[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 257: Tôi Không Có Ác Ý, Chỉ Muốn Chen Chân Vào Thôi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh Minh nghẹn một , lưng về phía Tô Dương hỏi bạn cùng phòng: “Từ bao giờ cũng đối xử đặc biệt ? Còn trêu gọi em gái, trúng tà ?”

 

Sơn Lam Tễ hỏi ngược: “Cô là con của cha nuôi , em gái thì là gì?”

 

Hóa , bạn cùng phòng trêu .

 

Thịnh Minh thả lỏng.

 

Bạn cùng phòng ý gì khác là .

 

“Cô là em gái , giờ ? Cậu thích gì ? chiều theo sở thích. À đúng , sách của còn đang đóng gói ?”

 

Hắn cô thích gì.

 

Sơn Lam Tễ: “Sách mang theo , nhưng chắc lấy ngay lúc ?”

 

Thịnh Minh: “Vậy chờ về .”

 

Sơn Lam Tễ đáp , bóng biến mất.

 

Nhiệm vụ kết thúc, hoạt động liên hợp dọn dẹp dị thể xâm biến viên mãn thành. Chỉ ít Thuần Dưỡng Sư thương nhẹ, một ai t.ử vong.

 

Từ sa mạc trở về, lúc đại sảnh họp tổng kết, mấy thú nhân phân phối đều thành công Thuần Dưỡng Sư tiếp nhận, dự định tham gia đợt ghép dữ liệu xuyên quốc gia đầu tiên.

 

Chỉ cần dữ liệu tương hợp đủ, thể sang bước tiếp theo.

 

Trong thời gian đó, Thịnh Minh mấy thôi, Tô Dương đều coi như thấy.

 

Tan họp, Tô Dương khỏi đại sảnh.

 

Mấy sinh viên năm hai cùng đang chuyện, nhao nhao hỏi Minh Văn Tâm cảm giác khi ghép đội với Sơn Lam Tễ thế nào, để phương thức liên lạc , tóe tia lửa tình yêu ?

 

“Có để .”

 

Minh Văn Tâm lạnh, lấy một tấm danh : “Danh đấy, bảo mua đồ.”

 

“Nhìn giống tia lửa ? Vừa kết thúc chạy còn nhanh hơn ai hết.”

 

Danh chuyền qua tay mấy Thuần Dưỡng Sư. Tô Dương tiện thể một cái.

 

【A, bán lẻ tạp hóa, cái gì cũng

 

“……”

 

Ai cũng lộ vẻ cạn lời. Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

 

“Cái đó, Tô Dương, chờ một chút.”

 

Người xung quanh đều lộ biểu cảm “ hiểu”, còn cố tình chậm để xem náo nhiệt, rõ ràng quá mức.

 

Tô Dương chỉ góc bên : “Qua đó .”

 

Thịnh Minh gật đầu.

 

Mắt thú nhân lạc đà đều to, lông mi dài. Dáng vẻ thẹn thùng trông mềm mại, vẻ dễ bắt nạt…… Rốt cuộc cưỡi lạc đà sẽ cảm giác thế nào nhỉ.

 

Tô Dương chủ động gốc cây ở góc khuất, suy nghĩ bay xa.

 

-

 

“Đưa bịt mắt cho Thịnh Minh, còn mấy quyển sách nữa.”

 

Sơn Lam Tễ sớm hơn những khác. Hắn về cửa hàng đóng thành một chồng, treo thẳng lên tinh thần thể.

 

Chồng sách nặng ép chim nhỏ ngẩng đầu nổi. Nó vất vả đập cánh bay lên , chíp chíp tố cáo chủ nhân t.ử tế, bản giao hàng, rõ ràng bên nó chỉ một chiếc bịt mắt nhẹ.

 

Sơn Lam Tễ ngẩng đầu, lật sổ sách: “Cho ngươi phí chạy việc.”

 

Chim nhỏ ì ạch treo đồ bay tìm .

 

Nhìn bản đồ đồ mua, vị khách cũ định tỏ tình với con gái ?

 

Chim nhỏ bay qua tường, từ xa thấy vị khách cây, đối diện là một cô gái, phần lớn cơ thể che khuất.

 

Quả nhiên đang tỏ tình.

 

Chim nhỏ hiểu chuyện dừng cành chờ.

 

Nhờ thái độ như thế nó mới ba năm liền đầu bảng đ.á.n.h giá của chăm sóc khách hàng. Tranh thủ lúc , nó còn lấy điện thoại nịnh nọt lấy lòng.

 

【Cưng ơi, hàng gửi , thể đừng đ.á.n.h giá ?】

 

Tên 【Bọ Cạp Nhỏ Của Vua Sừng Cừu】 khó chiều vô cùng, chỉ vì giao hàng chậm mà đòi đ.á.n.h giá . Chim nhỏ năn nỉ đủ kiểu vẫn dầu muối ăn.

 

là cay nghiệt. Thú nhân khắc nghiệt thế , Thuần Dưỡng Sư của chắc chắn thích .

 

Chim nhỏ tức tối nghĩ, đồng thời giọng khách quen.

 

thể ghép đôi với cô ?”

 

Chim nhỏ im lặng lắc đầu.

 

Như , quá trực tiếp cũng quá thiếu lãng mạn.

 

Thế mà còn tay , chẳng tặng chút quà nào. là còn keo hơn chim.

 

Nếu chim ở bên lấp lánh, chim nhất định sẽ đưa hết tiền tiết kiệm cho cô. Cả của chủ nhân nữa, nó trộm tiền của chủ nhân nuôi cô……

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-257-toi-khong-co-ac-y-chi-muon-chen-chan-vao-thoi.html.]

Tưởng tượng cảnh đó, chim nhỏ suýt thành tiếng.

 

Rất nhanh nó nổi.

 

Bởi cô gái bên mở miệng .

 

Chính là giọng như gió mát lướt qua, ngọt ngào, trong trẻo, dịu dàng, dễ , lay động lòng , khiến chim chất hết lời khen đẽ lên đó.

 

Là lấp! Lánh! Của nó!

 

Nó cứng đờ thò đầu . Đốm sáng từ ngọn cây nhảy xuống cô gái. Theo góc đổi, cô lộ nửa .

 

“Anh là khá .”

 

thú nhân đối diện, miệng khép mở gì đó.

 

Bịch. Những quyển sách treo chim, cùng hộp bịt mắt gói cẩn thận còn thắt nơ rơi xuống.

 

Hai cây đều giật ngẩng đầu.

 

Tô Dương nhanh nhẹn né . Cô đang định xem ai ném đồ từ cao, tiên thấy mấy chữ to bìa sách.

 

《Cẩm Nang Tiểu Tam》

 

Ánh mắt im lặng hỏi của cô hướng về Thịnh Minh.

 

Thịnh Minh ấp úng: “Cái , cái đúng là mua, nhưng ác ý, chỉ chen chân thôi……”

 

Tô Dương hiểu .

 

Tinh thần thể của Sơn Lam Tễ tới đưa giáo trình cho bạn cùng phòng.

 

Mục đích là lấy lòng cô, giành sự đồng ý ghép đôi.

 

Nó ở đây lén cũng là để quân sư?

 

Tô Dương mím môi: “Cảm ơn thích , nhưng ý định tăng thêm thú nhân nữa. Tạm biệt.”

 

liếc con chim xanh phía : “Tiền nợ Sơn Lam Tễ bảo Vưu Tuyết chuyển . Còn nữa, ném đồ từ cao là phạm pháp.”

 

với chim đều đầy tiền án tiền sự.

 

“……”

 

.

 

Ánh mặt trời chiếu lên cô, vẫn chói mắt như thế.

 

Lấp la lấp lánh.

 

Tim chim vỡ thành những ngôi nhỏ.

 

-

 

“Lịch sử Thành Phỉ Thúy thể truy ngược một trăm năm. Khi đó còn gọi là thành chủ, bây giờ theo kịp thời đại , đều gọi thị trưởng.”

 

Trở về khách sạn.

 

“Kỷ niệm một trăm năm xây thành bảy ngày lễ hội. Đây cũng là quy mô lớn nhất, tham gia đúng là tiếc.”

 

Trong phòng, Vưu Tuyết đang kể lịch sử, cũng là bổ sung kiến thức cho Tô Dương.

 

Tô Dương gương chọn quần áo, Lâm Tốc mua về một đống phụ kiện.

 

Lễ hội đồ ăn miễn phí còn thể nhảy múa, chỉ riêng vế đầu cô cũng tham gia.

 

“Lần vị thị trưởng cũng sẽ xuất hiện. Tối nay mấy , hôm nay cơ thể giao cho , để chơi với cô cho thỏa thích.”

 

Tô Dương ngạc nhiên: “Vậy chơi ? Náo nhiệt lắm.”

 

“Hơi quá ồn.” Vưu Tuyết: “ về nghỉ.”

 

Tính vốn lạnh lùng. Tô Dương thôi, Vưu Tuyết đổi ngay mặt .

 

Tát Tuyết thích náo nhiệt, còn tự chọn quần áo, âm thầm chọn màu gần giống Tô Dương.

 

Tin nhắn của Leonis gửi tới lúc Tô Dương vẫn đang chụm đầu với Tát Tuyết chụp ảnh tự sướng. Hai nghèo nàn tư thế, chỉ giơ tay chữ V ống kính. Điện thoại leng keng vang lên, Tô Dương mở .

 

【Leonis: Dùng Zero xong , trả cho cô?】

 

Tô Dương lúc mới nhớ còn một con động vật chân đốt. Trước khi , Zero Leonis mượn việc. Sau khi biến thành thẹn thùng nhút nhát cũng dễ chuyện, Tô Dương một câu là .

 

ở trường, đưa về cũng . bảo Đệ Tam Tịch trông

 

Leonis trả lời “ok”. Tô Dương hỏi: 【Bọn họ kiểu lột da hoặc hóa kén như quy luật gì ?】

 

【Leonis: Không rõ, điểm bọn cũng nắm

 

【Leonis: Gần đây Kiến Nguyệt thế nào, cần chừa cho một phòng giam ?】

 

【Tô Dương: Không cần cần, nghiệp khỏi Quần đảo Nam Dữ , trông】

 

Trong nhà chẳng còn một Đệ Nhị Tịch rảnh rỗi .

 

Tô Dương lật lịch sử trò chuyện, chợt nhớ nào cũng quên trả lời ba lời hỏi thăm mỗi ngày của …… Thôi coi như thấy .

 

【Con bướm rời đảo của các , đón nó giữa đường , trông nó đừng gây chuyện, bảo nó tới thẳng tìm

 

 

Loading...