“Xì xì.”
“Rồi , .”
Tô Dương dỗ rắn, ôm cái đầu lớn của đặt lên đùi vuốt ve.
Ngoan thật đấy.
Trước cô nuôi thật nhiều thú cưng, trong đó cả rắn, nhất là loại rắn lớn cực độc đáng sợ, hung dữ nhưng riêng cô thì cắn.
Dạ Quang phù hợp sở thích của cô, Tô Dương mê hút rắn đến nghiện, ôm vò tới vò lui một hồi lâu, đây là hành vi sai, xin đừng bắt chước.
Chơi đủ, cô dời Dạ Quang , đặt xuống đất.
“Được , tiếp .”
“Tô Dương, điện thoại.”
Cửa sổ sát vườn đẩy , Lâm Tốc một tay cầm điện thoại cô, một tay chống cửa sổ nhảy , động tác mắt gọn gàng đến mức Tô Dương huýt sáo, tiếc là cô .
Lâm Tốc đưa điện thoại cho cô, ánh của Dạ Quang tự nhiên ôm eo cô từ phía , cằm gác lên đầu cô.
“Là lạ.”
Dạ Quang Tô Dương, từ từ dựng nửa lên.
Tô Dương ngầm cho phép cận, ấn nửa của rắn trở xuống, nhận cuộc gọi: “Xin chào?”
Thính lực của thú nhân khiến tất cả đều giọng bên , là một đàn ông xa lạ.
Không Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch xuất hiện cạnh cửa sổ từ lúc nào, mỗi một bên.
Tô Dương cúp máy, thấy cảnh tượng thì cạn lời.
“Là cha nuôi phương diện pháp luật của ở thế giới , chính là con bọ rùa bảy khiến tới đây. Ông giành cơ hội giảm án, ba ngày nghỉ về thăm , hỏi cùng ăn bữa cơm .”
Những ánh mắt đổ dồn lên như xuyên thủng cơ thể, nếu ánh mắt hóa thành dao, Lâm Tốc lăng trì cả nghìn nhát.
Vẫn giữ tư thế dựa cô buông, Lâm Tốc hỏi: “Đi ?”
“Đi chứ, nhiệt tình mời thế, cũng ngại từ chối. Mệnh Tùng Lam cũng ở đó, chính thức giới thiệu với họ.”
Vậy nhất định !
Đệ Tam Tịch danh phận, tích cực hơn bất cứ ai.
“ cũng .”
Tô Dương ừ, phản đối. Ánh mắt chuyển sang Đệ Nhị Tịch: “Vậy , á, phụ?”
Đệ Nhị Tịch: “Đương nhiên.”
Đệ Tam Tịch châm chọc , chất vấn lấy phận gì mà , nhưng lời đến miệng sợ hỏi một câu khiến thông suốt, bèn nhịn lên tiếng.
Hắn vui vẻ trở về chuẩn , tối một đám rầm rộ khỏi cổng trường.
Địa điểm ăn ngay gần trường, Mệnh Tùng Lam lâu gặp vẫn giống , bọ rùa bảy thì tiều tụy hơn nhiều.
Ông khả năng đêm, thoáng thấy một đám thú nhân đen nghịt tới liền căng thẳng hỏi: “Có tới kiếm chuyện ?”
Mệnh Tùng Lam: “……Đó là thành viên chiến đội của con gái ông.”
Bọ rùa bảy hít một : “Nhiều thế?!”
Người tới gần, ánh đèn chiếu xuống, ông cũng rõ.
Tô Dương đầu, phía thú nhân mỗi một vẻ, còn hai một đen một trắng che sa, cả đoàn thu hút vô ánh .
Thú nhân mở cửa, Tô Dương phòng.
Bọ rùa bảy nhất thời dám nhận cô. Trước lúc ông lưu đày, Tô Dương vẫn còn đầy bất an và xa lạ với thế giới , đổi về dung mạo chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn là khí chất.
Bình tĩnh hơn, tự tin hơn, thấy bọn họ liền , nhanh nhẹn chạy tới.
Bọ rùa bảy xoa tay gì, Mệnh Tùng Lam trò chuyện với Tô Dương, Tô Dương giới thiệu thú nhân của cho hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-231-han-yeu-tien-that-long-em-cu-coi-han-la-anh-trai-la-duoc.html.]
Những khác đều dễ , đến Đệ Nhị Tịch, cô : “Người , ờ, hiện tại là á phụ, đây là cách gọi ở Quần đảo Nam Dữ, là cha nuôi cũng nhỉ.”
Hóa đây là cùng thế hệ, bọ rùa bảy cuối cùng tìm để chuyện, chủ động trao đổi kinh nghiệm nuôi con với vị á phụ trẻ tuổi .
“ con ruột, nhận nuôi một đứa con trai, nó học về. Cuối cùng một đứa con gái, thích con gái bao.”
Nói xong nhận đồng tình. Người cùng thế hệ xuống ông, giọng nhạt: “Trách nhiệm của á phụ chỉ dựa một câu thích con gái là . Có một á phụ đạt chuẩn là đủ, em cần thứ hai.”
Bọ rùa bảy : “?”
Ông thấy cùng thế hệ hình như địch ý với , nhưng địch ý từ .
Bọ rùa bảy lặng lẽ dịch m.ô.n.g xa.
Không khí lạnh xuống ngượng, Tô Dương chủ động hỏi: “Ông còn con trai ?”
Bọ rùa bảy tiếp lời: “Có , cũng liên lạc với nó. Nó vốn học cùng trường với con, đó sinh viên trao đổi về quê, ở quê còn khá nổi tiếng.”
Thiết lập … Tô Dương chần chừ: “Anh tên gì?”
“Anh trai con vốn theo họ , nhà tìm thì đổi, họ Sơn Lam, tên một chữ Tễ, đều gọi nó là A Tễ.”
Tạ Lợi và Lâm Tốc .
Tô Dương đoán là ai, nam khách thần bí thứ bảy ghép đôi với cô, hoán đổi linh hồn cũng là .
Bọ rùa bảy : “Nó còn con, nhưng , bảo nó chuyển tiền cho con.”
Câu “ cần” của Tô Dương nuốt trở , hỏi: “Anh giàu ?”
Tạ Lợi: “Giàu ngang một nước.”
Lâm Tốc: “Giàu chảy mỡ.”
Bọ rùa bảy : “Đứa trẻ đó ăn, chỉ là quá yêu tiền, nó đời ở bên tiền.”
Ông trông sầu: “Bình thường lên lớp thì minh tinh kiếm tiền, hoặc cưỡi lạc đà buôn, ngay cả cũng ít khi gặp nó.”
Tô Dương hiểu đại khái là kiểu nào.
Cô ghé tai Lâm Tốc: “Cứng miệng ba?”
Ý thoáng qua mắt Lâm Tốc. Hắn bóp lòng bàn tay cô: “Anh yêu tiền thật lòng, em cứ coi như trai là , hỏi xin tiền tiêu vặt thôi, nhất thiết đ.á.n.h dấu.”
Tô Dương gật đầu: “Người của đủ nhiều, năng lực cũng đủ dùng, cũng tìm thêm.”
Bất ngờ câu đúng là niềm vui ngoài ý . Các thú nhân vui như nở hoa trong lòng, ngay cả ánh mắt Dạ Quang Lâm Tốc cũng hiền hơn ít.
Ăn xong trở về, Tô Dương mở trang của blogger 【Sơn Lam】, tiếng hát của .
Càng càng giống tiếng chim kêu.
Lần cô chuẩn tâm lý, cố ý cảm nhận tình trạng cơ thể. Nghe thấy âm thanh, linh hồn kéo, nhẹ bẫng rời khỏi thể.
Sa mạc, ký túc xá.
Tiếng nước phòng tắm ngừng, Tô Dương mở mắt hắt ướt cả mặt.
Cô vội nhảy tránh, nhận cơ thể đúng liền theo bản năng cúi đầu, kết quả cúi.
“A!”
Cô lập tức ngẩng lên che mắt. Qua kẽ tay thể thấy đây là một phòng tắm mang phong vị xứ lạ, dát vàng khảm bạc, xa hoa vô cùng.
Tấm gương đối diện mờ nước, phản chiếu gương mặt hiện giờ của cô.
Quả nhiên là nhan sắc cấp quốc bảo, lưu ly trời xanh giữa sa mạc.
Tô Dương áp lau gương, đang kinh ngạc nốt ruồi đỏ giữa mày thì phát hiện nếp nhăn tụ ở mi tâm nhanh chóng biến mất.
Chủ nhân cơ thể nheo mắt, hỏi: “Cô là ai?”
……Không hoán đổi linh hồn ?
Sao vẫn còn ở đây?!