[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 254: Hoan Nghênh Lần Sau Ghé Lại
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thú nhân đều Thuần Dưỡng Sư bốc tập hợp. Sứa Minh Hà vẫn nguôi giận, nổi cáu còn quất thêm mấy cái tên thú nhân đang ngây với Tô Dương.
Cười , gì đáng .
Thủ Tịch ngăn tinh thần thể chuyện ác, vặn cốc giữ nhiệt .
Hơi nước ấm bốc lên, uống một ngụm.
Xúc tu miệng bên cạnh bá đạo cuốn tới, Sứa Minh Hà cướp cốc giữ nhiệt nhét cơ thể .
Côn chậm một nhịp, vồ hụt.
Bên tai Tô Dương mấy tiếng cá kêu thất vọng. Cô mắt thẳng, với thú nhân mới gia nhập: “Xin chào, là Tô Dương. Hợp tác tiếp theo phiền .”
Thịnh Minh cố ép giọng bong bóng: “Không phiền, đây là vinh hạnh của .”
Cổ họng nuôi cá luôn . Tô Dương nhịn , giới thiệu thú nhân của : “Đây đều là nhà .”
Thịnh Minh hội trưởng Học viện Đế Quốc đang mỉm hiền hòa và những khác như hổ rình mồi, lặng lẽ xa Tô Dương thêm một chút.
Chất lượng thú nhân của cô cao nhất, đồng thời cũng hung nhất, mấy ở Tây Lục đều nổi danh lẫy lừng.
Cấu hình đội ngũ kiểu hình như cần gia nhập. Vốn Thịnh Minh còn định thể hiện năng lực Thuần Dưỡng Sư để giành thiện cảm.
“ hiểu địa hình quanh đây.” Hắn thao thao bất tuyệt xong, chờ ánh mắt sùng bái của Thuần Dưỡng Sư.
Tô Dương gật đầu: “Ừ ừ, cái Vưu Tuyết tối qua phân tích .”
Thịnh Minh: “ là cư dân thường trú ở đây, ngoài cần mang gì.”
Tô Dương chỉ hành lý: “Tạ Lợi và Lâm Tốc cũng sắp xếp xong . Mang dư cả phần .”
Thịnh Minh: “ tìm nguồn nước.”
Tô Dương chỉ eo: “Rắn cũng .”
Thịnh Minh: “…”
Hắn còn gì? Cái đầu c.h.ế.t tiệt mau nghĩ .
Thấy những Thuần Dưỡng Sư bên lượt xuất phát, Thịnh Minh vội : “ là lạc đà, thể cõng cô.”
Mắt Tô Dương sáng lên.
nhanh, hai thú nhân lặng lẽ ghé sát l.i.ế.m liếm cô, cô khó xử từ chối khéo: “Xin , chắc cần . ch.ó với báo tuyết thể cưỡi.”
Tô Dương buộc d.a.o găm cho chắc: “Anh theo chúng là , đừng tụt .”
Lạc đà ở sa mạc gì chuyện tụt đội.
Thịnh Minh nghĩ như , đó tụt thật.
Tô Dương nhặt .
Thịnh Minh giãy giụa cuối: “Chỉ là cấp của còn đủ cao, cấp của sẽ tăng.”
Nói với cô cái gì. Tô Dương gật đầu qua loa “ừ ừ”.
Mỗi Thuần Dưỡng Sư phụ trách một khu nhỏ. Khu vực của cô vẫn tìm dị thể xâm biến. Tô Dương căng thẳng thần kinh, cảnh giác cao độ, rảnh bận tâm chuyện tình cảm của thiếu niên.
Cô gọi Lâm Tốc: “Anh bảo vệ một chút.”
Thú nhân yếu, đừng xảy chuyện gì.
Thịnh Minh đối diện đôi đồng t.ử dựng màu vàng sẫm của báo đen, da đầu tê rần.
Lâm Tốc bước tới xách lên, “chậc” một tiếng.
Thịnh Minh thấy coi thường, đang định thì bỗng trợn mắt.
“Dị thể xâm biến……!”
Tô Dương thấy .
Dị thể xâm biến, dị thể xâm biến! Mấy trải nghiệm đau khổ đều liên quan tới dị thể xâm biến. Sau khi vượt qua nỗi sợ ban đầu, bộ cảm xúc chất chứa trong cô đều biến thành tức giận. Khi một dị thể xâm biến phá cát chui lên, đột ngột lao về phía Vưu Tuyết, cơn giận tích tụ đạt đỉnh.
Thú nhân còn kịp hành động, mệnh lệnh truyền qua dấu ấn điều khiển năng lực của họ.
Bức tường lửa cháy rực chắn Vưu Tuyết, tulip lập tức khép vòng. Dị thể xâm biến đông cứng tại chỗ. Ánh mắt Vưu Tuyết từ mũi d.a.o xuyên thủng n.g.ự.c dị thể xâm biến chuyển dần tới gương mặt Tô Dương đang nắm chuôi dao.
Biểu cảm cô khẽ đổi mấy , cuối cùng rút d.a.o , thở dốc : “Chụp ảnh.”
Giọng khàn.
Trước khi thiêu dị thể xâm biến chụp ảnh truyền lên, tiện cho cơ quan chính thức thống kê lượng dị thể xâm biến.
Vưu Tuyết chụp ảnh, Tạ Lợi lấy khăn giấy lau chất bẩn bám Tô Dương.
“Dịch cơ thể của dị thể xâm biến ô nhiễm. Sang năm hai, vũ khí lạnh vẫn nên chọn loại tầm xa thì hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-254-hoan-nghenh-lan-sau-ghe-lai.html.]
Khu bên cạnh, Minh Văn Tâm giương cung lắp tên, nhắm từ xa một dị thể xâm biến.
Cô thú nhân bảo vệ ở trung tâm. Sơn Lam Tễ thừa một thì xa xa, dị thể xâm biến tới đ.á.n.h một cái, tới thì đó chơi điện thoại. Minh Văn Tâm tiếng thông báo “xx tài khoản” hết mấy chục mấy trăm, cạn lời vô cùng.
Cát chân bỗng chảy, cô kịp đề phòng, cả lún xuống. Thú nhân của cô đều hệ mặt đất, dám kéo mạnh. lúc sốt ruột, Sơn Lam Tễ bước lên, tủm tỉm giơ mã thu tiền.
“Cần cứu hộ ? là đội cứu hộ cát lún chuyên nghiệp, thành viên cùng nhóm giảm giá.”
“……”
“Năng lực Sơn Lam Tễ liên quan tới linh hồn. Hắn thể thấy tiếng linh hồn. Mấy lui .”
Ở xa, Sở Toàn hạ ống nhòm. Thú nhân bên cạnh lệnh lui , bản cô vùng cát lún.
Hít sâu, điều chỉnh cảm xúc thành hoảng sợ mất bình tĩnh, Sở Toàn bắt đầu kêu cứu.
Càng giãy tốc độ chìm càng nhanh. Sở Toàn kiểm soát biên độ giãy giụa, đến lúc sắp cát lấp qua cổ, bóng Sơn Lam Tễ xuất hiện.
Xuất hiện trạng thái linh hồn, cơ thể hư hóa, chân thực.
“Cô Sở?”
Sở Toàn : “Cứu , trả thù lao cho .”
Rõ ràng chẳng hề hoảng mà vẫn cứu, đúng là một cô giáo giàu .
Có tiền ai kiếm?
Sở Toàn cũng chẳng để ý việc hét giá trời, bao nhiêu tiền cô cũng trả nổi, chỉ sợ Sơn Lam Tễ tham.
Cô cho đối phương thấy khả năng tài chính của . Sau mấy thất bại đó, Sở Toàn nhận phương pháp dùng sai đến mức nào, những thú nhân thể đối đãi theo lẽ thường.
Lần , cô thẳng: “ năng lực của . Bao nhiêu tiền mới đổi năng lực của , giá .”
Sơn Lam Tễ mở máy tính: “Chờ một lát.”
Thú nhân sở cầu đúng là dễ xử lý.
Sở Toàn khỏi tiếc cho mấy . Ba kẻ ở Hắc Tháp một ai dùng cho .
Ngón tay chọc nhanh máy tính. Sơn Lam Tễ tính xong, xoay màn hình : “Phí xuất hiện, phí sử dụng năng lực, phí tổn thất tinh thần, phí bỏ việc của vân vân, cộng bỏ lẻ, cô cho ba mươi triệu tỷ là . Dĩ nhiên, đây là phí bao tháng.”
Sở Toàn: “…… Cậu đùa ?”
Sơn Lam Tễ khẽ : “Sao thể.”
Lại một tên khó xử. Sở Toàn chỉ tay: “Cút về săn .”
“Chữ cút lịch sự lắm, nhưng cô là giáo viên.”
Sơn Lam Tễ cúi thi lễ: “Vẫn hoan nghênh ghé . Cửa hàng chúng kinh doanh tạp hóa lâu dài……”
“Cút.”
-
Dị thể xâm biến quanh đây nhiều. Ảnh Tô Dương truyền lên xong, giáo viên bảo cô tiếp tục sâu hơn sa mạc.
Lần Thịnh Minh lấy tinh thần: “ đường. Dù dấu chân cát vùi, cũng tìm đường về.”
Tô Dương thú nhân nhà cũng , thôi thì đừng đả kích .
Thịnh Minh dẫn đường phía . Dọc đường thỉnh thoảng xương rồng và thực vật khác, còn chạy qua c.ắ.n hai miếng, hỏi Tô Dương ăn .
Tô Dương gai nhọn hoắt, cái miệng nhai một miếng một cây, thấy khoang miệng cũng bắt đầu đau.
“Đừng , ăn trái cây.”
Lâm Tốc đưa trái cây mang tới bên miệng cô, đầu ngón tay ấn môi quan sát. Hồng hào, mềm ẩm, hề nứt vì thời tiết.
Vừa định hôn một cái, Tạ Lợi nhất quyết chen : “Cô rửa tay.”
Lâm Tốc quan tâm: “ rửa , đút cô .”
Vưu Tuyết: “Gió cát nổi , bây giờ thích hợp ăn uống.”
Thịnh Minh thấy họ như sắp cãi , chạy tới hòa giải: “Mọi gì từ từ .”
Mấy đồng loạt .
Thịnh Minh: “?”
Họ đầu, một câu một câu, cuối cùng cả nhà tìm chỗ tránh gió ăn cơm. Tô Dương mỗi thứ c.ắ.n một miếng đồ họ đưa, hòa thuận vui vẻ, gia đình êm ấm.
Thịnh Minh: “?”
Hắn đúng là thừa miệng.