[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 237: Xin Hãy Thỏa Sức Sai Khiến Chồng Của Em

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa chơi đường, Tô Dương hỏi Lâm Tốc chạy nhanh cỡ nào, Lâm Tốc liền tăng tốc, cõng cô mấy bước vọt lên cây.

 

Bỗng leo cao như , Tô Dương theo bản năng siết tay.

 

Lâm Tốc suýt cô siết c.h.ế.t thật.

 

Ồn ào về đến nhà, ngoài cửa gặp Đệ Nhị Tịch.

 

Tô Dương chào: “Á phụ.”

 

Đệ Nhị Tịch cách gọi chỉ thấy chói tai.

 

Hắn gượng: “Ừ.”

 

Định hỏi tối nay cô ăn gì, Lâm Tốc cõng nhà, Cửu Phương Túc Giới thấy ngoài hóng gió , tiện tay đóng luôn cửa.

 

Đệ Nhị Tịch “con trai” hiếu thuận nhốt ngoài cửa: “……”

 

-

 

“Ôm chắc, đưa em nhảy lên tầng hai.”

 

Lâm Tốc nhà cầu thang, vỗ đùi cô hiệu.

 

Tô Dương ôm thật chặt.

 

“Nới chút, siết c.h.ế.t thì em hết báo đen.”

 

Chân quấn eo lực, Lâm Tốc xoa đầu gối tròn tay, co chân lấy đà bật lên.

 

Tô Dương còn nhảy thế nào, thoăn thoắt bám lên lan can tầng hai, lật vững.

 

Bên cạnh Cửu Phương Túc Giới cũng đáp xuống, Tô Dương thèm chiêu , trượt khỏi lưng Lâm Tốc, kéo cạp quần: “ cũng thử!”

 

Bọn họ chạy lên chạy xuống cầu thang, Đệ Tam Tịch khổ sở chờ trong phòng.

 

Rõ ràng tiếng Vua Sừng Cừu, cô đang gì, còn lên?

 

Tô Dương thành công treo lan can tầng hai, nửa lơ lửng. Cô còn khoe: “Gần đây sức tay mạnh lắm.”

 

hôm nay mệt, cánh tay mỏi nhũn, bàn tay bám lan can trượt xuống. Không giữ nổi.

 

Tô Dương: “Ơ ơ!”

 

Sắp rơi !

 

Cửu Phương Túc Giới tầng hai túm cổ áo cô kéo lên, Tô Dương cổ áo siết cổ: “Ặc.”

 

Lâm Tốc : “Cậu buông , đỡ .”

 

Nhảy lên đỡ kiểu công chúa, Lâm Tốc thở dài: “Biết em giỏi , tổ tông, về bài .”

 

Tô Dương chỉnh quần áo: “Hừ.”

 

Lúc cô bài, thú nhân sẽ quấy rầy. Tô Dương đặt món phòng, đầu chiếc hộp lớn bỗng xuất hiện trong phòng giật .

 

Cái gì đây?

 

Đệ Tam Tịch tiếng bước chân ngày càng gần, vội tạo tư thế , chỉ cần Vua Sừng Cừu mở là thấy hình tuyệt mỹ của .

 

Gần , gần .

 

Ánh sáng lọt xuống từ đầu, Đệ Tam Tịch nở nụ hảo bật : “Vua…”

 

Tô Dương: Bịch!

 

Bóng đột ngột khiến cô tưởng tập kích, não còn kịp phản ứng, cơ thể . Nắm chặt tay, một quyền thật mạnh nện vai bóng .

 

Đệ Tam Tịch đ.á.n.h lảo đảo lùi, như rong biển mềm yếu bất lực, kéo đổ hộp phịch xuống đất.

 

Tô Dương: “……”

 

Tô Dương: “Anh gì ở đây?”

 

Đệ Tam Tịch ôm vai, mắt lập tức đỏ.

 

tới tìm em, em còn đ.á.n.h .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-237-xin-hay-thoa-suc-sai-khien-chong-cua-em.html.]

Tô Dương: “Ai bảo cứ bí hiểm như thế, tưởng ám sát.”

 

Đệ Tam Tịch sát khí đằng đằng: “Có ở đây, ai dám động em?”

 

Rồi lập tức yếu đuối đổi mặt: “Đau quá, Thê Chủ xoa cho .”

 

Lại là cách gọi gì .

 

Tô Dương qua xem vai, Đệ Tam Tịch thuận thế dựa cô, bám mãi gỡ .

 

Hắn õng ẹo kêu ầm lên, thực tế kéo áo đỏ sưng chẳng chuyện gì, vỏ bọ cạp già đúng là cứng.

 

Tô Dương ấn hai cái, Đệ Tam Tịch mắt đưa tình “ai da ai da”, đến âm thanh cũng cần che chữ.

 

Tô Dương bịt miệng : “Đừng kêu, sắp tới kỳ .”

 

Đệ Tam Tịch chớp mắt, rên nữa, nhanh nhẹn bò dậy: “Vậy em mau nghỉ.”

 

Tô Dương bảo dọn hộp, tự rửa tay đồ mặc nhà, thì phòng sạch, Đệ Tam Tịch còn cầm nước ấm.

 

“Rốt cuộc tới gì?”

 

Đệ Tam Tịch: “Nhảy múa cho em xem, mới học.”

 

Tô Dương đ.á.n.h giá bộ đồ của .

 

Đệ Tam Tịch hề hổ, ném cô một ánh mắt quyến rũ.

 

Hắn vốn , bày vẻ mặt nào cũng hợp, nhất cử nhất động đều đầy phong tình.

 

Tô Dương khẽ ho, uống nước che giấu: “Chờ bài xong.”

 

Đệ Tam Tịch vui lên, kéo dài giọng ngọt ngào: “Được~”

 

Hôm nay bài nhiều, cơm tối còn giao Tô Dương xong, thời gian còn đủ tự thưởng xem điệu múa gợi cảm.

 

Đệ Tam Tịch luôn sáng mắt cạnh chờ, thấy Tô Dương đóng vở bài tập: “Bây giờ ?”

 

Tô Dương: “Nhảy … khoan, kéo rèm .”

 

Đệ Tam Tịch kéo rèm, Tô Dương nhạc vang lên, đang định tìm nguồn âm thanh thì Đệ Tam Tịch đỡ đầu xoay thẳng.

 

“Nhìn .”

 

Eo xoay, hình lên xuống theo giai điệu, tóc tím sẫm rủ vai khẽ đong đưa theo động tác. Đệ Tam Tịch giơ tay vuốt tóc, đầu ngón lướt cổ, môi mím, ánh mắt câu .

 

Có lẽ nóng, nghiêng , môi hé, đầu lưỡi chạm vòm miệng, thở thoát qua khe môi, mang chút ẩm ướt nóng ấm.

 

Hắn áp gần tách , cơ thể lắc qua lắc , mắt Tô Dương cũng xoay theo.

 

Động tác chậm rãi quấn quýt, mập mờ mà kiềm chế, trêu ghẹo như chuồn chuồn lướt nước, dẫn tay cô chạm đường nét của dây giữ sơ mi. Một vòng da quấn chặt thịt đùi.

 

Tô Dương từng thấy loại phụ kiện , sờ chân trái xong yêu cầu: “Cho xem hình dáng.”

 

Đệ Tam Tịch hận thể cởi sạch lên giường cô, miễn cưỡng nhớ đàn ông dè dặt, quá dễ phụ nữ sẽ trân trọng.

 

Hắn dừng vài giây mới tháo thắt lưng, vạt áo sơ mi lờ mờ lộ đùi.

 

“Thê Chủ, xin xem.”

 

Tư thế ngoan ngoãn quỳ đất khiến cơ chân căng hơn, Đệ Tam Tịch dẫn tay cô từ má xuống ngực, nhanh chóng tháo nhẫn đá quý tím, đeo ngón tay trống của Tô Dương.

 

“Lòng trung thành và tất cả của đều hiến cho em, xin hãy thỏa sức sai khiến chồng của em.”

 

Tô Dương từ chối nhẫn đá quý, tinh thần Đệ Tam Tịch càng phấn chấn, đôi môi đỏ từ từ tiến tới…

 

Bỗng ngửi thấy mùi của cô đậm lên.

 

Kỳ kinh của Tô Dương đến sớm.

 

Cô đẩy Đệ Tam Tịch chạy nhà vệ sinh, Đệ Tam Tịch kéo quần lên đuổi theo.

 

“Thê Chủ, để giúp em , học ~”

 

“Im miệng!”

 

Đệ Tam Tịch dựa cửa c.ắ.n môi tiếng, đắc ý dùng ngón tay quấn tóc dài. Hắn mặt dày ở lì đây , nghĩ cách đuổi Đệ Nhị Tịch .

 

 

Loading...