[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 249: Cô Ấy Thật Sự Biết À?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mắt to trừng mắt to.

 

Tô Dương: “Không …… dùng đấy chứ?”

 

Lâm Tốc: “Khó . Suỵt, tới.”

 

ngang qua. Lâm Tốc hôn lên mặt Tô Dương một cái, cố ý nâng giọng: “Tối đừng ăn cơm, ăn .”

 

Thú nhân tranh sủng là chuyện thường thấy. Người qua đường mắt thẳng, cứ thế mất.

 

Tô Dương trợn trắng mắt: “Anh đừng học á phụ của .” Trong nhà một Đệ Tam Tịch như thế là đủ .

 

Khóe môi Lâm Tốc cong lên. Hắn khoác vai, kẹp cô lòng: “ do ông dạy lớn, học ông thì học ai?…… Được , trêu em nữa. Tối còn ngoài dạo ?”

 

“Đi xem xiếc!” Tô Dương lấy tờ quảng cáo . Xiếc động vật thì cô thích xem, nhưng xiếc thú nhân đáng coi một .

 

Trên đó in đủ hình sặc sỡ. Lâm Tốc : “Ồ, còn chim nhỏ bay qua vòng cao? Con chim ?” Sao giống tinh thần thể của Sơn Lam Tễ thế?

 

Hắn đúng là thiếu tiền đến phát điên .

 

Lâm Tốc đầy hứng thú: “Được, . cũng .”

 

Bên chuyện xong, mấy tới. Tô Dương cũng cùng Lâm Tốc qua, hỏi: “Mọi huấn luyện gì ?”

 

Vưu Tuyết: “Không tính là huấn luyện, hoạt động tự do. Những khác đang so tài.”

 

Tô Dương thấy quần áo còn chẳng nhăn, Vưu Tuyết chắc chắn tay. Nhóm ngốc về thì dấu vết đ.á.n.h .

 

Tô Dương túm rắn lật qua lật kiểm tra, còn vén quần áo Cửu Phương Túc Giới, bới lông ch.ó của Tát Tuyết.

 

Tát Tuyết .

 

Hai còn thuộc nhóm ngốc thuộc nhóm hiếu chiến, một tự lành mạnh, một sợ đau. Lúc đ.á.n.h thường phái hai đại tướng , Tô Dương đương nhiên để ý nhiều hơn, sợ mấy đứa ngốc thương còn kêu đau, để hậu họa gì.

 

Quả nhiên, cô tìm thấy một mảng bầm tím eo Cửu Phương Túc Giới, màu đậm đến đáng sợ.

 

Tô Dương hít mạnh một : “Mọi đ.á.n.h với ai ?”

 

Đương nhiên là thú nhân của Sở Toàn.

 

Thực lực quả nhiên mạnh. Huống chi còn mấy thú nhân kỳ cựu từ đầu đến cuối hề tay.

 

Ôn Vân Tụ âm thầm đ.á.n.h giá trong lòng. Thấy Tô Dương đẩy Cửu Phương Túc Giới về khách sạn bôi thuốc, hỏi: “Bé con, tối nay bọn một bữa xã giao khó từ chối, ?”

 

Tạ Lợi bổ sung giải thích: “Liên quan đến vấn đề xây dựng học viện . Có họ và Vưu Tuyết là đủ, thành viên hội học sinh, thể .”

 

Vưu Tuyết: “Hội trưởng quyết định là , công việc của là chấp hành.”

 

Đi chơi với vợ lời quan trường với mấy lão cáo già, chẳng cần nghĩ cũng nên chọn cái nào.

 

Đều , đẩy ? Hắn ở bên vợ ?

 

Ôn Vân Tụ khẽ mỉm : “Mấy đều .”

 

Tát Tuyết họ, lén chạy Tô Dương.

 

Bây giờ là chó, ch.ó tham gia họp.

 

-

 

Vết thương Cửu Phương Túc Giới vốn chẳng để ý. Bị ấn sấp sofa, chỉ thấy eo chạm từng cái đến ngứa, còn định đưa tay gãi.

 

Tô Dương vỗ tay : “Thuốc khô, sờ bậy. Hôm nay cứ trong phòng nghỉ .”

 

Lâm Tốc nhắc cô sắp tới giờ diễn xiếc.

 

Tô Dương vỗ đầu báo tuyết thật to: “Bọn ngoài đây, tối mang bắp rang về cho ăn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-249-co-ay-that-su-biet-a.html.]

Cửu Phương Túc Giới: “ cũng , đau.”

 

“Anh đau.”

 

Thuần Dưỡng Sư đau, còn cho theo. Báo tuyết quen cái đuôi tâm trạng lập tức sa sút, đến kẹo mút cũng hết ngon.

 

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của , Tô Dương ôm cừu nhỏ cửa do dự: “Hay là cũng nữa, để một ở nhà đáng thương quá.”

 

Chân còn , Lâm Tốc bế cô đặt lên lưng Tát Tuyết: “Có gì đáng thương? Người lớn như , trẻ con. Một lúc nữa tự mở tủ lạnh tìm đồ ăn thôi.”

 

“Không , ngoan lắm.”

 

Tô Dương phản bác một câu, ch.ó phấn khởi cõng khỏi cửa khách sạn.

 

Rạp xiếc tổ chức ở quảng trường vòng tròn trung tâm, đông nghịt . Lâm Tốc cho Tô Dương xuống khỏi lưng chó: “Cứ cưỡi , nhiều thế , chen lạc em thì ?”

 

Tát Tuyết gâu gâu gật đầu. Đến khi Tô Dương chỗ , mới xổm chân Tô Dương.

 

Mở màn xiếc, tiết mục đầu tiên là chim nhỏ bay qua vòng cao. Ở hậu trường, chim nhỏ ủ rũ thở dài não nề.

 

Thú nhân biểu diễn cùng nó, phụ trách ném vòng lên trung, xếp thứ mười ba trong đoàn xiếc nên đều gọi là Mười Ba. Hắn hóa trang thành chú hề, dán chiếc mũi đỏ lên mặt.

 

“Chuẩn , sắp tới lượt .”

 

“Chíp……”

 

Từng vòng màu ném lên trung, chim nhỏ chính xác ngậm lấy treo giữa trời, cuối cùng ghép thành hình trái tim. Đồng thời, cặp đôi camera bắt trúng sẽ hiện lên màn hình trong khung trái tim, cũng thể mời lên sân khấu, xem như phần tương tác với khán giả.

 

Ý tưởng cũng do chim nhỏ nghĩ . Lúc nó xin việc, đoàn xiếc thiếu , nó bèn đưa sáng kiến chen một suất nhân viên tạm thời.

 

thở dài một , thấy hộp dụng cụ trong góc thì hỏi chiếc đĩa bay bên đó từng thấy, dùng cho ai ?

 

Mười Ba lúc mới thấy: “Ai lấy thứ ?”

 

Hắn thu dọn : “Dùng cho chó. Trước , hồi đoàn mới thành lập, ở đây từng một con chó.”

 

Đến giờ lên sân khấu. Một một chim biểu diễn, chim nhỏ biến đau thương thành động lực, càng sức bay qua vòng. Nghe từng đợt reo hò khán đài, nó chỉ thấy gió lạnh thê lương vô cùng.

 

Hình trái tim ghép mỹ. Camera bắt đầu chọn khán giả may mắn, cuối cùng dừng Tô Dương và gương mặt ch.ó bên cạnh.

 

“Chúc mừng quý cô và thú nhân của cô! Chúc hai vị cùng bạc đầu!”

 

“Chíp chíp chíp,” bạc đầu……

 

Chim nhỏ rõ là ai, đau khổ phẫn uất đến cùng cực, giật phắt mũi chú hề của đồng đội dán lên mặt !

 

sống nữa!

 

Đến phần mời khán giả may mắn lên sân khấu biểu diễn, Lâm Tốc tưởng Tô Dương sẽ từ chối. Không ngờ cô đặt cừu nhỏ lên ghế thật sự bước lên, còn hào hứng : “ thấy dầu phun lửa, để biểu diễn phun lửa cho .”

 

Dùng năng lực của Tạ Lợi ? Hôm nay cô khá thích biểu diễn nhỉ.

 

Lâm Tốc lấy điện thoại .

 

Trong màn hình, Tô Dương ngậm một ngụm dầu phun lửa, hướng về ngọn đuốc, ngửa đầu thổi mạnh, ngọn lửa lập tức bùng nổ.

 

Lâm Tốc: “???”

 

Không , cô thật sự ?

 

Thủ Tịch trong bóng tối: “……”

 

Các tinh thần thể điên cuồng gào: Sinh động quá, hoạt bát quá, đáng yêu quá, sờ quá sờ quá!

 

Thủ Tịch im lặng giây lát.

 

Trở một phút , mua điện thoại, video.

 

 

Loading...