[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 209: Anh Nói Gì, Tôi Đều Nghe

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:49:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thoát y vũ là một hình thức giải trí và nghệ thuật gợi cảm, quyến rũ.

 

Cửu Phương Túc Giới cởi đồ chỉ ngay thẳng, cứng nhắc, nhạt như nước ốc.

 

Cố gắng sát ranh giới nhưng Tô Dương xem mà chẳng hứng thú. Bóp vịt còn thú vị hơn .

 

“Được , sang bên .”

 

Giữa mày Tô Dương nhăn , điểm danh rắn: “Anh tới.”

 

Cơ thể rắn mềm dẻo, thể đủ loại động tác. Tuy gương mặt chẳng biểu lộ gì, nhưng khóe mắt trời sinh phiếm đỏ, từng chút lộ đường eo mềm dẻo.

 

Động tác nhanh, thậm chí thể chậm, như xương.

 

Đầu lưỡi mảnh dài, chẻ đôi, đỏ ửng ướt át chậm rãi thò giữa môi, phủ một lớp nước mỏng.

 

Môi đầy đặn, đỉnh môi đường cong tinh tế. Khi lưỡi rắn xuyên giữa hai môi, môi ép nhẹ xuống, lộ màu đỏ non hơn ở bên trong.

 

Tô Dương xuống.

 

Hình Dạ Quang hóa thành bây giờ mỹ, nhưng bản năng động vật khiến nhạy bén phát hiện con cái thích vảy , vì lúc vẫn giữ vài mảng xanh nhạt, lấm tấm bên eo.

 

Tô Dương: “Không tới kỳ phát tình cũng ?”

 

Dạ Quang: “Được!”

 

Con cái nhu cầu thì .

 

Tô Dương hài lòng, vung tay: “Anh thể ở .”

 

Dạ Quang vui vẻ thè lưỡi.

 

Cửu Phương Túc Giới: “Còn ?”

 

Tô Dương ghét bỏ: “Anh ngoài. Không thì ở học.”

 

Cửu Phương Túc Giới thật sự ở .

 

Hắn chằm chằm Tô Dương, chỉ cô, rắn.

 

Dạ Quang cũng ghét ở đây, nhưng con cái bảo báo tuyết chướng mắt ở , chỉ thể coi như tồn tại.

 

Đuôi rắn quấn Tô Dương trong, chậm chạp cọ xát.

 

Thời gian của rắn luôn dài.

 

Lần đầu đ.á.n.h dấu , Tô Dương sợ da cọ rách. Về năng lực tự lành phản hồi sang, đúng là cần lo thương nữa.

 

Bây giờ cô càng kiêng dè, giữ rắn, bắt đổi giữa ba hình thái.

 

Hoàn thú hóa, bán thú hóa, hình .

 

Dạ Quang vui. Trước con cái cho thú hóa, với thú vẫn vượt giới hạn quá mức, cô thích động vật nhưng thích theo kiểu đó.

 

Bây giờ con cái cuối cùng cũng đồng ý.

 

Dạ Quang chìm trong hạnh phúc.

 

Cửu Phương Túc Giới xem: vui.

 

cũng .”

 

Hắn bước lên, bóp lớp mỡ mềm Thuần Dưỡng Sư, thành thật : “ nhảy, nhưng lời. Cô gì, đều .”

 

……

 

Tạ Lợi dựng tai luôn chú ý động tĩnh bên trong. Nghe thấy thứ thuận lợi, thậm chí dần nóng lên, tai mèo khẽ rũ, thở dài.

 

Không cô tức là .

 

Bây giờ mèo chỉ mong cô mau khỏe.

 

bên trong là ba cùng lúc, cũng sẽ quá kinh ngạc…… , thật vẫn kinh ngạc. Cái phóng khoáng quá.

 

Thú nhân quá nhiều, khi thể độc chiếm Thuần Dưỡng Sư, sẽ áp dụng hình thức một đối nhiều thế .

 

Thuần Dưỡng Sư sẽ thương, khi bồi bổ, thể chất còn ngày càng .

 

Tạ Lợi sớm muộn cũng sẽ thế, chỉ là ngày tới quá đột ngột, còn chuẩn tâm lý.

 

Nếu là , dùng cách nào mới nhịn bản năng đuổi những khác ngoài……?

 

Hắn trầm ngâm suy nghĩ.

 

-

 

Chỉ hai thú nhân mà thôi.

 

Tô Dương ăn hết.

 

Tuy ăn no quen, nhưng Vua Núi Tuyết sợ gì.

 

Điện thoại nhận thông báo ngày mai lên lớp. Tô Dương từ chối đề nghị xin nghỉ của thú phu Tạ Lợi, khinh thường : “Đã bảo trẫm bệnh, trẫm học.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-209-anh-noi-gi-toi-deu-nghe.html.]

 

Tạ Lợi thôi.

 

Ngày hôm học, xin học viện theo nhưng Vưu Tuyết giành .

 

“Kết quả , vẫn như cũ. với sẽ cùng cô tới lớp Thuần Dưỡng Sư, cũng nên trở về học.”

 

Tát Tuyết và Vưu Tuyết một thời gian ở cùng Tô Dương. Tạ Lợi gật đầu đồng ý.

 

Hai em chia thời gian, một buổi sáng, một buổi chiều.

 

Khi Tát Tuyết vui vẻ xách cặp cho cô, Tô Dương còn phê bình nhẹ.

 

“Sao dính .”

 

Nể tình là chó, tha thứ.

 

Ngày đầu học , Cô Ma bục giảng củng cố kiến thức. Ánh mắt cô cứ bất giác hướng về một phía.

 

Trong lớp nhiều lén .

 

Minh Văn Tâm kéo theo, nhận những ánh mắt kỳ quái, kìm mà than với bên cạnh:

 

“Cậu thể bình thường chút ?!”

 

Bạn cùng bàn của cô hôm nay từ đầu đến cuối đều bình thường.

 

Vừa cửa ngẩng mắt quét qua lớp, như tuần tra lãnh địa của .

 

Tần Tâm Khê chuyện với cô, cô nghiêm túc , còn tự xưng “trẫm”, “quả nhân”.

 

Lên lớp đó một tay chống cằm, ánh mắt lạnh ngạo xuống cả lớp. Giáo viên giảng bài mà ai dám , cô liền đau lòng vì cố gắng, cảm khái: “Không tôn sư trọng đạo!”

 

Đám học sinh ngày đầu còn lười nhác đều cô lôi dậy, Cô Ma cần mở miệng.

 

Cố chịu đến hết tiết, Minh Văn Tâm kìm hỏi: “Cậu điên ?”

 

Tô Dương khinh miệt hồi lâu, khẽ lạnh.

 

“Ăn ngông cuồng, bại tướng tay. Không xứng chuyện với trẫm.”

 

Làm Minh Văn Tâm tức gần c.h.ế.t.

 

“Có bản lĩnh thì đấu một trận.”

 

Tô Dương giơ tay ngăn Tát Tuyết: “Đấu thế nào?”

 

Minh Văn Tâm cũng dậy đối mắt với cô: “ thể dùng năng lực của thú nhân, cũng thể.”

 

Tần Tâm Khê: “! Sốc! Lại từ bao giờ?”

 

Minh Văn Tâm: “Mấy ngày . Sau khi tinh thần thể của biến dị, thể dùng năng lực thú nhân. Tuy phát huy trăm phần trăm, nhưng cũng yếu.”

 

Tô Dương nheo mắt: “Trẫm chuẩn.”

 

Quanh khu đối chiến hình tròn khổng lồ, tin đều kéo tới. Thuần Dưỡng Sư đ.á.n.h tay đôi, nay từng thấy.

 

“Dương Dương, để lên .”

 

Tát Tuyết xổm mặt Tô Dương, mắt ch.ó đầy lo lắng.

 

Bên đối diện, thú nhân của Minh Văn Tâm cũng đang khuyên cô . Thú nhân hổ đây từng đ.á.n.h với Tát Tuyết nhưng thắng.

 

Tô Dương tự tin, còn chủ động : “Để công bằng, trẫm chỉ dùng năng lực của Tát Tuyết.”

 

Hai bước lên đài cao.

 

Tiếng còi trọng tài vang, Minh Văn Tâm động . Gió mạnh sắc bén cuộn quanh , sức mạnh loài hổ bọc tinh thần lực lao thẳng tới.

 

Tô Dương tránh, sức mạnh Tát Tuyết lập tức tràn .

 

Cô nghiêng tránh mũi nhọn, khóa cổ tay Minh Văn Tâm thuận thế mượn lực vặn một cái.

 

Minh Văn Tâm đau nhói, tay còn tụ lực phản kích, Tô Dương nhấc chân đá chính xác cẳng tay, lực gọn dứt khoát.

 

Minh Văn Tâm lảo đảo vài bước, mất trọng tâm ngã sát mép đài, chỉ thiếu nửa tấc là loại.

 

Tô Dương giữa sân, chắp tay lưng, nâng cằm, dáng vẻ vương giả thản nhiên.

 

“Nhường .”

 

Một vị vua đạt chuẩn sẽ nhạo dũng khí của thách đấu. Tô Dương xuống đài, ánh mắt sùng bái của Tát Tuyết vẫn bình thản như .

 

Phong thái vương giả.

 

Ti vi ngoài hành lang đang phát tin tức. Tô Dương dừng bước.

 

【Nhờ công dân bụng báo tin, hiện tìm thấy dấu vết tội phạm bỏ trốn Ân Thố……】

 

Cùng lúc đó, Tô Dương nhận tin của Leonis.

 

【Đã tìm vị trí của chính Ân Thố. Lúc xử b.ắ.n cô tới xem , chỗ hàng đầu】

 

 

Loading...