[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 225: Không Phải Anh Giám Sát Tôi Hai Mươi Bốn Giờ Một Ngày Đấy Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em đoán xem, tại chuyện ?”

 

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió khe khẽ của điều hòa và thở nóng nặng hơn bình thường của Lâm Tốc.

 

Ngoài tiếng bước chân thú nhân ngang, nhưng ai quấy rầy, chẳng mấy chốc âm thanh xa dần.

 

Lòng bàn tay Lâm Tốc nóng rực, nhẹ nhàng giữ cổ tay cô, lực lớn, Tô Dương chỉ cần hất nhẹ là thể thoát.

 

Sốt cao khiến ánh mắt phủ sương.

 

Bị đến tim khẽ nhảy, lọ t.h.u.ố.c trong tay Tô Dương dường như cũng nóng lên, nhất thời cô chẳng nên gì.

 

Đáp án nặng trĩu treo giữa trung, cô dám đưa tay nhận lấy.

 

Lâm Tốc rũ mắt, hàng mi phủ một mảng bóng nhỏ đôi mắt ửng đỏ, đầu ngón tay thô ráp miết mặt trong cánh tay cô đúng một cái buông .

 

Ngón tay rời cổ tay cô, thản nhiên xuống, rõ ràng sắc mặt còn trắng, tóc mái còn ướt, mà vẫn tâm trạng giả vờ bỡn cợt mà .

 

“Không gì, não chập mạch .”

 

Một tay gác lên trán, nhắm mắt: “Mũi tiêm chờ tỉnh tiêm, đừng ồn, ngủ một lát.”

 

Thấy dường như sắp ngủ.

 

Tô Dương lề mề xích gần, thổi tai báo: “Không cho đấy chứ?”

 

Lâm Tốc mở mắt, hừ một tiếng bằng mũi. Không là thừa nhận cô tự luyến.

 

Hắn quả thật khó chịu, bao nhiêu năm sốt, tới quá dữ, hình bóng cô cũng bắt đầu nhòe . Bên tai để ý tiếng Tô Dương sột soạt, cô , đang loay hoay gì.

 

Lâm Tốc mở mắt xem, nhưng xung quanh mùi của cô, xoa dịu thần kinh nhạy cảm lúc , mí mắt càng nặng, ý thức dần mơ hồ.

 

“Lâm Tốc, Lâm Tốc, nghiêng , xoay một chút.”

 

Giọng cô cố ý hạ thấp, dịu dàng dỗ dành, cô chỉ từng với con ch.ó như .

 

Trong lòng báo đen dâng lên chút tủi , lời xoay , còn tưởng đang mơ.

 

Cho đến khi quần bỗng một bàn tay kéo xuống nhanh nhẹ.

 

“!”

 

Lâm Tốc giật .

 

Theo bản năng định bật dậy nhưng ấn xuống.

 

“Sắp xong , đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích.”

 

Tô, bác sĩ thú y, Dương online.

 

hỏi bác sĩ tiêm thế nào, bác sĩ tiêm bắp ở mông, tức loại thường gọi là tiêm m.ô.n.g sẽ tác dụng nhanh nhất, còn dạy cô pha t.h.u.ố.c và đưa cả ống tiêm.

 

Lúc ống tiêm đó đang cắm m.ô.n.g Lâm Tốc.

 

Tô Dương xuống tay nhanh gọn chuẩn xác, đẩy thẳng t.h.u.ố.c , lúc dùng tăm bông ấn còn xoa dịu con vật giật .

 

“Không , xong . Anh xem, chẳng đau chút nào.”

 

Lâm Tốc: “……”

 

Hôm nay cạn lời nhiều.

 

Không nên tức nên , nhưng thì tỉnh hẳn.

 

Mấy gì đó, lời đến miệng nuốt xuống.

 

Tô Dương nhanh nhẹn xử lý rác y tế, giúp kéo quần lên, “Xong , ngủ tiếp .”

 

Trong lúc cô mượn động tác che giấu, liếc xuống n.g.ự.c .

 

Rõ ràng Lâm Tốc thấy ánh mắt , như bắt trúng sóng não. Trải qua chuyện , trái thả lỏng.

 

Một tay gối đầu, tay cong ngón móc cổ áo, để lộ chiếc cổ thon dài, đường vai cổ gọn gàng, xương quai xanh hõm sâu.

 

“Tò mò ? Có xem ?”

 

Bên trong mặc áo ba lỗ mỏng ôm , vải nhiệt độ cơ thể ủ nóng, phác đường nét rắn chắc lưu loát.

 

Ngón tay móc cổ áo buông, men theo đường cơ bắp của xuống , động tác lười nhác mà gợi .

 

Đến gấu áo, từ tốn kéo lên, lộ một đoạn đường cơ bụng sắc nét, thấp hơn là vòng eo cạp quần ôm , phô trương nhưng đường cơ rõ nét, mang vẻ gọn chắc mạnh mẽ đặc trưng của báo đen.

 

Da bụng màu lúa mì khỏe mạnh, cơn sốt phủ một lớp đỏ mỏng.

 

Hắn ngẩng đầu, đuôi mắt xếch lên, mang vẻ ngông nghênh lười biếng bệnh, rõ ràng cả còn nóng đáng sợ mà vẫn cố bày dáng vẻ tùy ngắm nghía, giọng khàn thấp đáng ghét:

 

“Nhìn thế , em chui xem?”

 

Tô Dương một lúc, ngay khi Lâm Tốc thu vẻ mặt, đang định buông tay thì cô nghiêng tiến tới, hai tay túm hai bên vạt áo .

 

Chỉ tiếng vải xé “rẹt”.

 

Mí mắt Lâm Tốc giật một cái, kinh ngạc chiếc áo xé dã man thành hai nửa.

 

Tô Dương đưa tay sờ một cái, thấy “sô-cô-la” một ít “kem” lẫn tơ máu, ấn hai cái.

 

thông sữa, nếu cần thì giúp cũng .”

 

Cô khiêu khích ngược : “Cầu xin , cầu xin thì giúp.”

 

Lâm Tốc cô ấn đau, phủ tay lên tay cô, hầu kết chuyển động.

 

Cũng từng .

 

Hắn dán mắt gương mặt cô, “Cầu em.”

 

Giọng mang ý : “Giúp ?”

 

Tô Dương quả thật kỹ thuật .

 

cô chỉ từng bò sữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-225-khong-phai-anh-giam-sat-toi-hai-muoi-bon-gio-mot-ngay-day-chu.html.]

Làm vẫn là đầu.

 

Phải thế nào nhỉ? Chườm khăn nóng, còn xoa theo chiều kim đồng hồ… nếu là bò sữa, nhất để bê khỏe mạnh b.ú hai mỗi ngày, kích thích sinh học cũng thể thúc đẩy.

 

Vắt khô khăn nóng , Tô Dương nghĩ, ở đây nào bê khỏe mạnh.

 

Trong lúc chườm nóng, hai đều . Tô Dương thả mắt vô định, trong đầu nghiên cứu nguyên lý của thuốc, tránh khỏi nghĩ đến một nào đó.

 

Của Ân Thố trơn tru, quả nhiên là thiên phú .

 

vải sofa thất thần một lúc, nghĩ lan man:

 

Không của Lâm Tốc sẽ vị gì, sữa sô-cô-la ?

 

Nhắc tới sữa, gần đây cô đều uống, lát nữa đặt mấy thùng.

 

Trong nhà còn báo tuyết tham ăn, đặt ít quá đủ cho uống, sữa chua vô tình đổ lên cô, còn quý trọng đến mức gần l.i.ế.m sạch.

 

Thời gian gần đủ, Tô Dương bỏ khăn xuống bắt đầu xoa.

 

Cũng đầu sờ , trong căn phòng “ xx thì ” cô sờ qua hết .

 

Tay chạm thấy cơ bắp bên khẽ giật, ngón tay cô xòe , da đầu ngón lõm xuống một chút, từng tấc di chuyển theo tay.

 

Lâm Tốc chuyển từ thở bằng mũi sang thở bằng miệng, môi hé, luồng khí xuyên qua kẽ răng, lúc cô ấn qua một chỗ cứng, cơ thể đột ngột căng lên từ từ thả lỏng.

 

Một giọt ngưng tụ rơi tay cô, Tô Dương vị sô-cô-la , cô cũng ngại ngửi.

 

Xoa bóp kiểu đau, nhưng Lâm Tốc kêu tiếng nào. Ngược khi chỗ tắc xoa tan, bỗng rên khẽ.

 

Tay Tô Dương run một cái.

 

Ngón tay Lâm Tốc tùy ý đặt cạnh cạp quần, đầu ngón co. Chiếc áo rách lộn xộn treo , thẳng Tô Dương, tránh, mang vài phần bất cần tất cả.

 

Hắn còn ngậm vạt áo trong miệng để nén âm thanh.

 

Đây kiểu kìm nén bình thường, đây là sự kìm nén x của báo đen.

 

Hắn nghiêng áp gần, nắm cổ tay cô bóp nhẹ đầy ám chỉ.

 

“Thích nóng ? Bây giờ nhiệt độ của cao. Hơn nữa cảm cúm, sẽ lây cho em.”

 

Tô Dương đẩy mặt : “Xin phép từ chối nhé.”

 

sở thích với * bệnh nhân.

 

Mũi tiêm m.ô.n.g phát huy tác dụng, Lâm Tốc lẳng lơ đến cũng ngoan ngoãn ngủ.

 

Hắn ngủ lâu, lúc tỉnh cơ thể nhẹ nhõm, lờ mờ bên ngoài ồn ào tiếng chuyện, thú nhân của Tô Dương đều về.

 

Hắn đồ, cứ mặc bộ .

 

Cửa mở, mấy thú nhân thấy đồng loạt im bặt.

 

Tạ Lợi mím môi: “Áo của rách ?”

 

“À,” Lâm Tốc lúc mới cúi một cái, qua loa khép vạt : “Xin , để ý.”

 

“Các đang gì?”

 

Hắn tới, dừng lưng Tô Dương, chằm chằm gáy cô.

 

Bàn ăn của Tô Dương quy tắc cấm chuyện, cô ăn lẩu lẩm bẩm:

 

“Đang con cua hoàng đế , từ mang về, ăn , lộ mặt c.h.ế.t , dọa vội mang tiêu hủy, sợ virus gì đó.”

 

“Tiếc thật, nhiều thịt thế.” Nói ngẩng đầu : “Anh hết sốt ?”

 

“Chắc .”

 

Lâm Tốc xổm xuống, “Em sờ giúp xem?”

 

“Không dùng nhiệt kế ?” Tô Dương dùng mu bàn tay thử, so với trán : “Hạ , nóng thế nữa.”

 

Tát Tuyết ngạc nhiên: “Anh sốt ?”

 

Lâm Tốc ừ, chi tiết, Tô Dương cũng thể chuyện kiểu bàn ăn, chỉ lén bảo đừng chuyện như thế nữa, hại cơ thể.

 

Lâm Tốc cong khóe môi , cũng thật sự .

 

Buổi tối, thở hai bên đều đều đặn.

 

Tô Dương lấy tay báo tuyết đang đặt m.ô.n.g , thoát khỏi cái ôm nhiệt tình của ch.ó lớn, rón rén ngọ nguậy từ giữa đến cuối giường, vén chăn xuống đất.

 

Đi vệ sinh xong Tô Dương cũng , nắp bồn cầu ngẩn một lúc nhỏ giọng hỏi: “Minh Hà? Cá nhỏ?”

 

Cảm thấy khí d.a.o động, đưa tay chạm một cái, quả nhiên chạm đầu cá.

 

Tô Dương: “Hai đứa xem, nếu trở về quá khứ, đổi phận một , tương lai đổi ?”

 

Hỏi xong, cô thấy Côn và Minh Hà đồng thời hiện .

 

Con cá nhỏ luôn hoạt bát kêu khe khẽ với cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

Ý gì, ?

 

【Không

 

Một giọng chúng trả lời.

 

Tô Dương: “……Thủ Tịch?”

 

【Một khi can thiệp phận của khác, hậu quả sẽ thể ước đoán, cái giá đều do chính can thiệp gánh chịu】

 

Tô Dương “” một tiếng.

 

Thủ Tịch chờ cô tiếp.

 

Không ngờ cô hỏi: “Giờ còn đang gì với tinh thần thể, giám sát hai mươi bốn giờ một ngày đấy chứ?”

 

Thủ Tịch: 【……】

 

 

Loading...