[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 253: Độ Tương Hợp Cao Chính Là Có Duyên
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bừng tỉnh khỏi giấc mơ, tiếng hít thở nặng hơn cũng đ.á.n.h thức hai còn giường.
Tô Dương giữa ngủ loạn hết cả lên, tay chân vung tứ phía.
Vưu Tuyết đưa tay sờ trúng m.ô.n.g cô.
Cửu Phương Túc Giới thích nhất áp chỗ ngủ, Vưu Tuyết chỉ một rằng mềm.
Quả thật mềm, ấm, nóng hổi.
Vưu Tuyết ôm cô từ phía , về hướng trai trong bóng tối.
Tư thế ngủ của ngày càng giống Tô Dương, ngửa dang tay dang chân, đầu còn chạm đầu cô.
Tư thế dễ ngáy. Có lẽ tiếng ngáy của Samoyed đ.á.n.h thức, Tô Dương cựa quậy, đẩy con ch.ó lớn.
Chó lớn mơ màng lè lưỡi l.i.ế.m cô, đổi sang tư thế khác.
Tô Dương cũng lật , mặt áp n.g.ự.c Vưu Tuyết.
Vưu Tuyết nhẹ vỗ lưng cô.
Bàn tay đặt ở eo khẽ động, ngoan ngoãn trượt xuống cơ bụng.
“Tỉnh ?” Hắn cúi đầu hỏi.
Thời gian còn sớm, trời tờ mờ sáng cũng tới. Mái tóc mềm mảnh cọ giữa cổ .
Ánh mắt Tô Dương rối rắm, như đang nhỏ bí mật:
“Anh thật sự từng việc ở đấu trường thú ? Thú nhân trong đó đều bắt tới ?”
Vưu Tuyết rời bàn tay đặt lưng cô, từ gáy cô từ từ vuốt xuống eo , cứ lặp lặp như .
“Không, cơ bản đều là tự nguyện. Nếu tự nguyện, khó khiến họ lời ở .”
“Giống phim, c.h.é.m g.i.ế.c ? Có nguy hiểm tính mạng mà vẫn tự nguyện ở ?”
“Vì lương cao. Chỉ cần tiền, nhiều thú nhân chuyện gì cũng sẵn sàng . Dĩ nhiên bên trong đúng là nhốt một .”
Để đ.á.n.h thức Tát Tuyết, hai gần như ghé sát tai . Giọng quấn theo luồng , nhỏ mà kéo dài dứt, xen lẫn những động tác vuốt ve do đôi tay tạo . Cô đang theo đường nét của vật thuộc về .
“Những nhốt là con bạc vứt bỏ gia đình, bất chấp tất cả. Họ hết tiền trả nợ, chỉ thể đặt cược chính ở đó.”
“Còn ?”
Bàn tay Tô Dương khẽ khép , hỏi: “Anh sống ở đó thế nào?”
Thế nào? Vưu Tuyết chia một phần tâm trí hồi tưởng, nhưng cứ những động tác vụn vặt của cô kéo về.
Hắn giữ giọng định, vẫn lạnh và trong, như chẳng chuyện gì xảy : “Ban đầu thú vị, đó phát hiện cũng chỉ , từ từ mất hứng thú.”
“Sau đó thì ?”
Sau đó, lên kế hoạch khiến đấu trường thú biến mất.
ngờ trai sẽ tìm đến đúng giai đoạn đó. Vưu Tuyết nhắm mắt, nhiệt độ cơ thể dần hạ xuống trong bàn tay cô.
“Nghe thì vẻ hồi đó sắc sảo lắm.”
Vưu Tuyết hiện tại kín đáo, trầm . Tô Dương khó tưởng tượng ở đấu trường thú sẽ là dáng vẻ gì.
Cô thả tay , cả sấp lên . Trọng lượng như ngược khiến tâm trạng Vưu Tuyết dịu đôi chút.
Hắn thừa nhận: “, khi quá tự phụ, tự cho cao, luôn cho rằng đời việc gì khó . Những kẻ nắm quyền ở đấu trường thú tưởng rằng tiền, khống chế sống c.h.ế.t của thú nhân thì thể gì cũng . tâm tư của họ, trong mắt nông cạn đến buồn .”
Hắn khác gì những kẻ nắm quyền ngạo mạn đó, cho nên cũng trả giá như .
Anh trai bên cạnh chép miệng. Vưu Tuyết xóa ký ức trong đầu. Tô Dương vị trí trái tim nhịp đập, từng tiếng từng tiếng khiến buồn ngủ, nhưng lời mớ của Tát Tuyết phía cùng phản ứng buổi sáng của Vưu Tuyết cô tỉnh.
Sáng , vạn vật thức tỉnh, bàn tay Tô Dương cũng ý thức riêng mà đặt lên đường cơ bụng chữ V.
Bụng Tát Tuyết đồng bộ co giật hai cái. Hắn mơ màng tỉnh khỏi giấc ngủ, mơ ở bên Dương Dương, còn gọi tên cô. Vừa mở mắt thấy cô đang ở bên em trai.
Thôi , đây là em trai, Tát Tuyết thể bớt ghen một chút.
Em trai ôm Dương Dương, cúi đầu hôn cô sâu. Tóc Dương Dương xõa , chỉ lộ nửa gương mặt nhỏ, hé môi thở.
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-253-do-tuong-hop-cao-chinh-la-co-duyen.html.]
“Anh?”
Mãi đến khi em trai nhắc một tiếng, Tát Tuyết mới chuyển ý thức, đổi thành điều khiển cơ thể.
-
Buổi sáng dậy muộn, cả nhóm vội vàng chạy tới nơi tập trung.
Lúc Tô Dương đến, đều ở lễ đường. Cô đẩy cửa bước , sinh viên Học viện Đế Quốc và Đại học Tây Lục đồng loạt sang.
Tô Dương: Mười giờ tập trung, cô cũng đến muộn…… vẫn còn một phút cơ mà, cô gì mãi .
Minh Văn Tâm hất cằm hiệu. Các chị năm hai cũng vẫy tay. Tô Dương nháy mắt với Ôn Vân Tụ và mấy , chịu bao ánh mắt dõi theo mà dịch qua, xuống mới thấy giảm bớt.
“Sao ai cũng ?”
Miệng cô khẽ mấp máy.
Minh Văn Tâm: “Dữ liệu kiểm tra xuyên quốc gia trong hội đàm đa phương hình như thông qua. Tây Lục sẽ là quốc gia đầu tiên triển khai, mấy đang Thuần Dưỡng Sư tương lai của .”
Tô Dương: “Quần đảo Nam Dữ cũng thông qua ?”
“Cái thì .”
【Chưa】
Tô Dương quen với giọng bất chợt vang lên. Ngồi một lát thấy khát, cô che nửa miệng : “Anh thể giúp lấy chai nước ? Cảm ơn.”
Minh Văn Tâm vô tình đầu, thấy một chiếc cốc giữ nhiệt bỗng xuất hiện giữa trung: ?
Tô Dương cũng cùng biểu cảm chiếc cốc: “Đây là……?”
Không cốc của ông cụ nhà chứ.
“ uống nước khoáng là .”
【Lạnh quá, cho dày. Cái mới】
Được thôi. Tô Dương uống xong: “Vậy đặt ở ?”
Thủ Tịch nhận cốc giữ nhiệt.
Khúc chen ngang nhỏ chỉ Minh Văn Tâm thấy. Trong sinh viên Tây Lục luôn chú ý bên , thú nhân chạm cánh tay Sơn Lam Tễ.
“Trong mấy , chất lượng thú nhân của cô cao nhất.”
“Hội trưởng Học viện Đế Quốc, ai mà tên Ôn Vân Tụ? Cấp của tăng ?”
“Còn thú nhân hệ thần thoại hiếm thấy, mấy SS+, là biến dị năng lực đặc biệt.”
Không chuyện khác, ai mà những năng lực đó? Đâu thú nhân nào cũng .
Ánh mắt trở về phía Tô Dương.
“Bên cạnh chắc còn một theo sát rời. cảm nhận dấu vết, còn ? Ở đây cấp cao nhất.”
Sơn Lam Tễ , bên một lúc lắc đầu: “Không cảm nhận .”
Nếu chiếc cốc giữ nhiệt bỗng xuất hiện, cũng còn ở đó.
Thú nhân thở dài: “Cậu xem cô để mắt tới ? Nói thật, lúc thành thấy cô . dời mắt nổi, độ tương hợp của chúng chắc thấp.”
Vừa xong mặt đau nhói, thứ gì đó quất trúng.
Thú nhân ôm đầu: “Ai, ai đ.á.n.h ?”
Sơn Lam Tễ dịch , nheo mắt quét quanh.
Trong thời gian thử nghiệm kiểm tra dữ liệu xuyên quốc gia, cả Đế Quốc lẫn Tây Lục đều ngầm cho sinh viên tiếp xúc nhiều hơn. Khi liên hợp dọn dẹp dị thể xâm biến, mỗi Thuần Dưỡng Sư mỗi ngày đều sẽ phân cho thú nhân từ trường khác .
Chế độ bốc thăm ngẫu nhiên. Tô Dương lên bốc thú nhân, cầu mong rút trúng hiền việc ít.
Nhìn nhãn gọi tên đối phương: “Thịnh Minh.”
Người bạn cùng phòng của Sơn Lam Tễ mừng rỡ gào lên: “Là ! bảo độ tương hợp cao chính là duyên mà! May quá!”
Cùng lúc đó, Minh Văn Tâm lên tiếng: “Sơn Lam Tễ.”