Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 97: Xác định hai nam chính
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:56
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngôn Bạc Ninh?!” Cố Kỳ bỗng nhảy bật dậy, lớn tiếng: “Anh là Ngôn Bạc Ninh đúng ?!”
“Chào các thầy cô, tên Ngôn Bạc Ninh, năm nay ba mươi hai tuổi, nghiệp khoa biểu diễn Học viện Kịch Kế Kinh, từng tham gia ba bộ phim điện ảnh, ba bộ phim truyền hình và hai bộ phim chiếu mạng.”
Nói xong, còn nháy mắt với Đàm Trì một cái.
Mi mắt Đàm Trì tự chủ giật một cái.
“Người là ai? Sao đạo diễn Cố kích động thế?” Du Đại Lượng hỏi.
“Một diễn viên linh khí, mười mấy năm bỗng dưng biến mất, năm ngoái mới tái xuất, nhưng mà.” Chu Khang Bình : “Anh xem khí chất và ngoại hình của ...”
“Rất hợp cổ trang, dáng vẻ ôn nhuận như ngọc.” Đồng Giang .
“Thầy Ngôn, mời bắt đầu biểu diễn.” Cố Kỳ .
Ngôn Bạc Ninh hỏi: “Chủ đề là gì?”
“Đợi .”
“Được.” Ngôn Bạc Ninh cởi hai khuy áo ở cổ, xoa xoa tóc, từ túi lấy một cuộn giấy, ngậm ở khóe miệng.
Giây tiếp theo, khí chất của đổi.
Anh khom lưng, nghiêng chân, hai ngón tay kẹp cuộn giấy đưa lên miệng hút một , thổi một làn khí. Rõ ràng chẳng gì, nhưng như thể đều thấy từ miệng phả mấy vòng khói.
Mũi chân gõ nhịp lên sàn đầy sốt ruột, bắp chân rung lên vẻ tự đắc. Hút vài thuốc, nhổ một bã thuốc, bĩu môi, khóe mắt liếc quanh, đột nhiên, thẳng lẽ là thấy ai đó gót chân khép , cúi lấy lòng, mắt híp , đưa tay nhận lấy cái gì đó, liên tục gật đầu. Chờ “ ” xa, ngậm nghiêng điếu t.h.u.ố.c ở khóe miệng, nhướng mày, tháo thứ tay , nhanh chóng vê đếm, rõ ràng là đang đếm tiền. Mất vài giây đếm xong gọn gàng, nhét tiền ngực, dập tắt mẩu thuốc, nhún vai bước xuống sân khấu.
hai bước, bỗng khựng .
Anh chậm rãi đầu, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nghiêng. Phần khuôn mặt ẩn trong bóng tối, phần gọn trong ánh đèn.
Mi mắt ép xuống mảnh và dài, ánh mắt sắc bén như hai mũi kim thép, bất chợt b.ắ.n sang khiến vô thức rụt cổ nửa tấc.
Ngôn Bạc Ninh khẽ , đuôi mày nhướng lên, tựa như con cáo trộm nho. Rồi trở về dáng vẻ cà lơ phất phơ, lững thững bước xuống sân khấu.
Trên sân khấu im phăng phắc.
Cố Kỳ, Chu Khang Bình, Du Đại Lượng và Đồng Giang nhanh chóng liếc , sự kích động tràn đầy trong mắt.
Chỉ Đàm Trì nắm chặt nắm tay đặt lên bàn, bộ tế bào đều đang gào thét:
Ngôn Bạc Ninh, ai cho hút t.h.u.ố.c hả!
Ngôn Bạc Ninh sân khấu, là trai sạch sẽ ôn hòa ban nãy, mỉm , : “Phần biểu diễn của kết thúc .”
Cố Kỳ dậy: “Thầy Ngôn, vai diễn là của !”
“Cảm ơn.” Ngôn Bạc Ninh cúi chào, cùng liếc Đàm Trì, nháy mắt nữa.
Đàm Trì: “...”
Anh Ngôn, rốt cuộc còn gì nữa?!
Đợi Ngôn Bạc Ninh rời khỏi nhà hát nhỏ, mấy vị chủ chốt gần như tươi hết cỡ.
Du Đại Lượng: “Diễn viên đỉnh quá, tiết tấu diễn xuất, ánh mắt, tiểu động tác, điểm nhấn cuối cùng, gần như khuyết điểm.”
Đồng Giang: “Lúc lên sân khấu còn tính toán góc độ ánh đèn, cảnh cuối cùng khống chế ánh sáng quá chuẩn.”
Chu Khang Bình: “Danh bất hư truyền, chính là Bùi Húc bước từ trong sách!”
Cố Kỳ: “Đại Dư, tiếp tục vai tiếp theo!”
Du Đại Lượng giơ bộ đàm: “Bắt đầu thử vai Bạch Tuấn, mời diễn viên đầu tiên .”
Lời dứt, thấy một chạy lon ton lên sân khấu.
“Ể?” Cố Kỳ đầu Đàm Trì.
Đàm Trì: “...”
C.h.ế.t tiệt!
Diễn viên sân khấu, chân dài dáng cao, cả đầu là mái tóc mềm màu nâu nhạt, làn da trắng nõn tì vết, đồng tử trong veo như pha lê, hàng mi đen rậm cong cong như kẻ mắt tự nhiên. Anh mỉm nhẹ, lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ, đáng yêu tuấn tú.
“Bên ngoài còn hơn ảnh.” Du Đại Lượng lật hồ sơ: “Đường Cam Lan, ôi, tên cũng đáng yêu ghê.”
“Cậu đóng trạch nam ?” Đồng Giang tỏ vẻ nghi ngờ.
“Khụ mời diễn sinh hoạt thường ngày của một trạch nam nhé.” Chu Khang Bình .
“Được ạ.” Đường Cam Lan gật đầu, động tác đầu tiên là cởi giày.
Mọi : Ờ?
Chỉ thấy Đường Cam Lan chân trần khoanh đất, một tay ôm hờ cái gì đó, tay bốc thứ gì nhét miệng, răng nhai “rắc rắc”.
Mọi : À, đang ăn khoai tây chiên.
Đường Cam Lan đổi tư thế, nghiêng, ngón chân cái giơ cao, thỉnh thoảng vươn gõ gõ như đang điều khiển chuột máy tính, miệng nở nụ ngốc nghếch.
Mọi : Cậu đang dùng chân điều khiển chuột, xem máy tính.
Bất ngờ, Đường Cam Lan bật dậy, nhào lên phía , mười ngón tay gõ lung tung sàn, càng gõ mắt càng tròn xoe, miệng nhai lách cách như chuột hamster.
Mọi bất giác : Cậu đang chat với ai đó.
Lông mày Đường Cam Lan nhíu , như thấy điều gì tức giận, mắt gần như tóe lửa, tốc độ và lực gõ bàn phím tăng gấp ba, đầu ngón tay gần như hóa thành tàn ảnh.
Mọi : Cãi kiểu “ hùng bàn phím”?
Biểu cảm Đường Cam Lan đổi, ngón tay khựng , dừng hai giây, gõ vài phím một cách trịnh trọng, đó dán mắt màn hình.
Một giây, hai giây, ba giây, bất động. Nếu đang diễn trực tiếp, còn tưởng máy đơ.
Đến giây thứ tư, Đường Cam Lan cuối cùng cũng cử động.
Hai lông mày bay vút lên, cả bắt đầu ngốc, ôm chặt “gối ôm” vô hình ngã đất, lăn hai vòng, luống cuống bò dậy, cầm điện thoại chụp màn hình một tấm, tiếp tục ôm điện thoại .
Mắt cong thành hai vầng trăng non, miệng rộng đến mức lộ cả răng hàm, đồng tử long lanh nước. Rồi nụ dần thu , ánh mắt liếc quanh, cẩn thận đặt điện thoại lên vị trí trái tim, vành tai khẽ nhuộm hồng.
Trái tim thiếu niên đang yêu đây mà.
Mọi đồng loạt nở nụ “fan ” đầy cưng chiều, ngay cả Đàm Trì cũng ngoại lệ.
“Em diễn xong ạ.” Đường Cam Lan dậy cúi chào.
Đồng Giang, Du Đại Lượng và Chu Khang Bình cùng sang Cố Kỳ.
Cố Kỳ ho khan một tiếng, thu nụ ngây ngô: “Có một câu hỏi.”
Đường Cam Lan: “Anh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-97-xac-dinh-hai-nam-chinh.html.]
“Sao chân trần?”
“Vì thảm.”
Cố Kỳ bật : “Anh nguyên tác .”
Đường Cam Lan cũng : “Đã .”
Cố Kỳ gật mạnh đầu, về phía Chu Khang Bình: “Nhà sản xuất Chu, mấy diễn viên phía còn cần xem nữa ?”
Chu Khang Bình: “Không cần.”
“Chúc mừng!” Cố Kỳ dậy: “Chào mừng thầy Đường gia nhập đoàn phim Trạch nam phiêu lưu ký!”
“Cảm ơn, cảm ơn!” Đường Cam Lan nhảy xuống sân khấu, lượt bắt tay vài trong ê-kíp, cuối cùng chính là Đàm Trì.
“Cô Đàm, mong chỉ giáo nhiều.”
Đường Cam Lan nắm c.h.ặ.t t.a.y Đàm Trì, kéo mạnh về phía .
Đàm Trì kéo qua, thở nóng rực gần như phả bên tai, lòng bàn tay còn cào nhẹ một cái.
“Cô gầy nữa ?” Một cây rau nào đó nhăn mũi hỏi.
Đàm Trì lập tức rút tay , trừng mắt.
Đường Cam Lan chớp mắt, mím môi khẽ, nhướng mày, nhảy chân sáo rời .
Ba tháng gặp, cảm giác... Đàm Trì xoa xoa lỗ tai... gì đó kỳ kỳ.
Buổi thử vai kết thúc, Du Đại Lượng thông báo nhân viên tan , Đồng Giang sớm chạy mất, Chu Khang Bình vẫn cam lòng, lật xem hồ sơ, hy vọng tìm thêm vài “con cá lọt lưới”.
Cố Kỳ đến: “Cô Đàm, hôm nay vất vả .”
Đàm Trì: “Đó là điều nên .”
“Khụ... Bận cả ngày, ngay cả bữa trưa cũng ăn, là... mời cô ăn tối nhé?”
Đàm Trì liếc Cố Kỳ một cái.
Vị đạo diễn trẻ đang siết chặt điện thoại trong tay, tròng trắng vằn đầy tia máu, rõ ràng nghỉ ngơi . Mới một ngày thôi mà cằm lún phún râu.
Không tại , Đàm Trì bỗng nhớ đến buổi sáng hôm đó, Đường Cam Lan gương cạo râu.
Có lúc, não chẳng theo lẽ thường như .
Khi bận rộn, một tháng, hai tháng, thậm chí nửa năm gặp cũng thấy nhớ, nhưng chỉ cần xuất hiện một cái cớ, đủ loại ký ức sẽ như gai xương rồng, chi chít đ.â.m da thịt, khiến khắp khó chịu.
Nơi khó chịu đầu tiên, chính là dày của Đàm Trì. Nó co giật dữ dội, gào thét nếm món đầu cá đen tối của ai đó.
Đàm Trì nuốt nước bọt: “Để , hôm nay việc.”
“Ồ.” Cố Kỳ gượng: “Được, .”
Đàm Trì gật đầu, khoác balô, cầm cốc giữ nhiệt, nhanh chân bước khỏi nhà hát nhỏ.
Đẩy cửa , là hành lang của tòa nhà Cự Phong. Nắng đầu đông xuyên qua khung kính, đọng thành những vòng sáng dịu dàng, chồng lên , phủ lên hai .
Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh, mỗi dựa một bên tường, cùng nở nụ .
Khung cảnh thật lấy mạng !
Đàm Trì đặt tay lên ngực, khẽ thở dài: “Không hai lịch ?”
Ngôn Bạc Ninh giơ hai tay tỏ vẻ vô tội: “Đều là ý của Tiểu Đường.”
“Muốn cho cô một bất ngờ mà.” Đường Cam Lan bước đến, đón lấy balô vai Đàm Trì, đeo lên vai : “Vui ?”
Đàm Trì liếc xéo: “Vừa diễn vai ai?”
Đường Cam Lan: “Cô xem? Cả đời chỉ quen đúng một tên ‘trạch nam’ thôi.”
Ngôn Bạc Ninh nhịn .
“Anh Ngôn, đừng hiểu lầm, em tuyệt đối như !”
“Xì~”
“Đường Cam Lan! sẽ gửi cho Ngôn tấm hình nửa đêm sợ tối ôm gấu bông toilet đấy!”
“Đàm Trì, cô dám!”
“Phụt... hahahahaha.”
Một tuần
[Điềm Thái]: Anh Ngôn Ngôn Ngôn! Em thấy thông báo thử vai Trạch nam phiêu lưu ký!
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Ở ?!
[Điềm Thái]: (link web)
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Đạo diễn là Cố Kỳ!
[Điềm Thái]: Anh giỏi lắm ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Con nhà nòi đạo diễn.
[Điềm Thái]: ...
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Có thể nhờ Tiểu Đàm giới thiệu chúng thử vai.
[Điềm Thái]: Không cần cô giới thiệu, chúng giấu cô , tự đăng ký.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Tại ?
[Điềm Thái]: Muốn cho cô một bất ngờ, hahahaha.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Cũng .
Ngôn Bạc Ninh nghĩ nghĩ, nhắn cho Tần Kiên một tin.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Tiểu Đường thử vai nhân vật “trạch nam” của Tiểu Đàm, nhưng cho cô giới thiệu, cô đoán vì ?
[Tần Kiên]: Hả?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: nghĩ, Tiểu Đường sợ lỡ như thử vai thất bại, Tiểu Đàm sẽ khó xử.
[Tần Kiên]: Cậu nghĩ nhiều , với cái đầu của Tiểu Đường, gì nhiều vòng vo thế.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: ... Ờ cũng đúng.
Cùng lúc đó, Đường Cam Lan đang gương tự nhủ: “Con nhà nòi đạo diễn thì , sẽ dùng sức mạnh oai hùng lẫm liệt của để chinh phục ! Hừ!”