[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 217: Hắn Muốn Mang Bánh Quy Cho Be Be

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:50:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tách.”

 

Đứa trẻ trong ống kính trông hoảng hốt, tóc còn ẩm, mềm xoăn dính bên má.

 

Váy hoa rõ ràng rộng hơn , lỏng lẻo trượt khỏi vai, lộ nửa đoạn xương quai xanh tinh xảo.

 

Hai tay căng thẳng nắm gấu váy, đôi mắt tròn đen trắng phân minh mở to, hàng mi dài hoảng loạn run. Cả mặt đỏ như quả đào chín.

 

Lúm đồng tiền nhỏ vì ngượng mà lõm sâu, dáng vẻ bắt tại trận, luống cuống gì.

 

“Chị, chị ở đây.”

 

Tại chụp ảnh cửa phòng tắm đang tắm.

 

Zero hỏi điều .

 

ngại thẳng quá.

 

Tô Dương thản nhiên.

 

“Zero.”

 

Zero rụt vai lùi , lí nhí hỏi: “Chị?”

 

“Tuổi học . Đợi sứa về, đăng ký cho nhé.”

 

Zero: “…… Đi học?”

 

. Dù là nhện cũng kiến thức. Không thì ba các , càng nhân tính hơn , nhốt trong tù đến ngốc.”

 

Môi Zero động đậy.

 

Tô Dương tự quyết. Đợi sứa về sẽ với nó.

 

Có việc cứ tìm sứa với Côn, còn hữu dụng hơn tìm Thủ Tịch.

 

Vừa nghĩ tới nó, như tâm linh tương thông, Tô Dương bỗng ngoài cửa sổ.

 

Cửa sổ phòng ngủ tầng hai đối diện sân vận động trường. Nhờ thị lực tuyệt vời, cô thấy rõ bầu trời nổi gợn.

 

Không gian mở , một con cua hoàng đế to bằng lợn rơi xuống.

 

Tô Dương: “???”

 

Côn mất chín trâu hai hổ mới tìm con cua hoàng đế lớn như , nhưng xuyên thời gian quá xa, nó về .

 

Nói chính xác, xuyên thời gian gian vốn năng lực của nó mà là của Sứa Minh Hà. Nó chỉ thể tự tìm cách cứu .

 

Sứa Minh Hà mất kiên nhẫn tới.

 

Rất mất kiên nhẫn ném nó với con cua xuống.

 

Lững lờ trôi tới tìm Tô Dương.

 

Vừa tới tí hon về nó, hiện luôn.

 

Tô Dương chầm chậm ngẩng lên đỉnh đầu.

 

Nơi đó một sinh vật khổng lồ bao phủ.

 

Phần đầu hình ô bên trong co bóp đều như đang bơi trong biển, tua miệng như dải lụa rủ quanh , gần như bọc cả cô cơ thể.

 

Thú nhân trong phòng lập tức cảnh giác cao độ.

 

Tô Dương bình tĩnh chào.

 

“Hi, Minh Hà, về . Anh ?”

 

từ ông lão Cửu Phương rằng tinh thần thể tên Minh Hà, ông còn thể gọi , nó sẽ vui.

 

Ban đầu cô cũng sợ. Tinh thần thể quá lớn, hình dáng cũng kinh dị, là bệnh sợ biển sâu phát tác.

 

Hơn nữa nó thể hiện hung hãn, sát thương mạnh. Hai trăm năm lúc phá đảo khiến cô sợ một phen.

 

ở chung mới phát hiện tinh thần thể yên tĩnh, ôn hòa, việc thích nhất chính là dùng tư thế bao quanh cô.

 

Khi cô dụ cá chạy, Minh Hà cũng tự theo, suốt đường đều tàng hình, lúc cô quên thẳng nó.

 

còn thêm hai học sinh, ?”

 

Sứa Minh Hà khẽ lay động, do dự gật đầu.

 

Được , cô gì cũng .

 

【…… Trên đảo thích hợp cho quá nhiều ngoài

 

Bản thể truyền tiếng tới.

 

Sứa Minh Hà: 【Trước chẳng cũng cho

 

Sứa Minh Hà: 【Không ngươi áp nổi nên dám cho họ đấy chứ】

 

Cửu Phương Minh Hà hề d.a.o động.

 

Hắn vẫn giữ tư thế khi Tô Dương đầu rơi lòng, xếp bằng nhúc nhích.

 

“Minh Hà?”

 

Giọng Tô Dương truyền từ phía tinh thần thể.

 

Cô đang thắc mắc sứa bỗng vui.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-217-han-muon-mang-banh-quy-cho-be-be.html.]

Sứa Minh Hà cô gọi lập tức bình tĩnh, dừng tua miệng vô tình quơ loạn.

 

Cửu Phương Minh Hà bên rũ mắt.

 

【Không

 

Con cua hoàng đế khổng lồ gây xôn xao. Vưu Tuyết nhận tin tới xem, gọi khiêng kiểm tra, tiên xác định thứ ăn .

 

Côn kêu trầm, ghé tới cọ tay Tô Dương.

 

Là nó mang về!

 

Sứa Minh Hà tát nó một cái, đ.á.n.h bay.

 

Côn tủi ôm mặt: 【Còn Minh Hà】

 

Sứa Minh Hà d.a.o động: 【Tránh , đừng chạm cô

 

【Ta 】 Cá phục, lấy hết can đảm: 【Dựa gì chỉ ngươi chạm】

 

【Ta chạm cô

 

Tô Dương hai bên não của tinh thần thể đang tự đ.á.n.h . Bên ngoài bỗng vang lệnh tập hợp khẩn cấp. Tô Dương sững vội tập hợp.

 

“Hôm nay chúng tới khu tạm giữ dị thể xâm biến. Nơi đó giam đủ loại dị thể xâm biến. Sau thứ các em đối mặt chính là chúng.”

 

Ánh mắt Cô Ma quét qua, giọng nghiêm: “Bên trong mang điện thoại, cho nên lạc. Lần cho mang thú nhân, chính là để rèn gan. Nếu ngay cả đối diện cũng , chiến trường thế nào?”

 

“Đây là vật tư cơ bản. Bây giờ các em về đồ tác chiến, mười phút tập hợp cổng học viện.”

 

Khu tạm giữ dị thể xâm biến ở trong trường, xe tới. Lần mô phỏng cảnh Khu Xâm Biến, buổi trưa cũng cung cấp cơm.

 

Dị thể xâm biến ở khu tạm giữ đều nghiên cứu, hiện vẫn còn sống.

 

Hai ngày Cô Ma chuyện , nhưng ngờ hôm nay luôn.

 

Học sinh xì xào, lấy nước và bánh quy nén nhanh chóng chạy về đồ.

 

Tô Dương từng đối diện trực tiếp, còn tận mắt thấy Tạ Lợi c.ắ.n đứt cơ thể, lúc mới nhận lẽ ám ảnh tâm lý với dị thể xâm biến.

 

Chỉ , lòng bàn tay đổ mồ hôi bất an.

 

Không , đừng sợ. Mày học dùng năng lực thú nhân, sẽ chuyện.

 

Dự báo nguy hiểm kích hoạt, chứng minh nguy hiểm.

 

Trong ký túc xá.

 

Các thú nhân đều đang học, còn tin.

 

Tô Dương mất tập trung đồ thật nhanh, cầm cốc nước và bánh quy nén sofa nhét túi, túi lập tức phồng lên thành cục vướng víu.

 

Ăn hết nhiều thế, cô cũng thích, chỉ cần lót bụng là . Cô lấy một gói.

 

Cánh tay chạm một cái.

 

Cô gạt :

 

“Giáo viên cho mang thú nhân. Anh với Minh Hà ở nhà chờ .”

 

“Minh Hà, đừng lén theo .”

 

Cá thất vọng kêu thấp.

 

Tô Dương rảnh để ý, thu dọn xong lập tức cửa.

 

Sứa Minh Hà theo, cá chắn cửa ngăn .

 

【Ngươi , bảo

 

【Liên quan gì tới ngươi, đừng xen , thì đ.á.n.h ngươi】

 

【Ngươi đ.á.n.h cũng

 

Sứa Minh Hà giơ tua miệng. Cá ôm đầu chạy trốn, miệng còn lẩm bẩm lời , như mới là bạn đời .

 

Hai con đuổi chạy xa.

 

Trong lồng.

 

Thỏ dựng .

 

Hắn thấy bánh quy nén sofa.

 

Be be để quên cái , cô ăn cơm thế nào?

 

Hắn nghĩ một chút, chui qua khe lồng.

 

Ân Thố tới bàn , đội túi bánh lên đầu.

 

Be be ăn no sẽ đói.

 

Hắn mang bánh quy cho be be.

 

-

 

Đây là đầu giáo viên dẫn học sinh trực diện dị thể xâm biến.

 

Cánh cửa hợp kim nặng nề từ từ đẩy trong. Mùi kỳ quái pha rỉ sắt, thối rữa và t.h.u.ố.c khử trùng ập tới, khiến theo bản năng nín thở.

 

Trục cửa “két” một tiếng xoay mở, chói tai sắc bén.

 

 

Loading...