử chi tiêu , dùng tài khoản của .”

 

Tát Tuyết gãi đầu: “Ha ha, hóa dùng nhầm. bảo giảm.”

 

Tô Dương thở phào dở dở . Con chim đúng là loại buôn bán gì cũng , cũng chỉ Tát Tuyết mới nó lừa.

 

“Anh mua thì mua.”

 

Tô Dương xoa đầu chó: “ thứ cho miệng ăn bừa, để hoặc Vưu Tuyết xem .”

 

Tát Tuyết gật mạnh, lộ nụ ngốc nghếch chữa lành.

 

Thấy Tô Dương cũng cong mắt , đuôi vui vẻ lắc.

 

đau, để ý chuyện quá khứ nữa. Dương Dương và em trai cũng đừng vì thế mà buồn.

 

 

Loading...