Năng lực của Lâm Tốc, dự báo nguy hiểm, Tô Dương thèm từ lâu.
,
“Anh đ.á.n.h dấu ?”
“ thì lắm.”
Lâm Tốc liếc Tô Dương một cái. Tô Dương đến hiểu, cũng cúi xuống .
“Năng lực thứ hai của em chẳng vẫn luôn rõ ?”
“Anh ?”
Lâm Tốc: “ tinh thần thể của Thủ Tịch .”
“Chỉ cần thú nhân độ tương hợp một trăm phần trăm một lòng một với em, em thể thông qua tiếp xúc cơ thể để rút năng lực của thú nhân sử dụng.”
Tô Dương trợn to mắt: “Thật giả, ?”
Lâm Tốc: “Tinh thần thể , em hiểu. Thử ?”
“Thật giả?” Tô Dương lẩm bẩm đặt tay lên.
“Anh lừa để nắm tay đó chứ? Ở chỗ chúng chiêu là xem chỉ tay, ai thế đều chẳng đắn.”
“Trong lòng em là loại đó?”
Tô Dương chỉ ngoài miệng, vẫn thật thà nắm lấy ngón tay Lâm Tốc.
Hắn nắm , mặc cô hành động.
“Không mà……” Tô Dương chẳng thấy gì.
“Chính cũng một lòng một , ?”
“Em thế đau lòng đấy, ?”
Dự báo nguy hiểm lúc nào cũng kích hoạt, nhưng cãi Lâm Tốc một câu thì cô ngứa ngáy.
Tô Dương dịch sang bên: “Cừu nhỏ cạnh , hành khách nhờ chỉ xổm ở thùng xe .”
Ngồi xổm thì xổm.
Lâm Tốc chống tay, bánh xe ba bánh lún xuống, nhẹ tênh đáp xuống phía thật sự co chân xổm.
Tô Dương vui hẳn. Vui một lúc liếc vòng đùi của .
“Đừng , đường.”
Lâm Tốc ngẩng đầu .
“Ai , tự luyến thật.”
Tô Dương đầu nữa.
Lâm Tốc ngược ngẩng mắt, đầu cô.
Tốc độ tăng lên, Tô Dương chạy . Gió thổi tóc cô về , cô nheo mắt, vô tình bắt gặp ánh mắt Lâm Tốc trong gương chiếu hậu.
Ngay giây , mắt bất ngờ nổ tung một đoạn hình ảnh vỡ vụn.
Xe ba bánh điện mất kiểm soát lao xiên về lề đường, bánh xe cán qua sườn đất mềm, mắt thấy sắp cắm đầu xuống rãnh sâu.
Tô Dương giật , gần như theo bản năng bẻ mạnh tay lái, bóp phanh gấp.
Mặt đường gồ ghề, chuỗi thao tác hoảng loạn phản tác dụng. Thân xe đột ngột nghiêng, lật mạnh sang bên.
Cảm giác mất trọng lượng ập tới trong chớp mắt.
Eo bỗng siết chặt, một cánh tay khỏe mạnh kéo mạnh cô lòng.
Gần như cùng lúc xe lật, Lâm Tốc nhào tới, ôm cô và cừu nhỏ nhảy khỏi xe điện đang đổ, cùng lăn sang bên cạnh.
Sau chiếc xe ba bánh điện nhảy sông, đây là chiếc thứ hai nhảy rãnh.
Cô thương, chỉ dọa một phen. nhịp tim Lâm Tốc còn gấp hơn cô, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Hắn bình một lát, rũ mắt xoáy tóc cô hỏi:
“Bác tài, dù trả ít tiền xe cũng cần kéo tuẫn tình chứ?”
Tô Dương: “ hình ảnh bất ngờ hiện dọa.”
Dự báo nguy hiểm ngược tạo nguy hiểm.
Lâm Tốc vò tóc.
“Sau thật sự thể để em đua xe nữa.”
“ mới chạy sáu mươi thôi!”
“Sáu mươi mà vượt hồ vượt rãnh, nhanh nữa là em bay luôn. Về cũng khỏi cần thuyền, em cưỡi xe điện chở chúng phóng thẳng tới Đế Quốc.”
Tô Dương cãi , vỗ n.g.ự.c một cái.
“Lại đ.á.n.h , haizz. Đánh đ.á.n.h , ai bảo sinh chuyên để đ.á.n.h chứ.”
Hắn ngả xuống, giữ tay Tô Dương: “Đánh .”
Hắn lăn đến đầy đất, Tô Dương đến mức vô lương tâm. Cô đánh, tự bò dậy.
“Lần là ngoài ý , chuẩn . Lát nữa sẽ lái cẩn thận.”
Lâm Tốc gối tay, một tay ôm cừu nhỏ, nhướng mày:
“Em còn định lái?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-204-chinh-anh-cung-noi-phai-mot-long-mot-da-anh-co-khong.html.]
“Đương nhiên.”
Tô Dương phủi bụi, chạy cứu chiếc xe yêu quý.
Chỉ còn Lâm Tốc và cừu nhỏ .
Hắn cong môi, dùng ngón trỏ móc nhẹ mũi cừu.
“Chủ của mày bướng thật.”
Cừu nhỏ há miệng, ngoạm một cái thật kêu.
Lâm Tốc: “Hít.”
Có tiếng sột soạt, Tô Dương đẩy xe trở . Không cô lôi kiểu gì lên , tóc còn mắc lá cây mà chính cũng , mà vui đến thế.
Lâm Tốc ôm cừu dậy.
Cừu nhỏ ở trong lòng yên . Tô Dương cưỡi từng , nó thì từng .
Cưỡi báo tuyết xong xe rắn, bây giờ còn tự nhiên giẫm nhẹ lên cánh tay Lâm Tốc, tìm tư thế thoải mái cho .
Tô Dương nghĩ, mày đúng là khách sáo chút nào.
Cừu nhỏ tỏ ý: Đám thú nhân chẳng đều là của chúng ?
Nó giơ móng chỉ trỏ: nào Đệ Nhất Tịch, Đệ Nhị Tịch, Đệ Tam Tịch, nào nấy trai thế, mày cần ?
Tô Dương lên tiếng.
Lâm Tốc trong đầu cô đang nghĩ gì, chỉ chằm chằm đường, sợ cô lao xuống rãnh.
May mà cả đường thuận lợi. Tới nơi, Tô Dương đắc ý, phất tay tiêu sái, dẫn cừu nhỏ về nhà.
Lâm Tốc vẫn , thấy cô mở cửa.
Bên trong, Cửu Phương Túc Giới mặc đồ ba mảnh chào đón:
“Cô về .”
Lâm Tốc: “……”
Tô Dương: “Phụt……”
Cô luống cuống đóng cửa.
“Anh đang gì ?”
Báo ngốc : “Đây là lễ nghi.”
“Mặc thế cũng là?”
Cửu Phương Túc Giới đưa một quyển giáo trình tới.
《Sau Nghi Thức Làm Thế Này, Bảo Đảm Được Sủng Ái Bền Vững》
Được lắm, là gia học uyên thâm.
Bộ ba mảnh dây mảnh nối ở giữa, làn da càng trắng hơn.
Đôi mắt xanh băng trong veo sạch sẽ, tinh thần thể báo tuyết chạy tới đón cừu nhỏ, đội nó lên đầu.
Cừu nhỏ liếc sang: Thấy , tao cần tự bộ ?
Tô Dương: “……”
Việc đ.á.n.h dấu báo tuyết thuận lợi. Mấy ngày , dấu ấn đầu cừu của Tô Dương xuất hiện bụng Cửu Phương Túc Giới.
“Ngoài ai chạm chỗ của , ?”
Tô Dương hăng hái.
Cửu Phương Túc Giới ngoan ngoãn gật đầu.
Đi sát cô từng bước.
Đuôi nhỏ của Tô Dương +1.
Mục đích tới Quần đảo Nam Dữ đạt , ở nữa cũng ý nghĩa. Kỳ nghỉ của học viện cũng sắp kết thúc, Tô Dương liền định về Đế Quốc.
Buổi tối sấp trong chăn đặt vé.
Tô Dương gối lên bụng Tạ Lợi, chân gác rắn, thong thả xoa chân.
Báo tuyết mấy ngày nay độc chiếm Thuần Dưỡng Sư đuổi xuống cuối giường.
Tạ Lợi liếc màn hình bằng khóe mắt.
Cân nhắc hỏi: “Còn những khác, Đệ Tam Tịch thì ?”
“Ừm…… còn nghĩ.”
Tô Dương lật ngửa, từ gương mặt mèo, đưa tay động đuôi vuốt lông.
“Thế nào cũng thể lỡ về học. Anh tự quyết thôi. Nếu theo về thì tiên sắp một phòng cho trong biệt thự.”
Tạ Lợi: “Phải hỏi họ, trường thể cho ngoài .”
“Vậy ở khách sạn bên ngoài? Biết theo. cho , tự chọn.”
Đệ Tam Tịch tin: trời sập.
Thủ Tịch cho cửa ải thứ hai của phòng khảo hạch. Đệ Tam Tịch lấy cánh hoa hồng giả thứ ho , bình thường giấu sẵn trong .
Nghe tin xong quên diễn, kích động một cái, cánh hoa từ trong tay áo rơi hết ngoài.
Tô Dương: “?”