Chỉ tiện tay lướt mạng, ngờ lướt trúng á phụ của .
Nhìn tên là ngay ai, tâm trạng Lâm Tốc phức tạp.
Trưa nào Tô Dương cũng đặt đồ ăn, ngoài phần cho mấy khỏi nhà, còn để cho báo tuyết, đói thì lúc nào cũng thể lục tủ lạnh.
Vừa lúc đồ ăn giao tới, Đệ Tam Tịch chỉ cầm món ăn kèm tặng thêm lên lầu, Lâm Tốc còn tưởng ngon miệng nên ăn, hóa là mang lên chụp ảnh.
Bảo bối trong tim Tô Dương.
Hắn mấy chữ một lúc.
Chẳng là Tát Tuyết ?
-
Uống t.h.u.ố.c xong vẫn luôn thoải mái, bác sĩ là bình thường, bảo cố chịu.
Lâm Tốc sợ đau, nhưng vị trí quá oái oăm, cả đổ mồ hôi lạnh. Buổi chiều xin nghỉ huấn luyện, ở biệt thự nghỉ ngơi.
Mồ hôi lạnh túa , tắm trong phòng tắm, từ gương thấy một chút chất trắng sữa lẫn tơ máu.
cũng chỉ một chút, còn thêm nữa.
Vốn dĩ loại t.h.u.ố.c cũng chắc tác dụng, xem thất bại .
Tiện tay lau , khẽ hít một tiếng đau.
Tự mắng : là khổ cũng cố tìm khổ mà chịu.
Bị đám thú nhân bình thường lây đến mức bản cũng bất thường theo.
May mà con cừu non , nếu chắc chắn cô sẽ lớn chế giễu .
Lâm Tốc còn tưởng tượng vẻ mặt của cô.
Ha ha, chẳng quan tâm ~~
Dự cảm nguy hiểm báo rằng lát nữa sẽ sốt cao, Lâm Tốc tùy ý dựa lên sofa, nhắm mắt chuẩn chịu qua.
Hắn Tô Dương chạy đến phòng y tế.
Tần Tâm Khê ngủ gật lúc huấn luyện, ngã từ bục cao xuống trẹo chân, cô giúp khiêng tới.
Cô Ma tức đến bật .
“Từ ngày mai lên lớp em ngủ nữa, chờ thú nhân của em tới thì để bọn họ trông em.”
Tần Tâm Khê kêu rên.
Tô Dương đồng tình : “Cậu cũng nên học hành nghiêm túc , kiểm tra nhanh thành tích còn bằng .”
Ngay cả đội sổ môn văn hóa như cô cũng tiến bộ .
Tần Tâm Khê: mắt cá c.h.ế.t.
Chờ thú nhân của cô đến, Tô Dương tiếp tục học. ở cửa bác sĩ gọi .
“Cô là Thuần Dưỡng Sư của báo đen Lâm Tốc?”
Tô Dương gật đầu, hiểu gì mà tới: “Có chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-224-em-doan-xem-tai-sao-toi-lai-lam-chuyen-nay.html.]
Bác sĩ dẫn cô phòng việc, lấy một lọ t.h.u.ố.c đưa cho cô.
“Hôm nay tới, nhưng đoán prolactin phát huy tác dụng, cô đem cái cho , bảo tiêm , nếu thể viêm sốt.”
Tô Dương: “……”
Cái, cái gì tin cơ??!
-
Cầm lọ t.h.u.ố.c nhỏ bước khỏi phòng y tế.
Bước chân Tô Dương chao đảo.
Cô thấy thể nhầm.
Cất lọ t.h.u.ố.c túi, buổi chiều tiếp tục lên lớp. Đến tối tan học, Tô Dương đeo túi trở về ký túc xá.
Vào cửa thấy Lâm Tốc, một con nhện trong góc khua chân về phía cô.
Tô Dương rửa tay, để ý tới nó, “Lâm Tốc, Lâm Tốc ở nhà ?”
Gõ cửa hai cái tiếng đáp, cô đẩy hé cửa một khe nhỏ.
Tô Dương lộ một con mắt: “ nhé?”
Nhìn qua giường, thấy ai.
Lướt qua bàn và sofa, cuối cùng mới thấy bóng Lâm Tốc đó.
Hắn co nửa , tóc mái mồ hôi lạnh ướt dính da. Nghe động tĩnh, chỉ khó nhọc hé mi, đôi mắt đen phủ vẻ mê man.
“Anh thật sự bệnh .”
Tô Dương phòng bước tới, áp tay lên trán . Quả nhiên sốt .
“Anh, thật sự tiêm cái thứ tin .”
Ánh mắt Lâm Tốc mất tiêu cự, hồi lâu mới sực hiểu .
Hắn lập tức tỉnh cả .
“……Tin gì, em gì hiểu. Cừu non, em gấp thế, lo cho ?”
“Lúc mà còn ba hoa ?”
Tô Dương tiện tay vỗ , vỗ xong cô mới sực nhận , Lâm Tốc đau đến rên lên, cơ bắp co giật một cái.
“Á xin , chứ?”
Tô Dương lấy lọ t.h.u.ố.c : “ ngờ , ôi, rốt cuộc gì ? Tuy hiểu nổi, nhưng đây là thuốc, thể giảm viêm.”
Lâm Tốc im lặng một lát.
Không nhận thuốc, trái nắm cổ tay cô.
Lòng bàn tay nóng bỏng, Tô Dương đoán lẽ sốt đến 39 độ.
Sống mũi ửng đỏ khác thường, đường quai hàm căng chặt, đường nét vốn gọn gàng sắc nét lúc lộ vẻ yếu ớt.
“Em đoán xem, tại chuyện ?”