Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 99: Mơ thấy ác mộng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:58
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ đêm Tiểu Khang ở phố Cẩm Thành mới đầy bốn năm tuổi, nhờ phong cách kiến trúc kết hợp giữa cổ điển và hiện đại nên trở thành điểm đến yêu thích của các streamer mạng xã hội, đối thủ. Cùng với sự bùng nổ của ngành livestream, chợ đêm Tiểu Khang cũng một đêm thành danh, thành công chen chân top mười chợ đêm nổi tiếng nhất Cẩm Thành. Tuy lượng khách bằng những phố ẩm thực lâu đời, nhưng thắng ở sự đa dạng và sáng tạo, món ăn đầy đủ, thích hợp để chụp hình.
Đêm tháng mười hai ở Cẩm Thành, khí ẩm ướt và lạnh lẽo như một đòn tấn công ma thuật thể dễ dàng xuyên qua “áo giáp” áo phao, khiến từ trong ngoài đều cảm nhận khí thế của mùa đông phương Nam. ngay cả như , vẫn ngăn nổi sự cuồng nhiệt ăn uống của .
“Các bạn bên tay trái của đây, chính là chi nhánh thứ ba mươi bảy của thương hiệu nổi tiếng thỏ cay Song Lưu. Ai cũng , Tứ Xuyên mỗi năm ăn tới ba mươi triệu con thỏ, ăn đầu thỏ thì uổng dân Cẩm Thành.”
La Hàm ở phía , trông chẳng khác nào một hướng dẫn viên du lịch nhỏ, thao thao bất tuyệt.
Đường Cam Lan cầm hơn chục xiên đồ nướng trong tay, đút cho Đàm Trì bên cạnh. Ngôn Bạc Ninh một tay xách túi mua sắm, một tay bưng chén đậu hũ, Tần Kiên cạnh chỉ trỏ thỉnh thoảng xúc một thìa đậu hũ bỏ miệng.
Cố Kỳ miệng nhồi đầy bánh xốp mà Du Đại Lượng mua, Đồng Giang đeo máy ảnh DSLR ngực, thi thoảng “biến mất” tại chỗ, mấy giây từ xuất hiện, cướp lấy bánh đường của Du Đại Lượng c.ắ.n hai miếng.
Chu Khang Bình nhai xiên thịt, bốn phía , mặt mày hóng hớt.
“Tiểu Cố, bốn bọn họ quan hệ thế nào?”
Cố Kỳ: “Quan hệ bạn bè thôi mà.”
“Chậc!” Chu Khang Bình trợn trắng mắt: “Cậu thể tưởng tượng phong phú hơn ?”
Cố Kỳ: “Hả?”
“Nhìn kìa!” Chu Khang Bình chỉ tay.
Chỉ thấy Đàm Trì và Đường Cam Lan bỗng tách , một trái một chạy , chẳng mấy chốc chạy về cạnh Ngôn Bạc Ninh, một mặt cảm xúc như đang dâng cống phẩm, một mắt sáng như tỏ vẻ lấy lòng, tranh đưa món ăn vặt mua cho Ngôn Bạc Ninh. Tranh qua tranh , còn nổi cáu với .
Tai Ngôn Bạc Ninh đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy , Tần Kiên cạnh thì lớn.
“Chắc là tình tay ba .” Chu Khang Bình hai mắt sáng rực: “Chỉ là hình tam giác vẻ khác thường.”
Cố Kỳ: “...”
“Cô Đàm và Tiểu Đường đều thích thầy Ngôn.” Du Đại Lượng bộ dạng từng trải tổng kết.
Chưa dứt lời, thấy Tần Kiên ôm lấy Đàm Trì lao cửa hàng đồ ngọt, mua một hộp kem siêu to, múc một thìa định đút cho Đàm Trì.
Mặt Đường Cam Lan lập tức biến sắc, như một cơn gió lao tới giành Đàm Trì, giữ chặt lưng . Ngôn Bạc Ninh lập tức giật lấy kem trong tay Tần Kiên, nhíu mày lải nhải một hồi lâu. Tần Kiên trừng mắt ngán ngẩm, ôm Đàm Trì chạy mất dạng.
Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh đồng loạt thở dài, đành nhanh bước đuổi theo.
“Không tam giác mà là tứ giác chứ.” Đồng Giang chụp một bức ảnh bóng lưng của cả nhóm: “Mà còn là loại thể nối liền các đỉnh với .”
Chu Khang Bình: “CP loạn nha.”
Du Đại Lượng: “ là loạn thật.”
Cố Kỳ: “...”
Ba đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Tần Kiên theo La Hàm rẽ con hẻm nhỏ tìm quán đầu thỏ truyền thuyết, Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh cạnh quán nướng mực chờ mẻ mới lò, chỉ Đàm Trì một chạy đến quầy nước giải khát.
Cố Kỳ hít sâu một , bước nhanh tới cạnh Đàm Trì.
“Cô Đàm.”
“Ồ.” Đàm Trì đang xem menu đồ uống: “Đạo diễn Cố uống hồng ? mời.”
“Không , mời cô.” Cố Kỳ lấy điện thoại quét mã: “Hai ly hồng chanh nóng.”
Đàm Trì liếc đạo diễn Cố một cái: “Cảm ơn.”
“Không gì.” Cố Kỳ mỉm : “Cái đó...”
“Ý kiến trong buổi kịch bản sẽ cân nhắc, nhưng đảm bảo sẽ áp dụng hết.” Đàm Trì nghiêm túc đáp.
Hương thơm của hồng nóng từ quầy nước tỏa , quyện làn ấm mềm mại, che khuất một nửa gương mặt Đàm Trì. Làn da cô mờ ảo như bạch ngọc, nhưng vẫn là một viên bạch ngọc nghiêm túc.
Cố Kỳ bật : “ tin Cô Đàm.”
Đàm Trì: “?”
“Dù thì, chờ sáu năm mới kịch bản .” Cố Kỳ khẽ lẩm bẩm: “Còn chờ ...”
Đàm Trì: “??”
“Hai ly hồng , xin nhận cho!” Nhân viên đưa hai ly .
Cố Kỳ đưa một ly cho Đàm Trì, còn cầm ly , Đàm Trì hút từ chiếc ống giống hệt của , khóe môi khẽ nhếch lên.
“Đàm Trì, xem , mực nướng chín!” Đường Cam Lan mang theo cả ánh đèn rực rỡ chạy tới: “Nhanh ăn , nguội là ngon .”
Đàm Trì đành buông ống hút, chuyển sang xé mực ăn.
“Đạo diễn Cố, cũng ăn một xiên .” Đường Cam Lan đưa cho Cố Kỳ một cây.
“Cảm ơn.” Cố Kỳ liếc Đường Cam Lan: “Cậu ăn ?”
Mặt Đường Cam Lan lập tức xị xuống: “Sẽ béo mất.”
“Khụ khụ, thôi đừng ăn.” Đạo diễn Cố nghiêm túc gợi ý.
“Đầu thỏ nóng hổi đây!”
Tần Kiên xách túi chạy về, Đàm Trì lập tức bỏ quên mực, lao vòng tay của đầu thỏ.
Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan và La Hàm chỉ thể ghen tị .
Cố Kỳ thương hại : “Đợi xong, mời ăn.”
Đường Cam Lan: “Nhất định nhé!”
Ngôn Bạc Ninh: “Cảm ơn đạo diễn Cố!”
La Hàm: “ ăn mười cái!”
Đàm Trì: “ cũng .”
Tần Kiên: “ đóng thùng mang về!”
Cố Kỳ dở dở : “...Được.”
Cách đó mười mét, Chu Khang Bình và Du Đại Lượng mỗi cầm một cây kẹo dẻo hình dưa hấu.
Chu Khang Bình: “ linh cảm kỳ lạ.”
Du Đại Lượng: “Không lẽ thành ngũ giác ?”
“Khó lắm.” Đồng Giang nâng máy ảnh, bấm chụp.
Trong ống kính, chợ đêm rực rỡ ánh đèn, những món ăn mơ màng toả hương, ánh mắt sáng ngời của đan thành những sợi dây mơ hồ mà mờ ám.
Sáng hôm , lễ khai máy phim Trạch Nam Phiêu Lưu Ký diễn tại vườn khách sạn, truyền thông, phóng viên, đơn giản, đầy hai mươi phút kết thúc. Sau đó, cả đoàn phim lập tức lên đường tới ngoại ô Cẩm Thành cảnh.
Ngày đầu khai máy, đạo diễn Cố chỉ sắp xếp hai cảnh, Bạch Tuấn phát hiện Bối Tiếu Tiếu mất tích, lấy hết can đảm tới đồn công an báo án, và Bùi Húc tới đồn tìm manh mối.
Cảnh đầu tiên chỉ nhân vật Bạch Tuấn xuất hiện, nhưng hơn mười diễn viên phụ, cùng hơn ba mươi diễn viên quần chúng, điều phối khá phức tạp. Vì là cảnh đầu tiên của giai đoạn quen nên Ngôn Bạc Ninh, Bối Tiếu Tiếu cùng vài diễn viên phụ quan trọng đều mặt. Đàm Trì thì khỏi , theo sát cả ngày.
Bối cảnh trong đồn công an dựng trong phim trường. Nghe nhờ sự hỗ trợ mạnh mẽ của Cục Du lịch và Ban Tuyên giáo Thành ủy Cẩm Thành, tổ mỹ thuật và tổ đạo cụ còn đặc biệt cho phép tới tham quan học tập tại Phân cục Công an Cẩm Thành, phục dựng bối cảnh giống y như thật, cực kỳ chân thực.
Diễn viên quần chúng đều là bản địa Cẩm Thành, khắp phim trường tràn ngập âm sắc tiếng địa phương nhiệt tình, gần gũi.
Đàm Trì hai tay nhét trong túi sưởi, rụt cổ, mí mắt sụp xuống, bên cạnh đạo diễn Cố.
“Cảnh một cảnh vác vai bám theo, thêm mười lăm góc máy cố định, hiệu ứng chân thật nhất thể, vị trí cần quá chính xác, chỉ cần lệch nhiều so với lộ tuyến là .” Đạo diễn Cố : “Bạch Tuấn chú ý, bộ diễn xuất liên tục, đặc biệt ở vài điểm nhấn chú ý chuyển đổi biểu cảm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-99-mo-thay-ac-mong.html.]
“Vâng, đạo diễn Cố.” Đường Cam Lan gật đầu, kéo cổ áo cho nhân viên thu âm gắn micro giấu.
“Cảnh sát A, cảnh của chủ yếu với Bạch Tuấn; cảnh sát B, cảnh của chủ yếu với quần chúng, lát nữa tranh thủ thời gian ráp .” Đạo diễn Cố dặn hai diễn viên đặc biệt đóng cảnh sát.
“Rõ.” Hai gật đầu.
“Trợ lý đạo diễn, cho quần chúng vị trí thêm nữa.”
“Rõ.”
“Đồng Giang, cho của vị trí với Bạch Tuấn.”
“Ừ.”
“Cô Đàm.”
Đàm Trì ngẩng mắt: “Đạo diễn Cố cứ .”
“Cô nghỉ ngơi .”
“Có ?”
“Ừ.” Đạo diễn Cố mỉm Đàm Trì, đưa tay : “Tóc cô vểnh.”
“Đạo diễn Cố!” Đường Cam Lan bất ngờ lao tới, khoác vai Cố Kỳ, giơ kịch bản: “Câu thoại của vấn đề.”
Cố Kỳ: “Hả?”
“Chính là câu .” Đường Cam Lan đưa tay chỉ kịch bản.
Cố Kỳ: “...Đó là thoại của cảnh .”
“À, , hahahaha, nhầm nhầm.”
“...”
Cố Kỳ liếc sang thì thấy Đàm Trì ở khu nghỉ ngơi, giống hệt tư thế của Ngôn Bạc Ninh và La Hàm, tay nhét trong túi sưởi, rụt vai, sưởi cái lò sưởi mini.
Cố Kỳ nghiêng đầu Đường Cam Lan: “Thầy Đường, .”
Đường Cam Lan nở nụ tiêu chuẩn của trong nghề, chỉ là đôi mắt ý : “Đạo diễn Cố, .”
Bốn ánh mắt giao giữa trung, tóe tia lửa.
Đột nhiên cả hai cùng bất chợt tách .
Cố Kỳ: “Các bộ phận chuẩn !”
Đường Cam Lan: “Quay phim ơi, chúng một nhé.”
Không gian trở nhịp việc bận rộn, như thể chẳng chuyện gì xảy .
Ngoại trừ...
Nhà sản xuất Chu Khang Bình, chứng kiến trọn vẹn sóng ngầm giữa đạo diễn và nam chính, bỗng thấy buồn bực, cảm giác ngay cả bánh bao thịt trong miệng cũng mất ngon.
“Ôi trời ơi, bộ phim liệu an xong ?!”
La Hàm lật kịch bản: “Cảm giác cảnh sẽ lâu.”
“Cảnh đông thì khâu chuẩn thật kỹ.” Ngôn Bạc Ninh .
Đàm Trì ngáp một cái, buồn ngủ díp mắt.
Ngôn Bạc Ninh: “Tiểu Đàm tối qua ngủ ?”
“Ngồi bàn kịch bản với đạo diễn Cố và Đường Cam Lan tới hai giờ sáng.” Đàm Trì mí mắt sụp xuống.
“Cực cho cô .” Ngôn Bạc Ninh : “Hay là ngủ một lát.”
Chưa dứt lời, Đàm Trì im hẳn. Nhìn sang mới thấy cô gục đầu ngủ mất.
“Cô Đàm ngủ kiểu ?” La Hàm khẽ hỏi.
Chưa kịp nhận câu trả lời, thấy Đường Cam Lan đang diễn thử bỗng chạy , từ ghế kéo chiếc ba lô to, lục một chiếc chăn san hô hình khủng long, thoăn thoắt quấn Đàm Trì thành một cuộn chặt, lao về hiện trường.
La Hàm trố mắt: “Thầy Đường mọc mắt ở lưng ? Không đúng, ý là... rốt cuộc thầy Đường với Cô Đàm là.”
Nói , kìm mà sang Ngôn Bạc Ninh.
Ngôn Bạc Ninh chớp mắt, giơ ngón tay hiệu: “Suỵt, đừng ồn, để Tiểu Đàm ngủ một lát.”
La Hàm tỏ vẻ như ngộ , động tác kéo khóa miệng.
Ngôn Bạc Ninh đầu Đàm Trì. Cô ngủ mà má ửng hồng, tóc mái vểnh lên hai chỗ.
Ngôn Bạc Ninh bật , rút điện thoại chụp , gửi cho Tần Kiên.
[Hạt Dẻ]: Aaaa, dễ thương quá mất!
[Hạt Dẻ]: Mau mau kéo Trì Trì về sư của chúng ! Ngày nào cũng mấy thằng sư hôi hám các , sắp trầm cảm đến nơi !
[Nhất Chu Dạ Bạc]: ...
Đàm Trì ngủ một giấc ngon, còn mơ một giấc mơ.
Trong mơ, cô trở về sân nhà cấp bốn của bà ngoại. Trăng tròn vành vạnh, giàn nho sum suê lá xanh, chiếc tủ nhỏ đặt chiếc tivi màu mới mua, hình ảnh liên tục nhảy.
Lũ trẻ chạy chơi khắp nơi, lớn bóc hạt dưa trò chuyện, dường như chẳng ai chú ý tới món đồ điện tử mới lạ , chỉ cô ghế nhỏ, chăm chú thế giới trong chiếc “hộp ma thuật”.
Hoàng hôn, vách núi, gió lớn thổi tung vạt áo thiếu niên hiệp khách, sắc màu rực rỡ.
Dần dần, thiếu niên đầu , gió thổi bay mái tóc dài, lộ gương mặt tuấn, nụ sáng rực, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ đáng yêu.
!!!
Đàm Trì bừng tỉnh, chằm chằm trần nhà.
“Tỉnh ?” Giọng trầm ấm vang bên cạnh.
Đàm Trì sang, Ngôn Bạc Ninh.
Gương mặt trong ký ức và gương mặt mắt từng khung từng khung chồng lên , nhưng khác với gương mặt trong mơ.
Ngôn Bạc Ninh: “Sao thế?”
Đàm Trì thẳng dậy, tháo kính, lấy vạt áo lau: “Mơ một giấc mơ.”
“Mơ?”
“Ác mộng.”
“Hả?”
“Vẫn ?” Đàm Trì đeo kính hỏi.
“Lần thứ bảy .”
Đạo diễn Cố chăm chú màn hình giám sát, nhấc bộ đàm: “Cảnh 23, 7, chuẩn action!”
Tất cả diễn viên quần chúng lập tức di chuyển, tiếng ồn ào.
Cánh cửa đồn công an kẽo kẹt mở , Đường Cam Lan đội mũ len, gương mặt đầy căng thẳng bước .
Câu chuyện bắt đầu.