[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 221: Không Uổng Công Hắn Giữ Mình Suốt Hai Trăm Năm

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lẫn trong tiếng nước là những âm thanh dính ướt.

 

Mái tóc dài tím sẫm mềm mại tay cô túm đến rối tung, Tô Dương xuống tay mạnh, giờ cô từng thô bạo như .

 

Da đầu Da đầu Đệ Tam Tịch kéo đau nhói, ngay đó là cảm giác hưng phấn.

 

Hắn cô hài lòng, cô vui vẻ.

 

Đệ Tam Tịch l.i.ế.m môi, ngẩng mặt lên.

 

Màu môi như thứ gì đó nhuộm loang, từ khe môi lan dần ngoài, nơi sâu nhất đỏ ửng nóng bỏng, đến viền môi thì nhạt dần, long lanh ẩm ướt.

 

Tô Dương dựa tường thở dốc.

 

Sau khi trút hết cảm xúc dồn nén, cả cô nhẹ nhõm hẳn.

 

Trong miệng Đệ Tam Tịch là cảm xúc của cô, trông tâm trạng cũng .

 

Đáy mắt vẫn còn đọng sắc đỏ và niềm vui tan, sống lưng căng thành một đường cong mềm mại mà quyến rũ, mái tóc tím sẫm rối tung rủ xuống vai, vài lọn dính cổ ướt mồ hôi, càng gương mặt vốn yêu dị thêm rực rỡ.

 

Hắn ngẩng đầu, cằm khẽ tựa lên đầu gối Tô Dương, đuôi mắt nhếch lên, đôi mắt còn vương nước chằm chằm gương mặt Tô Dương.

 

Môi chu , đầu lưỡi như như lướt qua khóe môi, đôi mắt ngập ý xuân, lặng lẽ cầu cưng chiều.

 

Tô Dương véo má .

 

Lúc phụ nữ thường dễ chuyện nhất, Đệ Tam Tịch hiểu rõ điều đó, lập tức nhân cơ hội hỏi:

 

“Em sẽ đ.á.n.h dấu , đúng ?”

 

Cả Tô Dương mềm nhũn uể oải. Cứ như thật sự trút hết cảm xúc tích tụ, tâm trạng lên ít.

 

Cô gật đầu đồng ý: “Có cơ hội thì sẽ đ.á.n.h dấu .”

 

Đệ Tam Tịch mừng như điên.

 

Không uổng công giữ suốt hai trăm năm, hôm nay cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời!

 

Hắn áp tới hôn cô: “Cảm ơn sự hào phóng của ngài.”

 

“Khụ khụ!”

 

Tiếng ho cuối cùng nhịn nổi ngoài cửa lập tức khiến hai tỉnh táo.

 

Con dê núi tà ác đang bọ cạp, l.i.ế.m láp bọ cạp lập tức biến trở thành cừu non lương thiện, đôi mắt trong veo ngoài.

 

Tô Dương vội kéo quần lên cho ngay ngắn, Đệ Tam Tịch hiền thục bước tới giúp.

 

Hắn tự đeo mạng che mặt , tức tối : “Hắn đến đúng lúc thật đấy!”

 

Thu tinh thần thể về, Đệ Tam Tịch chợt nhớ gì đó, cuống quýt kéo tay Tô Dương.

 

“Vua Sừng Cừu, em sẽ đ.á.n.h dấu tên biến thái c.h.ế.t tiệt , đúng ?”

 

Tô Dương đáp.

 

Trái tim Đệ Tam Tịch lạnh một nửa.

 

Người chung một vợ với nhiều quá ?

 

Vua Sừng Cừu định quét sạch cả hòn đảo của bọn họ ?

 

Tô Dương: Cũng .

 

Không cam lòng để Thuần Dưỡng Sư cướp mất, Đệ Tam Tịch đuổi theo, cố ý đỡ vai Tô Dương ngay mặt Đệ Nhị Tịch.

 

“Vừa em vất vả , cưỡi bộ .”

 

Tô Dương thúc cùi chỏ một cái.

 

Ngoài nhiều như thế.

 

Về hẵng lẳng lơ.

 

Nụ nơi khóe môi Đệ Nhị Tịch biến mất, đường về ho càng lúc càng gấp, càng lúc càng dữ.

 

Bệnh đến giai đoạn cuối, những bông hoa ho chỉnh và mang điềm chẳng lành.

 

Tô Dương thật sự c.h.ế.t.

 

Bất kể là ai, cô cũng thấy c.h.ế.t ngay mắt .

 

Ba nhỏ cũng thú vị thật, đáng lẽ nên á phụ của Lâm Tốc mới đúng, để hai thi xem ai cứng miệng hơn.

 

Bệnh thổ hoa, hôn một cái là khỏi.

 

Tô Dương thở dài, xoa tay chùi miệng.

 

Chuẩn giở trò bất chính.

 

-

 

Trưa nay Đệ Nhị Tịch phụ trách dỗ ngủ vẫn giữ thái độ như thường, nhưng Tô Dương cứ thấy im lặng hơn khi.

 

Hình như vui lắm, từ lúc về đến giờ chẳng gọi cô một câu “ngoan” nào, bình thường luôn treo kiểu xưng hô bên miệng.

 

Bị bắt gặp chuyện như Tô Dương cũng ngượng. gần đây chuyện khiến co ngón chân đến mức đào đất quá nhiều, da mặt cô luyện dày như tường đồng vách sắt, vẫn thể coi như chuyện gì mà chui túi ấp ngủ một giấc.

 

Ngủ dậy, tâm trạng cô còn khá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-221-khong-uong-cong-han-giu-minh-suot-hai-tram-nam.html.]

 

Cô duỗi bên trong, thấy tiếng ho Đệ Nhị Tịch cố nén .

 

Ba nhỏ đáng thương.

 

Rời khỏi bồn tắm để khôi phục hình .

 

Những cánh hoa màu hồng nhạt rơi khỏi môi răng Đệ Nhị Tịch, mềm mại đáp xuống mặt nước.

 

Khi ho dữ, cả đài hoa vụn và cành non cũng ho theo, khóe môi dính những mảnh cánh hoa, sắc mặt trắng đến gần như trong suốt, thở nhẹ rối, lồng n.g.ự.c khẽ phập phồng.

 

Đôi mắt vốn trong trẻo phủ một lớp nước, đau đến mức cơ thể run lên, vẫn cố đầu che , để cô thấy dáng vẻ chật vật .

 

Tư thế y hệt hôm qua.

 

bên thành bồn tắm, nghiêng đầu .

 

Rồi chìa tay .

 

giảm cơn đói da thịt ? Vừa Đệ Tam Tịch khiến cô thỏa mãn?

 

Đệ Nhị Tịch nghĩ ho ngắt quãng.

 

bỗng hai bàn tay nâng lên.

 

Đây là tay của đứa trẻ nhà .

 

Vừa còn ấn gáy Đệ Tam Tịch, túm mái tóc rối đến mức các khớp ngón tay nổi lên.

 

Bây giờ ép đầu, thẳng mắt cô.

 

Mình cô bé sợ ?

 

Đệ Nhị Tịch dịu nét mặt, đang định lên tiếng.

 

Không ngờ cô bỗng áp sát, ngay đó môi truyền đến xúc cảm ấm áp.

 

……

 

Lúc , ở lớp dành cho thú nhân.

 

Lâm Tốc lăn một vòng, tránh khỏi đòn tấn công của Tạ Lợi.

 

“Có chuyện gì , lửa của nhỏ ?”

 

Vừa hỏi xong cũng tự hiểu, Tô Dương tranh thủ thời gian hoạt động tự do buổi sáng để chạy huấn luyện nữa .

 

“Dùng năng lực của các như cũng giúp cô hiểu rõ hơn, chỉ huy chiến đấu sẽ thuận lợi hơn.”

 

Lâm Tốc xong giờ, thấy cũng gần đến lúc, liền dậy chỉnh găng tay.

 

Bên cạnh, Tát Tuyết vẫn đang đối luyện với Dạ Quang, Cửu Phương Túc Giới tự luyện một , xung quanh trống một lớn.

 

Trước Lâm Tốc chỉ ngứa mắt , bây giờ càng càng thấy ngứa mắt hơn.

 

Còn cả Tạ Lợi nữa. Ngoài miệng thể nào hiểu, tối qua vô tình ngang qua còn thấy sấp đùi Tô Dương, đỏ mặt gọi .

 

Ha ha.

 

Trò cũng bọn họ khai phá .

 

Ai nấy đều tuyệt kỹ riêng, Ân Thố thể thoát c.h.ế.t, nghi nước thỏ chiếm công đầu, Tô Dương khá mê món đó, thỉnh thoảng còn lén chép miệng hồi tưởng.

 

Bây giờ mất, món còn ăn nữa.

 

Sau khi huấn luyện xong tắm, Lâm Tốc cởi áo ngoài, thản nhiên liếc qua gương rời mắt khi những khác bước .

 

Điều kiện dành cho thú nhân đến , học viện chỉ cung cấp phòng tắm chung. Thú nhân mang dấu ấn bước trở thành đối tượng cả đám ghen tị đỏ mắt.

 

Cũng cố tình để lộ dấu ấn khoe khoang, vô cùng hưởng thụ ánh mắt của khác.

 

Trước là so kích cỡ, bây giờ là so dấu ấn.

 

Tô Dương mới lên cấp D mấy tháng, Thuần Dưỡng Sư bình thường sẽ trưởng thành nhanh đến , lên cấp C lẽ mất tám năm mười năm. tốc độ hấp thu tinh thần lực của Tô Dương đáng kinh ngạc.

 

Có lẽ cô còn cách cấp C bao xa.

 

Tắm công cộng quá giờ sẽ tính tiền nước, Cửu Phương Túc Giới là đầu tiên . Sau đó Tát Tuyết và những khác lượt bước , ăn ý cùng về một hướng.

 

Tát Tuyết lẩm bẩm gì đó, ch.ó lớn chạy nhanh nhất.

 

Tạ Lợi thấy Lâm Tốc theo, đầu hỏi: “Anh về ?”

 

Khoảng giờ là lúc Tô Dương tỉnh ngủ trưa, bọn họ đều sẽ tranh thủ về cô một chút, chuyện vài câu.

 

“Không, các , chút việc.”

 

Lâm Tốc họ xa mới một đến phòng y tế.

 

“Bác sĩ.”

 

Hắn nhấc chân khép cửa .

 

Ngồi xuống đó, Lâm Tốc đổi mấy tư thế.

 

Mãi đến khi bác sĩ đầy khó hiểu, mới mở miệng:

 

“Có, khụ, thứ gì thể kích sữa ?”

 

 

Loading...