[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 203: Cho Em Cái…… Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:49:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Người tí hon đáng yêu, tí hon đáng yêu~】

 

【Người tí hon đáng yêu bốn chi~】

 

Sứa Minh Hà: 【Im , ngươi ồn quá】

 

Côn: 【La la la la la】

 

Đi một chuyến tới đảo thứ nhất, tuy gặp Thủ Tịch nhưng cô dụ cả hai tinh thần thể của theo về.

 

Tô Dương vui vẻ . Giữa đường thấy bướm từ xa bay tới.

 

Kiến Nguyệt tới nhanh thật.

 

Không con thỏ c.h.ế.t tiệt với Zero đang gì. Tô Dương nhớ mới hỏi Vưu Tuyết, gọi video cho .

 

Vưu Tuyết bắt máy ngay.

 

Phông nền vẫn là văn phòng phó hội trưởng, trông vẻ còn đang bận. Trong ống kính thoáng lướt qua bóng dáng thành viên các ban khác. Chưa đợi Tô Dương rõ, gật đầu hiệu, một phòng nghỉ khóa cửa.

 

“Zero tỉnh, hình như sắp lột xác.”

 

“Sở Toàn chiêu mộ Ân Thố nhưng phản kích. Bây giờ Đế Quốc truy nã Ân Thố. Khác với đây, thú nhân của Hoàng đế cũng xuất động. Một khi bắt ,”

 

Vưu Tuyết dừng một chút, đôi mắt dài hẹp tròng kính: “xử t.ử tại chỗ.”

 

Tô Dương sững : “…… Ồ.”

 

Cô chuyển đề tài: “ đăng ký lớp cho Kiến Nguyệt , hôm nay tới đảo, nãy giáo viên dẫn .”

 

Vưu Tuyết gật đầu.

 

Bỗng như chuyện gì mà hỏi: “Vậy khi nào em về?”

 

Tô Dương phì : “Anh nhớ ?”

 

Vưu Tuyết tránh ánh mắt cô, cong ngón tay đẩy kính, sợi xích bạc lay động khiến cổ càng thêm thon dài.

 

“Tát Tuyết nhớ em, buổi tối còn trùm chăn lén .”

 

Nói “lén” là . Thực là tru như chó.

 

Hắn ngủ thì ngoài một lúc. Để phiền khác, gần đây hai em đều ở trong phòng nghỉ .

 

Tô Dương đầy xót xa. Chó con lo âu chia ly ?

 

Sao lâu như vẫn còn chứ.

 

“Không đưa quần áo cho ?”

 

Vưu Tuyết: “Ngày nào cũng ôm.” Rạng sáng nay ôm một trận, bây giờ mới ngủ.

 

Mí mắt Vưu Tuyết đến đỏ sưng. May mà đeo kính còn che , mất mặt phó hội trưởng của .

 

Tô Dương chỉ đành cam đoan: “ sẽ cố về sớm.”

 

Nói xong định cúp video, bên gọi cô.

 

Vưu Tuyết: “Khoan.”

 

Tô Dương nghi hoặc đầu: “Ừ?”

 

cũng nhớ em.”

 

Hàng mi kính khẽ rũ xuống, đến khi ngẩng mắt lên nữa, trong đôi mắt bình thường luôn phủ một tầng lạnh nhạt xa cách lan chút ấm áp nhạt.

 

Người vốn lạnh nhạt tự kiềm chế lúc cong môi, một ý cực nhạt, gần như chỉ lướt qua môi thành một đường cong dịu dàng.

 

Giọng hạ thấp, phảng phất chút quyến luyến khó nhận .

 

“Về sớm nhé.”

 

Cuộc gọi ngắt , trái tim nhỏ của Tô Dương vẫn đập thình thịch.

 

Bây giờ cô chỉ về vuốt chó, con nhiệt tình dính vuốt một lượt, con lạnh lùng xa cách vuốt một lượt.

 

“Vua Sừng Cừu, xem bức chân dung cho cô .”

 

Đệ Tam Tịch gọi cô đang khoe tác phẩm nghệ thuật trừu tượng tay.

 

Nam đức đủ điểm, chỉ là thẩm mỹ vấn đề. Tô Dương nhận trong đó lẽ cũng phần trách nhiệm của .

 

Ai lợn rừng suốt hai trăm năm cũng khó bình thường .

 

Bây giờ nuôi lợn rừng nữa mà chuyển sang nuôi cừu, còn với Tô Dương: “ đang nghiên cứu loài cừu. Trên đảo của mới nhập một đàn cừu nhỏ, cô xem ?”

 

Bọ cạp nuôi cừu?

 

Hắn nuôi thật sự khá , cả đàn trắng trẻo sạch sẽ. Vừa thấy Tô Dương liền kêu be be, gọi cả tinh thần thể của cô .

 

Cừu nhỏ đầu thấy nhiều “đồng loại” như . Trước đó nó chỉ từng thấy bàn ăn của Tô Dương, lập tức chạy tới chơi, tiếng be be vang lên liên tiếp.

 

Đệ Tam Tịch dịch tới cạnh Tô Dương, dè dặt hỏi:

 

“Nghi thức của chúng , cũng thể tổ chức ?”

 

Tô Dương: “Hả?”

 

“Thì nghi thức của chúng đó.” Đệ Tam Tịch cuống lên: “ của cô từ lâu , đến Cửu Phương Túc Giới cô còn nhận, cô cần ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-203-cho-em-cai-cua-toi.html.]

 

Nhận giọng gấp, Đệ Tam Tịch hạ giọng, quấn quýt kéo tay Tô Dương đặt lên bụng của , ấn nhẹ, tư thế mờ ám.

 

chỗ nào ? Cô hài lòng chỗ nào, đều thể sửa.”

 

Tô Dương ha ha cho qua: “Không cần, mà là cần từ từ, ưu tiên và kế hoạch.”

 

“Cô cần .”

 

Trái tim Đệ Tam Tịch yên xuống, cố uốn đặt đầu lên vai cô, hết tới khác thổi tai.

 

“Khi nào đ.á.n.h dấu ? Toàn đều mở cho cô.”

 

Ban ngày ban mặt cái gì . Tô Dương giũ hai cái, giũ xuống.

 

chỉ chấp nhận đ.á.n.h dấu khi bồi dưỡng tình cảm. Bây giờ hai chúng đến mức đó, đợi tình cảm .”

 

Nói xong ôm cừu nhỏ chạy mất.

 

Đệ Tam Tịch ở phía gọi gì đó kiểu “ đến mức nào mới tính là ”.

 

Tô Dương giả vờ .

 

cái “” trong hiểu của cô chắc chắn chỉ mới qua m.ô.n.g .

 

Trên đảo cấp cho cô một chiếc xe điện. Ngày nào Tô Dương cũng cưỡi dạo.

 

xe ở đây giống ở đây, hình như đều vấn đề. Cô đang thì bỗng tắt máy.

 

Tô Dương xuống xe cùng cừu nhỏ kiểm tra, nghiêm túc hồi lâu.

 

Rồi tuyên bố từ bỏ chữa trị: “Không hiểu! Đi bộ về thôi.”

 

“Be.”

 

Cừu nhỏ bộ.

 

Đệ Tam Tịch với nó rằng thể vật cưỡi cho nó.

 

gọi bọ cạp tới cõng .

 

từng cưỡi bọ cạp.

 

“Sao mày lười thế.”

 

Tô Dương bắt nó vận động một chút, vặn tay ga hai .

 

Thật sự bộ về , từ đây về nhà còn khá xa.

 

“Xe hỏng ?”

 

Nghe giọng phía , Tô Dương đầu đối mắt với Lâm Tốc.

 

“Để xem.”

 

Cô nhường vị trí.

 

Lâm Tốc xổm xuống kiểm tra, một loạt động tác Tô Dương hiểu: “Chạy nhanh quá nên tự ngắt, nối .”

 

Hắn khởi động xe điện, hiệu Tô Dương vặn tay ga.

 

“Thử nhẹ thôi.”

 

Lần quả nhiên phản ứng. Lâm Tốc : “Sau , tất cả xe điện đều đem sửa. Chạy nhanh quá sẽ như .”

 

Tô Dương bĩu môi: “Chậm thì còn gì vui, chẳng thể hóng gió nữa.”

 

Lâm Tốc : “Là sợ em gặp chuyện. chỉnh cho em.”

 

Hắn bình hòa như Tô Dương quen, hơn nữa cô cũng thấy tiếng lòng của Lâm Tốc nữa. Năng lực hết hạn ?

 

Chỉ là Lâm Tốc nghĩ gì thôi.

 

Chỉnh xong lau vết bẩn tay: “Được , em chạy .”

 

Tô Dương lên xe, Lâm Tốc ” một tiếng.

 

Hắn lộ vẻ ảo não: “ cũng tới bên đó, bác tài Tô, cho nhờ một đoạn ? chùa, trả công.”

 

Tô Dương cũng bật .

 

Ung dung hỏi: “Anh cho gì? Đồ bình thường thiếu .”

 

Nếu Lâm Tốc kiểu dầu mỡ rằng cho chính , cô chắc chắn đầu ngay.

 

Lâm Tốc như thấu suy nghĩ của cô, khóe môi cong lên.

 

“Cho em cái…… của .”

 

Tô Dương vặn tay ga.

 

“Đừng vội .”

 

Lâm Tốc một tay giữ tay lái, Tô Dương bẻ sang bên cạnh nhưng nhúc nhích.

 

Hắn uể oải chống một tay, xòe lòng bàn tay về phía cô.

 

“Cho em năng lực của .”

 

 

Loading...