[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 252: Là Thuần Dưỡng Sư Trước Đây Của Hắn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hít, cô gái nổi bật thật.”

 

Sinh viên Tây Lục che mắt: “Mỗi Thành Phỉ Thúy đều thấy như cuối cùng cũng sống .”

 

Vầng sáng sặc sỡ tròn trịa chiếu lên gương mặt Sơn Lam Tễ. Mày mắt đen như mực, môi đỏ tươi.

 

Ở Tây Lục, lông chim xanh da trời rực rỡ xem là biểu tượng thiêng liêng. Ngoài danh xưng “Minh Châu Sa Mạc”, Sơn Lam Tễ còn những danh hiệu như “Sứ Giả Bình Minh”.

 

Người hâm mộ hai bên đường chào đón. Hắn mỉm chào . Người tuy đông nhưng gây chen lấn, ở đây việc yêu thích đại minh tinh chỉ dừng ở ngắm mặt , ngắm xong là .

 

Nhiều hơn một chút cũng chỉ là hỏi: “Anh cần Thuần Dưỡng Sư ? Anh thấy thế nào?”

 

Sơn Lam Tễ ai cũng giống .

 

Hắn thể nhanh chóng dựa giọng và cách ăn mặc để phân biệt từng , ghi nhớ đặc điểm sinh lý của những thường xuyên qua . Nhiều năm như thành bản năng, ngay cả bạn cùng phòng cũng chứng mù mặt.

 

Đi xuyên qua đám đông tới khách sạn, Sơn Lam Tễ một ngoài tìm tinh thần thể.

 

Gần đây đến việc ăn nó cũng bỏ, đang tìm thứ gì.

 

Mặt bằng cửa hàng ở Thành Phỉ Thúy tấc đất tấc vàng. Tinh thần thể mang đủ tiền nên mua nổi, chỉ thể dựa cướp. Dù mạnh yếu thua ở đây vốn thành tập tục.

 

Vị trí sạp cướp ngay khu vàng. Sơn Lam Tễ ước tính giá trị, cuối cùng tìm đến cửa hàng đồ tình thú.

 

Trong tiệm khách đang chọn hàng, thấy còn mừng rỡ một chút. Sơn Lam Tễ đến chói mắt, chặn ở cửa với đối phương vài câu, nhanh ngượng ngùng lấy món đồ giấu trong lòng , ngoan ngoãn thanh toán.

 

Xác nhận tiền họ đưa là thật, Sơn Lam Tễ mới thả , cất tiền mã thu tiền trong tiệm thành của , đó gõ nhẹ lên quầy.

 

Con chim nhỏ đáng lẽ quầy trông tiệm thu tiền đang xổm ở trong, điện thoại cứ phát phát đoạn video .

 

Sơn Lam Tễ: “Xem video thì vàng cho ngươi ?”

 

Hắn một vòng trong tiệm, sắp xếp giá hàng.

 

“Chíp……”

 

Chim nhỏ đẩy điện thoại cho xem, thất vọng .

 

Ngươi bỏ lỡ thứ gì.

 

“Bỏ lỡ cái gì? Nếu tới, ngươi chạy đơn mất 300.”

 

Ánh mắt lướt qua điện thoại, Sơn Lam Tễ: “Lại đổi điện thoại ? Không bỏ tiền mua chứ?”

 

Đương nhiên thể bỏ tiền, chim mua với giá đồng.

 

Lúc Sơn Lam Tễ mới trong video.

 

Là Thuần Dưỡng Sư cũ của , tên Tô Dương.

 

Ngoại hình, hai mắt một mũi một miệng, chẳng gì đặc biệt.

 

Giọng …… Sơn Lam Tễ xong câu “ thể gặp yêu”, chỉ tắt video mà còn bấm xóa luôn.

 

Chim nhỏ nổi giận mổ tay .

 

Sơn Lam Tễ dùng mu bàn tay đỡ , : “Cô , bảo vật. Có thời gian chi bằng ngoài kéo khách. Việc thêm còn ? Kiếm bao nhiêu ?”

 

Mỏ chim đ.â.m thủng tấm gỗ bên cạnh. Con chim tức giận tức tối đập cánh. Ra ngoài kéo khách!

 

-

 

Sinh viên Tây Lục tới lúc quá đông, Tô Dương chen qua bên đó.

 

Cô nhớ tới chuyện tối qua kịp hỏi.

 

“Tên hề thật sự các ?”

 

Tài liệu sắp xếp rõ ràng, Vưu Tuyết giải thích. Tô Dương xong, tránh Tát Tuyết hạ giọng:

 

đoán nhé, từng ở đấu trường thú ? Anh là một trong những thú nhân nhốt, đó Tát Tuyết ở bên ngoài dùng tinh thần thể cứu ?”

 

“Có khả năng.”

 

Trong từ điển của Vưu Tuyết hiếm khi kiểu từ chắc chắn như “ khả năng”, nhưng tiếp tục truy cứu chân tướng. Đấu trường thú biến mất, cuộc sống hiện tại thích.

 

, “DM, thị trưởng gặp một .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-252-la-thuan-duong-su-truoc-day-cua-han.html.]

 

Trên đường họ chặn . Người đàn ông mặc vest nho nhã lịch sự tránh đám đông, thẳng vấn đề. Ánh mắt phức tạp, giọng điệu còn mang chút hoài niệm.

 

“Dù lâu gặp, vẫn nhận ngay từ cái đầu tiên. Hóa học ở Học viện Đế Quốc . Thế nào, còn hứng thú trở về việc ? Yên tâm, đấu trường thú vẫn còn.”

 

Người đàn ông mặc vest buồn bã : “Chỉ là bày mưu tính kế, việc ăn ngày càng sa sút. Thật hoài niệm thời chúng cùng việc. Khi đó vẫn còn là quan giám sát sự vụ ngầm……”

 

Dù DM lớn hơn nhiều, nhưng vẻ xa cách thờ ơ , sự lạnh lùng khi xuống chúng sinh, ngoài sẽ thứ hai.

 

Tô Dương núp lưng Vưu Tuyết, càng càng thấy đúng.

 

Vưu Tuyết đến lông mi cũng động: “DM?”

 

Người đàn ông mặc vest: “Decision-maker, khi quyết định của đấu trường thú.”

 

…… Hoàn khác tưởng tượng. Đấu trường thú những vẫn còn, phận Vưu Tuyết cũng từ nạn nhân biến thành nghi phạm đồng lõa gây hại.

 

Cái danh hiệu 【 quyết định】 , thế nào cũng giống .

 

Còn thị trưởng. Tô Dương tra tài liệu mạng mới thị trưởng họ Sơn Lam, từng là nạn nhân của đấu trường thú, hiện cơ thể vẫn còn tàn tật do chuyện năm đó để .

 

“Chân què cũng thị trưởng ?”

 

Vưu Tuyết từ chối lời mời của đối phương. Người đàn ông mặc vest , Tô Dương mới nhảy khỏi lưng .

 

“Được, chỉ cần năng lực đủ , khiếm khuyết nhẹ về cơ thể ảnh hưởng.”

 

Vưu Tuyết cụp mắt chỉnh găng tay, dây bạc buông bên má, cổ thon dài.

 

Tô Dương vòng vòng quanh .

 

“Thật ngờ, khi đó bao nhiêu tuổi mà bắt đầu chuyện ?”

 

Ánh mắt Vưu Tuyết theo cô: “Khoảng mười mấy?”

 

Tô Dương thường xuyên cảm thán cách giữa với .

 

“Vậy nghĩa là đúng là bắt , nhưng chủ động đầu hàng địch, gia nhập phe phản diện, còn leo đến vị trí cấp cao?”

 

Rất Vưu Tuyết. Phù hợp tính cách và đầu óc của .

 

“Sau đó Tát Tuyết vẫn luôn tìm , nhưng ở đoàn xiếc bắt đĩa bay?”

 

Cũng Tát Tuyết, phù hợp tính cách và đầu óc của .

 

Vấn đề là, “Hai dùng chung một cơ thể ? Còn thể một ban ngày tìm ở đoàn xiếc, một ban đêm g.i.ế.c trong đấu trường thú ?”

 

Hắn là đa nhân cách, cho nên Tát Tuyết và Vưu Tuyết cùng ở trong một cơ thể mà tìm thấy ?

 

Tô Dương: “Không khả năng lắm nhỉ. Anh thông minh như , thời gian tỉnh mỗi ngày thiếu , nhất định sẽ phát hiện.”

 

Đổi thành Tát Tuyết thì chắc. Không Tô Dương coi thường ch.ó thật, chủ yếu vì Tát Tuyết quá vô tư, manh mối nhỏ kiểu gì cũng chẳng nhận .

 

Nhắc ch.ó là ch.ó tới. Tát Tuyết vui vẻ chạy qua, đưa chiếc đĩa bay mua cho Tô Dương.

 

Em trai là xã hội đen, ? Ngày nào cũng chỉ chơi đĩa bay.

 

Tô Dương nhận lấy, cưỡi lưng ch.ó lao .

 

Vưu Tuyết hai , trong đầu hình ảnh nhanh chóng lóe qua. Ký ức cuộn lên ép xuống.

 

tối hôm đó, hiếm hoi mơ.

 

Trong mơ trai chỉ mới vài tuổi, hàng xóm láng giềng thường xuyên đưa nhận xét về cặp song sinh họ. Vưu Tuyết thấy vô vị, ý nghĩa.

 

Gia đình bình thường nhàm chán, cuộc sống ngày nào cũng giống ngày nào nhàm chán, việc học chút thử thách nào nhàm chán, lúc nào cũng nhiệt tình tràn trề càng nhàm chán hơn.

 

Khi đó thông minh lộ rõ, luôn thấy xung quanh đặc biệt ngu ngốc. Vì vài vấn đề hiểu? Nhất là trai, mấy vẫn nhớ.

 

Cho nên khi của đấu trường thú tìm tới, dẫn đứa trẻ tiềm năng bồi dưỡng từ nhỏ, Vưu Tuyết chủ động lên xe của họ.

 

Hy vọng tổ chức thể mang chút thử thách cho cuộc sống của .

 

Vưu Tuyết nghĩ như , phớt lờ bóng dáng trai vẫn đuổi theo trong gương chiếu hậu.

 

là đồ ngốc, ngã mà còn chịu về.

 

 

Loading...