Tiếng cầu nguyện của Đệ Nhị Tịch dần xa, hoặc là lúc Tô Dương còn thấy nữa.
Giữa ban ngày ban mặt loạn với ngoại thất, Tô Dương lên, những chiếc gai ngược mềm giữ cô . Hắn điều khiển thành thạo đến xuất thần, chiêu chơi cực giỏi, Tạ Lợi mới nghề thể so, Cửu Phương Túc Giới cũng .
Tô Dương nhất thời nếm ngon ngọt, dậy nổi.
Đừng cảm xúc, đến đầu óc cũng sắp rút sạch.
……
Bụng réo ùng ục, bữa sáng tiêu hóa hết.
Lồng n.g.ự.c rung lên, Lâm Tốc trêu: “Đều là của ngoại thất, để ngài đói bụng .”
“ bảo Cửu Phương Túc Giới mang cơm lên nhé?”
Tô Dương khó tin: “Hai chúng thế mà bảo lên bây giờ? rút câu biến thái.”
Lâm Tốc ôm lưng cô ướt mồ hôi.
“Sợ gì, chẳng em với hai họ? Với thì ?”
Tô Dương lên tiếng.
Lâm Tốc lấy quần áo phủ lên cô, đưa cô tắm, suốt quá trình chăm sóc chu đáo: “Trêu em thôi, ngoại thất như khó khăn lắm mới sủng hạnh, mới chia phần yêu thương cho khác.”
“ xuống lấy đồ ăn, ăn gì?”
Lâm Tốc tranh thủ tắm qua lau khô, mặc đồ xuống lầu.
Hôm nay là thứ Bảy. Lúc Tô Dương nghỉ, trong nhà cũng sẽ vài thú nhân học ở .
Dạ Quang ăn xong, nuốt cả một con bò, đang ngoài tiêu hóa, phòng khách ai.
Lâm Tốc mở tủ lạnh lấy nguyên liệu xử lý, chuẩn xong bưng lên. Vừa lên cầu thang chạm mắt Đệ Nhị Tịch đang mở cửa.
Bước chân Lâm Tốc khựng .
Hắn , thể cảm nhận ánh mắt lớp sa của Đệ Nhị Tịch lướt qua .
“Đang chăm sóc em ? Bữa trưa chỉ ăn thế .”
Hắn đưa tay định nhận.
“Ăn tạm một chút, cần phiền ngài, .”
Lâm Tốc lùi một bước.
Nói: “Ngài còn việc mà, quấy rầy.”
Đệ Nhị Tịch vẫn im, giọng như mê sảng: “Cửu Phương Lâm Tốc, 【Khóa】 của , tại tự ý lấy khóa ? Trinh tiết còn ? Hửm? Trả lời .”
“Thứ đó tự cũng lấy .”
Lâm Tốc nhếch môi: “Không cẩn thận thương, lúc lấy đạn tiện tay lấy thứ luôn.”
“Vậy …” Đệ Nhị Tịch giơ tay: “Không , bảo á phụ đưa về đảo lắp cái mới.”
Nguy hiểm!
Dự cảm nguy hiểm gào thét, cơ bắp Lâm Tốc căng lên, mặt vẫn : “Trước ngài quan tâm thế.”
So với sự hung bạo một cái là thấy của Đệ Tam Tịch, bình thường Đệ Nhị Tịch yên tĩnh vô hại hơn. Khi Tô Dương càm ràm Đệ Nhị Tịch dựa vững vị trí, Lâm Tốc : “Em tưởng là thật ?”
Quên mất, mặt Tô Dương Đệ Nhị Tịch quả thật là , còn là bụng tràn lan.
“Chuyện là sơ suất của á phụ , sẽ truy trách nhiệm cả .”
Tinh thần lực vô hình như áp lực biển sâu, Lâm Tốc rên khẽ, gân xanh mu bàn tay nổi lên, chiếc khay phát tiếng nứt nhỏ vì chịu nổi sức ép.
Khóe môi Đệ Nhị Tịch vẫn mang nụ .
Bữa trưa đủ dinh dưỡng, ăn cũng . Hắn sẽ cho đứa trẻ thứ bổ dưỡng hơn.
lúc .
Phòng ngủ chính truyền tiếng bước chân, “Lâm Tốc?”
Tô Dương thấy tiếng ngoài hành lang.
Khoảnh khắc cửa mở, áp lực lập tức rút sạch, vai Lâm Tốc sụp xuống, cổ họng trào vị tanh ngọt nhưng cố nuốt về.
Hắn nhanh chóng giấu sạch vẻ chật vật, giữ chắc khay, nở nụ tản mạn quen thuộc với Tô Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-230-du-la-thu-nhan-dau-tien-dia-vi-cung-khong-the-mai-vung-chac.html.]
Đệ Nhị Tịch , cong mắt với Tô Dương: “Sao chạy ? Hôm nay nghỉ, em nên nghỉ ngơi cho .”
“Hai gì ?”
Mắt Tô Dương đảo qua hai .
“Không gì.”
Lâm Tốc sải bước lên cầu thang, Đệ Nhị Tịch nghiêng nhường chỗ, hờ ôm vai Tô Dương: “Đói tìm á phụ? Á phụ nấu cơm cho em.”
Tô Dương thể để phòng ngủ, trong đó còn thông khí xong. Cô trơn như cá chui khỏi cánh tay Đệ Nhị Tịch, xoay chân: “ xuống tầng một ăn.”
“Vậy .” Đệ Nhị Tịch theo xuống tầng một, định lấy tạp dề, Tô Dương thấy thế vội lên tiếng: “Cái đó của Ôn Vân Tụ.”
Đệ Nhị Tịch ngoái .
Tô Dương: “Anh thích khác ngoài đụng đồ của , dùng cái bên , trong tủ cái mới.”
Sự mật trong giọng tự nhiên khiến Đệ Nhị Tịch yên, vài giây mới dịu : “Được.”
Ôn Vân Tụ, tuy bản ở đây nhưng Đệ Nhị Tịch thường xuyên cái tên .
Là thú nhân đầu tiên của đứa trẻ, nên địa vị trong lòng cô đặc biệt ?
Hội trưởng Học viện Tác chiến Đệ Nhất Đế Quốc, đảo nghỉ dưỡng của Quần đảo Nam Dữ cũng sản nghiệp liên quan, Đệ Nhị Tịch xa lạ họa tiết tulip.
Ánh mắt lướt qua tay Tô Dương.
Cô luôn viên đá quý của quá lớn, đeo tiện, nhưng tay lúc nào cũng mang chiếc nhẫn tulip .
Thú nhân đầu tiên.
Đệ Nhị Tịch bước bếp, thản nhiên nghĩ: Dù là thú nhân đầu tiên, địa vị cũng thể mãi vững chắc.
Hắn mấy món nhanh là xong, đứa trẻ ăn sạch từng chút, trong lòng dâng cảm giác thỏa mãn từng .
Miễn cưỡng đè xuống cơn giận vì Cửu Phương Lâm Tốc tự ý tháo khóa, dụ dỗ đứa trẻ.
Ăn bao lâu, Đệ Tam Tịch cũng như bướm hoa bay xuống, tủm tỉm đối diện Tô Dương, chống cằm cô.
Hắn tới, mùi hoa hồng.
Tô Dương ngẩng đầu hỏi: “Anh dưỡng xong ?”
Trước cô Đệ Tam Tịch cả ngày ở trong phòng gì, hỏi khác, Cửu Phương Túc Giới thẳng ruột ngựa : “Lén dưỡng da, ngửi thấy mùi, nồng.”
Tinh dầu hoa hồng báo tuyết ngang cửa hắt liên tục, mắt ngấn nước chạy tới nũng với Tô Dương.
Tô Dương bảo đứa ngốc đừng mặt “Tiểu Tam”, thì cũng quất.
Cửu Phương Túc Giới: “Tại em thể gọi như ?”
Tô Dương: “Chỉ cần sợ đánh, cũng gọi .”
Cửu Phương Túc Giới .
Hắn chỉ sợ đau, chứ vẫn thể c.h.ế.t.
Nếu thật sự dám học Tô Dương, mở miệng giây Đệ Tam Tịch quất c.h.ế.t.
Bây giờ, Tô Dương đá Đệ Tam Tịch một cái bàn: “Đừng mãi, đến ăn nổi.”
Đệ Tam Tịch lập tức ngọt ngào , những rút chân mà còn đằng chân lân đằng đầu, cẳng chân quấn quýt, cọ sát đầy ám .
So với con trai , tác phong của mới giống ngoại thất hơn.
Các con đực xung quanh đều đang tỏa sức hấp dẫn, Tô Dương cứ thấy kỳ kinh sẽ đến sớm. Cô ăn xong đói, liền chạy xem rắn.
Dạ Quang hình khổng lồ cỏ tiêu hóa, bụng vẫn còn một cục phồng xẹp.
Tô Dương nhớ hình tượng rắn Trái Đất, lạnh lẽo, tà ác, nguy hiểm.
Rắn thật ngoài đời, ngẩn , ăn cơm, đồ ngốc.
Được vị bác sĩ thú y tương lai Tô Dương nuôi đến bóng mượt, vảy cũng căng .
Thấy cô, thè lưỡi dịch tới.
“Anh cứ .”
Tô Dương sợ tiêu hóa sẽ nôn thức ăn, cho cử động, tự tới, vạch vảy Dạ Quang xem. Rất lâu cô buông lời ác độc:
“Bé cưng, béo ?”