[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 205: Cũng Không Thể Cùng Một Lúc Chứ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:49:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô thật sự ?!”

 

Phía vẫn là tiếng đàn cừu kêu.

 

Tô Dương: “ , về học.”

 

Đệ Tam Tịch: “……”

 

“Khụ khụ.”

 

Sau lưng vang tiếng ho.

 

Không Đệ Nhị Tịch tới từ lúc nào, phía như nam quỷ.

 

Ánh mắt Tô Dương lướt qua tay áo . Ba nhỏ cũng giấu hoa trong đó chứ?

 

Đệ Nhị Tịch là thật.

 

,” giọng nhẹ. Bệnh mấy ngày dường như khiến gầy một ít, quần áo rộng lỏng treo , gió thổi hiện đường vai.

 

“Trẻ con, đúng là vẫn học.”

 

“Á phụ đưa con nhé? Gần đây bệnh nên thể ở cạnh con, thật xin con của .”

 

Tô Dương thấy rõ Đệ Tam Tịch run lên một cái.

 

“Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, bình thường chút ?”

 

Kẻ tám lạng nửa cân, còn mặt mũi khác.

 

Hai tên biến thái công kích lẫn . Ánh mắt Đệ Nhị Tịch thong thả lướt qua Đệ Tam Tịch, dây dưa với quá lâu.

 

“Khi nào xuất phát?”

 

Tô Dương: “Vé chiều mai.” Nói xong với họ, cô báo Kiến Nguyệt một tiếng, bằng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn học.

 

Đệ Tam Tịch: “Vậy cũng .”

 

Đệ Nhị Tịch gật đầu: “Được, á phụ .”

 

Tô Dương hỏi ông lão Cửu Phương đang than ngắn thở dài: “Họ thể ?”

 

Ông lão Cửu Phương rũ mí mắt: “Không cho thì giữ nổi chắc?”

 

cũng đều , ông c.ắ.n răng tìm Thủ Tịch: “Ngài cũng theo .”

 

Giọng Thủ Tịch chút gợn: “Không .”

 

Ông lão Cửu Phương: “Gần đây Sứa Minh Hà lời, hình như cần ngài áp chế nữa. Trên đảo và Quỳnh trông coi, sẽ chuyện.”

 

Thủ Tịch nhắm mắt đáp.

 

Ông lão Cửu Phương cũng hiểu, bèn tìm Côn, hỏi rốt cuộc vì .

 

Kết quả tìm một vòng đảo vẫn thấy Côn ở .

 

Sứa Minh Hà cũng ở đó.

 

Ông lão Cửu Phương túm một thú nhân đang bến tàu: “Có thấy Côn và Minh Hà ?”

 

Thú nhân chỉ con thuyền chạy xa.

 

“Đi theo Thuần Dưỡng Sư .”

 

-

 

Mua vé xong Tạ Lợi bắt đầu thu dọn đồ, Tô Dương tới trường thăm Kiến Nguyệt.

 

Hắn vẫn mang dáng vẻ chán đời còn gì luyến tiếc, chỉ khi thấy cô, đáy mắt mới nhuốm chút màu sắc.

 

Tô Dương hiệu xin với giáo viên, giáo viên hiểu ý rời .

 

Trong phòng chỉ còn bốn .

 

Tô Dương kéo rắn từ trong tay áo .

 

“Xin .”

 

Dạ Quang khè một tiếng.

 

Kiến Nguyệt: “Xin .”

 

Tô Dương nhét rắn trở .

 

“Xin .”

 

Kiến Nguyệt: “Xin .”

 

Tô Dương: “Đừng phần t.ử ngoài vòng pháp luật. Chuyện ban đầu g.i.ế.c , sẽ luôn ghi nhớ, cho tới khi cải tà quy chính mới thôi.”

 

Kiến Nguyệt rũ mắt.

 

C.h.ế.t là một chuyện yên bình, nhưng rõ ràng khác nghĩ .

 

Bầu trời bên ngoài bắt đầu mây đen dày đặc. Tô Dương nghi năng lực điều khiển thời tiết nào đó, tâm trạng thì trời quang, tâm trạng thì mưa.

 

“Anh ở đây học cho đàng hoàng.”

 

Bay từ biển tới đây, cũng khá cố chấp. Quầng thâm mắt càng nặng, đôi mắt lặng lẽ u ám, nốt ruồi lệ như đông cứng, mỹ nam âm u càng thêm sa sút.

 

Tô Dương dịu giọng, hắng cổ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-205-cung-khong-the-cung-mot-luc-chu.html.]

“Anh mang cho cảm giác mong manh dễ vỡ. Anh giống những trai khác, một loại cô độc riêng.”

 

Kiến Nguyệt bỗng ngẩng mi.

 

Tô Dương ngâm nga: “ từng nhiều cô độc, nhưng thấy sự cô độc của mới là cô độc thật sự. Tận sâu trong lòng chỉ một , thể mở lòng với .”

 

Kiến Nguyệt , mở lòng với cô.

 

Vừa dậy, Tô Dương giơ tay ngăn .

 

“Anh . Nếu , bây giờ gì. Nói , gì?”

 

Câu thật sự Kiến Nguyệt bí.

 

Hắn suy nghĩ theo lời cô, đoán: “Cô ngủ?”

 

Tô Dương tiếc nuối lắc đầu: “Thấy , đoán sai. thì khác, đang nghĩ gì.”

 

Hàng mi Kiến Nguyệt khẽ run.

 

Tô Dương phụ đề đỉnh đầu : “Anh giấc mơ của .”

 

Đồng t.ử Kiến Nguyệt mở lớn.

 

Thư Phục thật sự đang nghĩ gì.

 

suy nghĩ của cô.

 

đủ đạt chuẩn, mở lòng với cô, nên Thư Phục mới thích .

 

Cho tới khi Tô Dương rời , Kiến Nguyệt vẫn tại chỗ hồn.

 

Giáo viên gọi một , lẩm bẩm: “Đi học còn thất thần, thú nhân bên ngoài tới đây học kiến thức quý giá của chúng khó đến mức nào ?”

 

Kiến Nguyệt tai.

 

hiểu ……”

 

Bầu trời quang, gương mặt cũng sinh khí.

 

Thư Phục tranh thủ cơ hội học tập quý giá cho .

 

Hắn sẽ ngoan ngoãn học ở đây, sẽ hiểu cô hơn.

 

Đến lúc đó, Thư Phục nhất định sẽ chia tình yêu cho .

 

-

 

Tô Dương: “A, thời gian chia nổi nữa .”

 

Thú nhân nhiều quá cũng phiền não, nên thương ai.

 

Cũng thể cùng một lúc chứ.

 

Ý nghĩ như sét đ.á.n.h ngang đầu, Tô Dương hít ngược một .

 

khủng khiếp đến mức ! Còn cùng một lúc!

 

Mèo đang cắt hoa quả đầu hỏi: “Sao ?”

 

Tô Dương gì, tựa lên gối ôm bằng rắn, chân để báo tuyết xoa bóp.

 

Thuyền lắc lư, cô nghịch đuôi rắn lướt điện thoại.

 

Trước mê lướt đến , sắp học là bỗng nghiện. Tô Dương chơi bù một trận, Tạ Lợi bưng hoa quả tới cô cũng nhúc nhích, chỉ há miệng.

 

“A……”

 

Đuôi mèo vui vẻ khẽ đung đưa. Hắn ăn một miếng, ánh mắt lên án của Tô Dương giải thích: “ thử xem ngọt .”

 

Rất ngọt. Tô Dương rôm rốp nhai táo, lướt trúng một đoạn nhạc.

 

Vừa bật loa ngoài, Dạ Quang vặn một cái.

 

“Sao ? Không thích ? Vậy đeo tai .”

 

Rắn cuộn vài vòng vòng , đầu lưỡi khẽ chạm bên môi cô. Tô Dương tiện tay nhét cho một miếng táo.

 

Miếng táo cắt một miệng Tô Dương, nhưng với kích thước Dạ Quang nhỏ. Hắn dễ nuốt xuống, răng hàm lớn để nhai, cả con rắn quấn đến thắt nút, gì cũng quên mất.

 

Tô Dương rảnh rỗi trêu rắn, thấy đăng nhạc là mới, lượt thích lèo tèo nên để bình luận động viên.

 

【Tối nay ăn cừu: Cố lên, lắm】

 

Nhìn ID thèm. Tô Dương nhớ đàn cừu Đệ Tam Tịch nuôi. là trắng mềm thơm quá……

 

Điện thoại “ting” một tiếng nhắc nhở, blogger ảnh đại diện đen thui, tên Sơn Lam trả lời.

 

【Cảm ơn động viên, cô thấy thật ?】

 

Rảnh , Tô Dương trò chuyện với .

 

Âm sắc sạch sẽ dễ , nhưng đúng nhịp. Cô trái lương tâm khen hai câu bấm trang cá nhân xem.

 

Toàn là chia sẻ âm nhạc, yêu thích. cách hát thật giống , càng giống chim nhỏ.

 

Chim nhỏ ríu ríu rít, mức độ bao dung của Tô Dương tăng vọt, thậm chí còn thấy lệch nhịp cũng dễ . Nghe mãi ngủ . Sau đó mở mắt, cô ngơ ngác.

 

“A Tễ, A Tễ, ngủ ? Tỉnh .”

 

Tô Dương: “…… Ai?”

 

 

Loading...