Thủ Tịch thản nhiên giải thích.
là một đàn ông lạnh nhạt thật.
【Không hai mươi bốn giờ mỗi ngày】
Lúc cô ngủ, thỉnh thoảng cũng sẽ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Có khi Minh Hà và Côn cãi , chạy ngoài đ.á.n.h , Minh Hà tát Côn, khi đó cũng thấy cô.
Tô Dương: “???”
Ra khỏi nhà vệ sinh một cái, mèo và ch.ó đều tỉnh, đang ngoài cửa chờ cô.
“Dương Dương, em đang chuyện với ai ?”
Vốn đủ dính , khi Tô Dương thể gặp nguy hiểm, thú nhân càng bám sát cô rời nửa bước. Tô Dương đ.á.n.h thức bọn họ, mà cả hai vẫn tỉnh.
“Không ai cả.”
Lại giữa mèo và chó, lúc nghịch cái đuôi , lúc vuốt đôi tai , Tô Dương giả vờ ngủ, chờ thở hai đều đặn mới lén mở mắt.
Buổi tối uống quá nhiều cà phê, ngủ .
Cô trần nhà ngẩn .
Giọng Thủ Tịch vang lên.
【Nếu em , thể đưa em đến một 】
【 em gì cả】
Tiếng hít thở bên cạnh như chặn , lập tức xa , gian biến thành cảnh hư ảo nhiều màu, một nửa đỏ sẫm gần đen, một nửa rực rỡ sắc màu.
Hai bên như nước biển cuộn trào, Tô Dương dậy, đàn ông hạ xuống mặt.
Đôi mắt hai màu của Thủ Tịch khóa chặt cô, chìa tay: “Lại đây.”
Cô đưa tay đặt lên đầu ngón tay .
Thủ Tịch dùng sức, cô lập tức lao đầu làn nước biển lạnh.
Đầu mũi tiên quanh quẩn mùi cỏ cây trong trẻo, hòa với ấm của đất từng phơi nắng, xua chút lạnh của nước biển .
Ánh nắng chói mắt lập tức tràn khiến cô theo bản năng nheo mắt, giơ tay che chân mày.
Đợi thích ứng ánh sáng, cô mới từ từ hạ tay. Nắng rực rỡ, bầu trời xanh trong như nước rửa sạch, mặt là một cánh đồng hướng dương rộng lớn.
Thủ Tịch ở đây, bốn phía chỉ cô. Tô Dương quá quen với chuyện xuyên qua, bình thản tiến tới nghịch hoa hướng dương, xem bên trong hạt .
Xa xa vang lên một tiếng nổ ầm, sóng âm truyền tới, vai Tô Dương giật một cái, lỡ tay bứt luôn một bông hướng dương.
Cô dòng chữ 【Hái hoa thu phí】 bảng, sờ khắp .
Đang mặc đồ ngủ, chẳng gì.
“Thủ Tịch.”
Tô Dương gọi, “Trả tiền giúp ?”
Thủ Tịch đáp, một lát mới vang lên tiếng đồng xu bỏ hộp. Có lẽ cũng mang tiền, về lấy.
“Cảm ơn, về trả .”
Tiền trả, Tô Dương chọn mấy bông hái thêm hai bông. Một lớp sa màu nhẹ bẫng phủ xuống từ , trùm lên đầu cô, Tô Dương ngẩn đang định vén lên thì phía truyền đến tiếng lớn.
“Ha ha ha ha! Ha ha ha!”
Cười đến suýt hụt , cần đầu cô cũng là ai.
【Em lộ mặt, nhất cũng đừng . Sau đó sẽ xóa bộ ký ức liên quan đến em】
Hoa hướng dương hạt, Tô Dương sửa cành cho ngay ngắn mới đầu .
Ân Thố mười ba tuổi, còn đang ở thời niên thiếu, lớn chạy khỏi nơi phát nổ, khóe miệng kéo rộng để lộ hàm răng trắng, đôi mắt hồng là ánh vui thích.
Thấy bên , bước chân chậm .
Ân Thố nghiêng đầu kẻ kỳ quặc quấn sa màu mặt.
Trùm từ đầu đến chân, giống một viên kẹo cầu vồng.
Hắn ghét kẹo nhất!
“Cô là ai , ở đây?”
Phía còn cảnh sát đuổi theo, Ân Thố chẳng để ý, híp mắt xổm mặt Tô Dương: “Cô là kẹo cầu vồng thành tinh ?”
Tô Dương , ngắt bớt lá thừa hoa hướng dương.
Ân Thố thấy chán, dậy nhấc chân định . Cô bỗng duỗi một chân , Ân Thố vấp, “ối ối” chúi thẳng xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-226-khong-phai-hai-muoi-bon-gio-moi-ngay.html.]
“Ối, viên kẹo cầu vồng tính thật.”
Ân Thố nhíu mày bò dậy, tay thò túi, kịp chạm tới t.h.u.ố.c nổ một bó hướng dương dí thẳng mặt, gần như chọc mũi.
“Ơ, cho ?”
Lập tức quên mất tức giận, Ân Thố lật xếp bằng, nhận bó hướng dương trái , giơ lên phía mặt trời: “Oa, đầu tặng hoa cho đấy, đây là hoa gì?”
Tô Dương trong lòng bàn tay : Hoa hướng dương.
Mắt Ân Thố chuyển theo nét chữ, “Cô ? Cô câm ?”
Hắn khoa tay, : “Cô thể dùng ngôn ngữ ký hiệu với .”
Tô Dương: Anh ngôn ngữ ký hiệu?
Ân Thố hì hì: “Không .”
Vậy bảo cô dấu gì!
Con thỏ c.h.ế.t tiệt .
Tô Dương nhịn ý đá m.ô.n.g .
Tiếng còi cảnh sát truyền đến, Ân Thố một cái, khổ não : “A, họ đuổi tới , , tạm biệt câm nhỏ.”
Tô Dương: Mau .
Ân Thố hì hì chạy , chạy mấy bước ngược về, cách lớp sa màu, một phát vác ngang eo Tô Dương lên vai.
Tô Dương: “?”
Ân Thố: “ từng thấy kẹo cầu vồng sống, mang cô về nghiên cứu.”
Tô Dương nhịn nổi nữa, tức tối đ.ấ.m vai .
Vốn còn chơi thêm với đám truy bắt, nhưng bây giờ Ân Thố gặp chuyện thú vị hơn, còn hứng trêu bọn họ nữa, khiêng viên kẹo cầu vồng về ổ thỏ.
Tô Dương hiểu Ân Thố thích container đến , mười ba tuổi cũng tìm container để ở.
Cô đặt hang ổ của thỏ, Ân Thố xổm mặt quan sát từ xuống . Lúc còn trẻ, so với khi hơn hai mươi tuổi càng giấu lời, nhiều, dày đặc, từ lúc về ngừng miệng.
Nói một hồi, bỗng hỏi: “Kẹo cầu vồng, cô ?”
Tô Dương đá đầu gối một cái.
Ân Thố “ồ” một tiếng tiếp, khoa tay múa chân, vì lắng mà cực kỳ hưng phấn.
Sau đó bỗng nôn một ngụm máu.
Không hề báo , Tô Dương lập tức co chân .
Cái cô đá nhé!
Ân Thố lau sạch m.á.u ở khóe miệng, chùi vết bẩn quần áo, lẩm bẩm gì đó kiểu thật đáng ghét, quên mất , đó lấy trong lòng một viên “kẹo” nhựa, bóc ăn.
Tô Dương: Chẳng thích ăn kẹo ?
Ân Thố cô từ từ hết dòng chữ.
“Đây kẹo , bên trong là t.h.u.ố.c độc!”
Hắn cố ý dọa cô: “Thuốc ăn sẽ c.h.ế.t queo!”
Tô Dương: Vậy còn ăn?
Ân Thố: “Không ăn mới c.h.ế.t queo!”
Hắn dùng lưỡi đẩy viên “kẹo” qua giữa hai má, hoa hướng dương, tò mò dùng tay chọc.
“Tại gọi là hoa hướng dương?”
Không chờ Tô Dương trả lời, tự : “Vì chúng về phía mặt trời! đúng ?”
Tô Dương gật đầu, Ân Thố vui lên, nhưng vết m.á.u quần áo lau mãi sạch, sắc mặt chuyển sang âm trầm.
“ giặt quần áo nhé.”
Trong đến máy giặt cũng , Tô Dương tò mò theo, thấy cởi áo tự xổm đất, hứng nước vò bằng tay, giặt đến sạch bong.
Giặt quần áo xong rửa mặt, chui đầu vòi uống nước.
Quay đầu hỏi Tô Dương: “Cô rửa ?”
Tô Dương lắc đầu, liền : “Cô sạch sẽ gì cả, đừng giường , dậy.”
Tô Dương: Cứ đấy.
Cô nhích m.ô.n.g lấy một chút, Ân Thố tới kéo, Tô Dương liền ôm chặt thành giường.