[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 227: Tạm Biệt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai giằng co như nhổ củ cải, cuối cùng Ân Thố nhượng bộ.

 

“Được , cô chỉ bên .”

 

Lúc trẻ dễ chuyện hơn khi hơn hai mươi tuổi, cũng kéo nổi trưởng thành như cô, chỉ thể tự co ở cuối giường.

 

Lớp vải trắng mềm nhỏ, để lộ cổ tay cổ chân, thỉnh thoảng giơ tay còn lộ vòng eo mảnh.

 

Hắn cuối giường, mặt về phía Tô Dương: “Lạ thật, thấy quen, kẹo cầu vồng, ?”

 

Tô Dương im lặng : Hắn đừng .

 

cũng .

 

“Tại ? cứ đấy, lời khác.”

 

Tự vui xong, chằm chằm cô: “Tại ? Cổ họng thương ? Cô ăn kẹo ?”

 

Hắn lấy một viên, mắt Tô Dương tinh thấy là vị chanh. Hay lắm con thỏ , lấy vị ghét nhất cho cô ăn.

 

Cô gạt tay Ân Thố , đầu ngón tay mạnh giường : Vừa còn bảo độc, giờ cho ăn?!

 

Viên kẹo trong tay rơi xuống, Ân Thố nhặt lên nắm .

 

Hắn Tô Dương, bỗng phụt , đến lăn lộn, đến nước mắt lấp lánh.

 

“Hì hì, lừa cô đấy.”

 

Hắn nhăn nhở: “Đây là t.h.u.ố.c giảm đau, vị chanh hiệu quả nhất.”

 

Tô Dương còn tin , lạnh lùng đầu.

 

“Cô thật sự ăn ? Thật ăn?”

 

Đầu Ân Thố xoay theo cô, “Cô ăn thì ăn.”

 

Ăn xong liền nhăn mặt: “Chua quá.”

 

Tô Dương: Vừa chẳng ăn một viên ?

 

“Chỉ một viên tác dụng, liều mấy loại quá nhẹ.”

 

Viên vị chanh ngậm, ngửa cổ nuốt ực cả viên, chẳng bao lâu mí mắt đ.á.n.h .

 

“A… buồn ngủ quá, ngủ một lát.”

 

“Kẹo cầu vồng, cô đừng lén chạy nhé.”

 

Container cửa sổ nên ánh mặt trời lọt , cửa đóng, trong phòng lập tức chìm bóng tối yên tĩnh.

 

Ân Thố nhanh chóng ngủ, Tô Dương đầu thất thần, cô nhúc nhích một chút.

 

【Cái giá của việc đổi tương lai là cái c.h.ế.t】

 

Tô Dương gối lên gối của Ân Thố, giơ tay kéo chăn của trùm lên đầu .

 

Trùm một lúc, cô cũng bắt đầu buồn ngủ.

 

Không qua bao lâu, Tô Dương mới cảm giác cọ nhẹ mặt ngứa tỉnh.

 

Chăn vén, qua lớp sa tiên thấy mặt Ân Thố.

 

Hắn buồn chán gối lên cánh tay, nghịch lớp sa của cô.

 

Thấy cô cử động, Ân Thố vui vẻ hẳn: “Cô tỉnh , cô ngủ giỏi thật, còn ngoài một chuyến về. Gì cơ? Cô hỏi ngoài gì? Tất nhiên là chuyện vui , cái đó quan trọng.”

 

nhé kẹo cầu vồng, mơ, đầu tiên mơ! Cô đoán xem mơ thấy gì? Chính là cô!”

 

“Không ngờ mơ cô kẹo cầu vồng mà là một con cừu, chúng ghép đôi thành công, ha ha ha! Lạ thật, thể ghép đôi với cừu ? Vui ghê!”

 

【Không thể ở lâu hơn nữa, chúng

 

Tô Dương “ồ” một tiếng trong lòng.

 

Ân Thố còn đang lải nhải: “Cừu kêu thế nào nhỉ? Hình như từng thấy, để nghĩ xem… be, be be? Be be be?”

 

Tô Dương cho be nữa, hỏi: Hắn đói ?

 

Cô đoán giờ hiện tại: Hắn ăn trưa?

 

Ân Thố sờ bụng, chẳng để ý: “ thích ăn, ăn.”

 

Tô Dương: “?” Vậy sợ c.h.ế.t đói?

 

Ân Thố: “Đói chịu nổi thì sẽ ăn. thích ăn lúc nào thì ăn.”

 

Tô Dương: Bảo phát triển , giờ gầy thế .

 

Ân Thố chẳng mấy quan tâm bản , cúi qua là thôi, lăn một vòng bò dậy, hứng thú : “ xem TV, xem họ đưa tin về thế nào.”

 

“Công ty Viên Đường là doanh nghiệp đầu tàu lớn nhất thành phố chúng , kinh doanh tổng hợp đồ chơi, kẹo và đồ ăn vặt, vì liên tục phần t.ử khủng bố tấn công? Ngay …”

 

Màn hình chiếu cảnh vụ nổ lửa bốc ngút trời, bản tin tiếp tục:

 

“Lệnh truy nã mới nhất ban hành, phạm nhân Ân Thố, mười ba tuổi…”

 

“Cô , mau , đây là .” Ân Thố chỉ liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-227-tam-biet.html.]

 

Tô Dương thấy bức ảnh quen thuộc .

 

: Hắn chuyện mà còn mang hoa theo?

 

“Vì hoa mà. khác cũng thấy.”

 

Tô Dương thầm nghĩ: Vậy quả thật thành công, bây giờ cả Đế Quốc đều thấy, các quốc gia khác cũng dùng , còn lưu truyền đến hơn mười năm .

 

dậy mở cửa cho khí trong lành tràn , nhổ một nắm cỏ tươi bên ngoài, rửa sạch đặt mặt Ân Thố.

 

Không cỏ khô, ăn tạm .

 

Ân Thố cỏ: “ là thú nhân, thỏ thật be.”

 

Tô Dương mặc kệ, nhét cỏ miệng .

 

Hắn chờ đấy.

 

Viết xong cô vội chạy ngoài, hỏi Thủ Tịch: “Cho mượn thêm chút tiền ? mua đồ.”

 

Ân Thố: “Ư ư.”

 

Viên kẹo cầu vồng đáng ghét quá đáng thật, tắm ngủ giường đắp chăn , còn ép ăn cỏ! Ân Thố ghét nhất khác chạm da!

 

Hắn tức giận, dọa cô một chút, liền sa sầm mặt chờ cô về.

 

Chờ mãi, Ân Thố thò .

 

“Kẹo cầu vồng lén chạy mất be?”

 

Tô Dương , kéo ngoài.

 

“Ơ ơ, ?”

 

Tô Dương tay : Thôi, cùng luôn, mua đồ ăn cho , tự chọn .

 

Không cô lấy mũ và khẩu trang ở , bóc bao bì đội đeo cho , Ân Thố la làng rằng giặt.

 

Lệnh truy nã phát, trang phục kỳ lạ của hai thu hút vài ánh , nhưng Thủ Tịch gì, nhân viên an ninh để ý.

 

Tô Dương mua một ít đồ ăn, xách túi lớn túi nhỏ về.

 

“Cô ăn đồ ăn vặt ? Sao mua nhiều ?”

 

Mua về, Tô Dương mở một gói bánh mì đưa cho Ân Thố đang lải nhải.

 

“Cho ? ăn cái .”

 

Tô Dương gói bánh quy chỉ, nhất thời động.

 

Mãi một lúc cô mới mở đưa qua.

 

Bên trong nhân, Ân Thố từng ăn, tò mò bẻ xem.

 

“Cô ăn ?”

 

Chỉ thấy cô : ăn, mấy thứ là cho . Hắn ăn , về .

 

Về?

 

“Cô về ?”

 

Tô Dương: Nhà .

 

Động tác nhai của Ân Thố chậm , Tô Dương thêm một , mới hồn.

 

“Ồ, thôi.”

 

Hắn vẫy tay: “Tạm biệt.”

 

Tô Dương: Tạm biệt.

 

ngoài.

 

Ân Thố trong phòng xem TV.

 

Nhân sô-cô-la, đắng. Hắn “phì phì” nhổ chỗ đắng , khỏi container: “ nghĩ , thể tiễn cô về. Ơ? Kẹo cầu vồng?”

 

Trước mặt trống .

 

Ân Thố tại chỗ chớp mắt.

 

“Đi nhanh thật.”

 

Thôi , kẹo cầu vồng về nhà .

 

Ân Thố xổm vòi nước uống.

 

Giọt nước b.ắ.n lên khóe mắt, treo hàng mi chực rơi.

 

Ký ức vô hình rút , nhanh chẳng còn gì.

 

Thuốc giảm đau phát huy tác dụng.

 

Hắn hoa hướng dương, đột ngột nôn một ngụm máu.

 

 

Loading...