[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 222: Hắn Vui Là Được

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đôi môi chạm .

 

Tô Dương dừng một chút mới tách , :

 

“Như ?”

 

Đồng t.ử Đệ Nhị Tịch mở lớn, hồi lâu mới lên tiếng:

 

“Em…”

 

Tô Dương vô tội: “?”

 

Đệ Nhị Tịch lấy bình tĩnh, cố nhịn ý đưa tay sờ môi.

 

Cô còn nhỏ, lẽ chỉ vì tò mò. là á phụ của cô, hành động quá mật, cần uốn nắn cô.

 

Trước khi mở miệng, xác nhận giọng nghiêm khắc, sẽ khiến cô sợ.

 

“Sao thể hôn á phụ chứ. Lần nữa.”

 

Kiểu đến cảnh cáo cũng chẳng tính, cùng lắm chỉ là trách yêu thôi nhỉ. Có cảm giác lúc dù đè xuống ngay tại đây, cũng chỉ phê bình một câu chẳng đau chẳng ngứa.

 

Tô Dương nghĩ trong lòng, ngoài miệng đáp dứt khoát.

 

“Được.”

 

Đồng ý nhanh quá.

 

Khiến Đệ Nhị Tịch chuẩn sẵn lời tiếp theo ngẩn .

 

Hắn còn tưởng cô sẽ giống , mắc chứng đói da thịt.

 

Tô Dương quẫy tay trong nước: “Anh mặc quần áo , ngoài.”

 

Hôn cũng hôn , bệnh thổ hoa chắc khỏi chứ?

 

Tô Dương tự bôi kem dưỡng thể khắp , mặc quần áo xong cửa Tát Tuyết chờ ngoài đó ôm chầm lấy.

 

Từ dấu ấn cảm nhận ở đây nên Tô Dương dọa, nhấc lên thì vòng tay qua cổ Tát Tuyết:

 

“Hôm nay về sớm thế.”

 

“Dương Dương.”

 

Mắt Tát Tuyết sáng lấp lánh, “Em còn nhớ thể đồng ý với một chuyện ?”

 

Tô Dương xoa đôi tai ch.ó của .

 

Vừa tắm xong, sạch sẽ, thơm tho mềm mại.

 

“Nhớ chứ, gì?”

 

“Anh cùng em tham gia cuộc thi vượt chướng ngại vật.”

 

Tô Dương: “?”

 

Tát Tuyết sofa, đặt cô lên đùi , ôm cô mở điện thoại.

 

“Em xem, đây là cuộc thi nhanh nhẹn dành cho ch.ó và chủ nhân do thành phố tổ chức, tham gia cùng em.”

 

Trái Đất cũng cuộc thi tương tự, nhưng đều là chủ và thú cưng, chủ nhân dẫn ch.ó thành đủ loại hạng mục.

 

Tô Dương ngờ tham gia cùng bạn trai, thôi, mặc dù bạn trai quả thật là chó.

 

“Đương nhiên .” Chỉ là yêu cầu như , tất nhiên thể chiều Samoyed. Hóa chỉ là chuyện , đó cô còn tưởng là gì.

 

Tô Dương vui vẻ đồng ý, Tát Tuyết lập tức lên mạng đăng ký vòng sơ tuyển.

 

Trên trang đăng ký đủ kiểu ảnh đại diện chó, Tô Dương mới hai cái, vai nặng xuống, Tát Tuyết gác đầu lên.

 

“Dương Dương.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-222-han-vui-la-duoc.html.]

“Rồi , ch.ó khác.”

 

Trước trận đấu chỉ chủ nhân quen đường chạy, ch.ó quen . Đối với Tô Dương, cuộc thi thử thách thể lực mà là thử thách trí nhớ.

 

Tát Tuyết càng cần luyện tập nhiều hơn, gần đây đều chạy bộ. … Tô Dương cục kẹo bông khổng lồ đang bình bịch rơi xuống bãi cỏ, tiếng nào tiếng nấy chắc nịch.

 

Hạng nhất chắc chắn khỏi nghĩ.

 

Thôi, vui là .

 

-

 

Hỏi bạn học Tô Dương mới sự kiện hề quá ít quan tâm, Tần Tâm Khê cũng sẽ dẫn thú nhân Becgie Đức của .

 

đến sân thi, Tô Dương thấy cô .

 

“Người ? Chẳng cũng thi ca hôm nay ?”

 

Cô lật điện thoại lẩm bẩm, Tát Tuyết bên cạnh chải lông bóng mượt vô cùng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c để cô dắt.

 

Sau lưng còn vệ sĩ Lâm Tốc, hôm nay xin nghỉ, phụ trách theo bảo vệ.

 

“Sân 102 tầng một, , hóa chia thành hai sân.”

 

Tần Tâm Khê lẽ ở sân 101, Tô Dương theo chỉ dẫn tìm đến nơi, cửa dựng một tấm bảng.

 

【Sân thi nhanh nhẹn dành cho ch.ó cứu hộ】

 

Cô khựng .

 

Chó cứu hộ là những con ch.ó từng lang thang, bỏ rơi, thương hoặc rơi cảnh nguy hiểm, đó cứu về, nhận nuôi chăm sóc.

 

“Tát Tuyết, lúc đăng ký để ý phân loại ?”

 

Cô xoa đầu ch.ó lớn.

 

Tát Tuyết ngơ ngác gâu gâu hai tiếng, Lâm Tốc phiên dịch: “Cậu điện thoại chỉ lựa chọn , chỉ đăng ký mục .”

 

Samoyed gật đầu, nở nụ chữa lành vô địch.

 

“Dương Dương, các chủ nhân tập hợp .”

 

Tô Dương: “Được, quen đường chạy, lát nữa .”

 

Ngoài cửa nhiều ch.ó đang chờ, Tô Dương sơ qua chậm bước. Đến thi cơ bản đều là ch.ó cỡ hoặc lớn, giống gì cũng , điểm chung duy nhất là ít nhiều đều khuyết tật.

 

Alaska thiếu một mắt, Golden Retriever khập khiễng, cảnh giác hơn họ hàng ch.ó bình thường, Tô Dương chỉ một cái, bọn họ lạnh lùng trừng .

 

Phát hiện cô là Thuần Dưỡng Sư, sắc mặt mới dịu xuống.

 

Bọn họ bám sát Thuần Dưỡng Sư của , rời nửa bước, dường như bất an hưng phấn vì môi trường ồn ào , tai ép , mắt liên tục quanh.

 

Sau khi quen đường chạy, Tô Dương ngay mà tìm đến vị trí trọng tài , nhỏ giọng hỏi.

 

“Xin chào, cho hỏi cuộc thi thú nhân thế nào mới tham gia?”

 

Tát Tuyết nghển cổ ở cửa.

 

“Gâu gâu?”

 

Dương Dương còn ?

 

Lâm Tốc lưng, cau mày xoa ngực.

 

Quay , mặt đổi sắc: “Có lẽ sợ quên nên nhớ thêm một lúc.”

 

Tát Tuyết tin, gật đầu, nghi hoặc hít mũi mấy cái.

 

Sao mùi chế phẩm từ sữa ?

 

Cơ thể Lâm Tốc cứng đờ.

 

 

Loading...