Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 95: Như bóng ma quấn lấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba giờ chiều là lúc quán cà phê Gấu Trắng vắng khách nhất. Nhạc nền là những bản nhạc kinh điển thế giới, diễn tấu dương cầm còn chút tác dụng thôi miên.

Đàm Trì nửa nửa sofa, lướt điện thoại. Đối diện, Cố Kỳ cắm đầu máy tính lật xem kịch bản, ánh mắt sáng rực như phát quang, đắm chìm trong thế giới kịch bản suốt một tiếng hai mươi tám phút.

ở chỗ cạnh cửa sổ, ánh nắng buổi chiều vàng óng, mềm mại, bao trùm khiến cả tứ chi lẫn ngũ tạng đều trở nên lười biếng. Đàm Trì vô thức trượt ngón cái, lướt xong Weibo thì qua Zhihu, xong Zhihu sang D-trạm. Hai mí mắt cuối cùng chống nổi sức hút vạn vật, dính với .

Điện thoại đột nhiên rung một cái.

Đàm Trì dồn hết sức lực mới miễn cưỡng mở hé một khe mắt.

Màn hình hiện ba tin nhắn liên tiếp.

[Điềm Thái]: xong !

[Điềm Thái]: Ở nhà ?

[Điềm Thái]: Lĩnh cát-xê ! Mời cô ăn một bữa thật ngon!

Đàm Trì ngáp dài, từ tốn thẳng dậy.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không ở nhà, đang ngoài bàn kịch bản với đạo diễn Cố.

[Điềm Thái]: (tin nhắn thoại)

Gửi thoại gì chứ, bất tiện c.h.ế.t .

Đàm Trì thầm than lấy tai .

“Là đạo diễn Cố của Trạch nam phiêu lưu ký đó hả? Hai gặp riêng ? Ở ? Gửi địa chỉ cho !” giọng Đường Cam Lan như s.ú.n.g b.ắ.n liên thanh, nguyên một tràng mà đầy năm giây.

Đàm Trì: “...”

Công nhận là lời thoại tập luyện cũng uổng.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Quán cà phê Gấu Trắng ở phố bên.

[Điềm Thái]: (tin nhắn thoại: tới liền!)

Đàm Trì: “...”

Nghe vẻ háo hức gặp đạo diễn Cố ghê.

Lần hình như còn lén lưu ảnh đạo diễn Cố...

Giới giải trí đúng là khó đoán xu hướng tính d.ụ.c thật sự của con .

Vừa nghĩ vẩn vơ, Đàm Trì gọi thêm một phần bánh mousse, dùng đồ ăn ngon để cưỡng ép bản tỉnh táo.

thấy tổng thể tạm , chỉ còn vài chi tiết cần chỉnh .” Cố Kỳ cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi kịch bản, bật “phụt” một tiếng.

Đàm Trì: “?”

“Chỗ nè.” Cố Kỳ chỉ vị trí xương quai xanh: “Dính cái gì đó.”

Lúc Đàm Trì mới phát hiện đuôi tóc dính một cục kem, vội vàng lục tìm khăn giấy, lôi từ ba lô nào là hộp bút màu, hai cây bút mực than, nửa cây chì kẻ mày, vài cuốn sổ ghi chép, gói khoai tây mini, kẹo nougat... chỉ thiếu mỗi khăn giấy.

Đàm Trì: là thói quen hại c.h.ế.t , bình thường Đường Cam Lan mang khăn giấy theo.

nè.” Cố Kỳ .

“Cảm ơn.” Đàm Trì đưa tay định nhận, ai ngờ khuỷu tay vướng quai ba lô, quét đổ một đống đồ bàn xuống đất, đành cúi xuống bàn lụi hụi nhặt từng thứ.

Cố Kỳ cúi hỏi: “Cần giúp ?”

“Cảm ơn, cần .”

“Đạo diễn Cố, thật tình cờ!”

Một đôi giày cao gót đỏ chót kiểu “hận trời cao” lạch bạch bước , đường hoàng chen thẳng giữa hai chân Cố Kỳ.

“Đạo diễn Cố, lâu nay liên lạc với em thế? Em chờ điện thoại của từng ngày đấy~” Giọng nữ mềm oặt, kéo dài âm, khiến lưng Đàm Trì nổi hết da gà.

Cố Kỳ như sét đánh: “Cô là ai?!”

“Em là Hoa Mẫn Mẫn mà, tháng còn ăn tối chung đấy thôi? Lúc đó cả Tổng giám đốc Mã, Tổng giám đốc Vương nữa! Em Tổng giám đốc Mã sắp khai máy một dự án mới? Có vai nào hợp với em ?”

“Chưa... casting .” Giày da của Cố Kỳ loạn nhịp sàn, y như giọng hoảng loạn của : “Cô Hoa, mời cô dậy !”

“Đây là kịch bản mới ?”

“Kịch bản vẫn đang bảo mật!”

“Đạo diễn Cố, cho em xem chút mà~”

“Cô Hoa, xin tự trọng!”

Giày cao gót đỏ của cô Hoa và giày da nâu của Cố Kỳ bắt đầu cuộc chiến giành thế trận. Dựa vị trí bốn bàn chân gầm bàn mà đoán, tư thế của hai chắc là nữ nam . Và rõ ràng, đạo diễn Cố là loại “chiến lực cấp năm mà đ.á.n.h như cấp một”, mới mấy hiệp thua tan tác, cả cái sofa đẩy xê dịch, cô Hoa chiếm lĩnh phần lớn lãnh thổ, còn giẫm gãy cả bút màu nước của Đàm Trì.

Đó là đồ nhập từ Hàn, đắt nhưng dùng thuận tay nhất, Đàm Trì thở dài, bộ màu coi như còn đủ.

“Đạo diễn Cố, rảnh thì qua nhà em bàn kịch bản nhé~”

“Cô Hoa, xin tự trọng!”

Từ vựng của Cố Kỳ nghèo nàn đến mức kinh ngạc, chiến lực từ cấp năm tụt xuống cấp ba.

Đàm Trì lắc đầu, nhặt nốt bút màu nước, chui từ bàn lên, yên sofa.

Hoa Mẫn Mẫn là một... ừm, phụ nữ dáng nóng bỏng, tóc nhuộm highlight, áo khoét n.g.ự.c khoe rốn, eo nhỏ, chân dài, váy da mini ngắn cũn. Hoàn khác một trời một vực với phong cách của Cố Kỳ đang .

Không sai, bây giờ Hoa Mẫn Mẫn gần như dán sát cả Cố Kỳ, móng tay dài đính đá cọ n.g.ự.c , trông chẳng khác gì yêu tinh Bạch Cốt đang moi tim.

Cố Kỳ ngửa thành một đường cong kỳ quặc, mặt đỏ như gan heo, hai tay đẩy vai cô Hoa, cố gắng giành chút gian thở.

Thắt lưng đạo diễn cũng dẻo ghê.

Đàm Trì “sụp sụp” uống hết nước cam.

Hoa Mẫn Mẫn ép xuống thêm ba centimet, thắt lưng Cố Kỳ rõ ràng chịu nổi, nếu cứ thế chẳng mấy chốc sẽ gãy thật.

Đàm Trì giơ tay: “Xin hỏi, cần tránh ?”

Không khí lặng ngắt một giây.

“Á á á á! Cô là ai, ở đây?! Là ma hả?!” Hoa Mẫn Mẫn hét toáng.

Đàm Trì: “...”

Thị lực của cô đúng là vấn đề.

Cố Kỳ lập tức đẩy Hoa Mẫn Mẫn , thoắt một cái chui lưng Đàm Trì, ánh mắt cô chẳng khác gì thấy “Liên minh báo thù”, hoặc “Liên minh phu thê”?

Đàm Trì đầu: “...”

Này !

Hoa Mẫn Mẫn chỉnh miếng độn ngực, ánh mắt đảo qua đảo giữa Đàm Trì và Cố Kỳ, : “Thì khẩu vị của đạo diễn Cố là thế ?”

“Cô Hoa, xin năng cẩn trọng! Chúng đang bàn kịch bản!”

Giọng Cố Kỳ lúc thì khí thế lắm, nhưng nếu đang trốn lưng Đàm Trì thì chắc còn dọa .

“Ôi, bàn kịch bản thì ai chẳng hiểu là chuyện gì. Trong giới ai cũng đạo diễn Cố bao giờ bàn kịch bản riêng với nữ diễn viên, còn tưởng thanh cao lắm chứ, hóa khẩu vị đặc biệt .”

“Cô Hoa, mời cô rời khỏi đây ngay!”

“Sao thế, bắt thóp ? Đạo diễn Cố và phụ nữ xem kịch bản riêng, tin mà đến tai paparazzi chắc họ thích lắm.”

“Cô Hoa, nể mặt Tổng giám đốc Trương mới nhịn, cô mà còn ăn quá đáng thì đừng trách khách sáo!”

“Được thôi, em đang chờ đạo diễn Cố khách sáo với em đây~”

là thoại kiểu m.á.u chó.

Đàm Trì trợn mắt một cái, từ nhóm chat kéo Liên Bồng Miêu , tiện tay chụp một tấm ảnh của Hoa Mẫn Mẫn.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Người đang ở nhà, họa từ trời rơi xuống, xem thử đây là ai?

[Liên Bồng Miêu]: Ngay.

[Liên Bồng Miêu]: Đây (ảnh gửi đến)

Đàm Trì bỏ qua mấy thông tin nền quan trọng, thẳng vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-95-nhu-bong-ma-quan-lay.html.]

“Hoa Mẫn Mẫn, sinh năm 1995, năm năm điều trị một năm ở bệnh viện thẩm mỹ Na Ni Na Ni ở Hàn Quốc, trở về nước trở thành con gái nuôi của một giám đốc công ty niêm yết, từng tham gia nhiều vai phụ trong các phim thần tượng. Tháng Hai năm nay, một vị giám đốc mới nhận thêm một cô con gái nuôi sinh năm 1998...”

Hoa Mẫn Mẫn bỗng im bặt, mặt đầy kinh hãi Đàm Trì.

Cố Kỳ cũng Đàm Trì, như thể đang thấy sinh vật tối thượng trong thuyết tiến hóa Darwin.

“Cố gắng bảo vệ bản , nỗ lực vươn lên, tinh thần đáng khen, chỉ là phương pháp cần bàn thôi.” Đàm Trì khóa màn hình điện thoại.

“Cô là cái gì ?!” Hoa Mẫn Mẫn tức giận, vớ lấy cốc nước bàn, nhưng hề đổ giọt nào, cốc trống rỗng.

Đàm Trì: “ mới uống xong.”

“C.h.ế.t tiệt!” Hoa Mẫn Mẫn bèn ném cốc về phía Đàm Trì.

“Cẩn thận!” Cố Kỳ như thần công nhập thể, trong chớp mắt lao tới chắn Đàm Trì.

Cốc sứ dự đoán ném trúng, mà trong ánh nắng thoang thoảng mùi sữa bay lên.

Đàm Trì từ từ dậy, vượt qua vai Cố Kỳ, thấy một bóng .

Anh mặc áo phông trắng đơn giản, quần jeans xanh nhạt, lưng gầy thẳng, tóc mềm màu nâu. Tay nắm lấy cổ tay Hoa Mẫn Mẫn, cứu sống cốc nước.

Ánh nắng xuyên qua kính tạo thành từng tia sáng, chiếu phòng, nhẹ nhàng lan tỏa, như cọ vẽ hòa loang. Trong khí, bụi li ti lơ lửng, rơi lên hàng mi cong của , lấp lánh ánh vàng.

Cảnh tượng vốn , nhưng biểu cảm của phá tan khí.

Mặt lạnh, âm u, phần rùng rợn.

Hoa Mẫn Mẫn tái mét, giật tay , co cổ gì nữa.

Anh tiến tới, kéo Đàm Trì sang bên, giọng nghiêm ngọt: “Không chứ?”

À. Là Đường Cam Lan.

Đàm Trì kinh ngạc nhận , giờ đây Đường Cam Lan vui, mà vui” Hoa Mẫn Mẫn, mà là Cố Kỳ.

Ánh mắt sâu thẳm, thỉnh thoảng lóe một tia sáng, như ngọn lửa ma quái trong vực tối.

Khuôn mặt đổi khác hẳn!

Đàm Trì sắp phát điên trong lòng.

Cố Kỳ chớp mắt: “Cô Đàm, là ai?”

“Là bạn của Đàm Trì.” Đường Cam Lan : “loại bạn .”

Cố Kỳ: “...”

Đường Cam Lan nắm vai Đàm Trì: “Chuyện gì ? Cái mặt thẩm mỹ là ai? Tại đ.á.n.h cô?”

“Quá drama.” Đàm Trì thở dài: “khó hết.”

“Ai thẩm mỹ?!” Hoa Mẫn Mẫn hét lên.

Đường Cam Lan sang Hoa Mẫn Mẫn.

Hoa Mẫn Mẫn lùi nửa bước.

“Hừ.” Đàm Trì giọng Đường Cam Lan mang theo nụ , chắc , vì mặt Hoa Mẫn Mẫn đỏ bừng, như say rượu, nửa giây bắt đầu ngốc.

nửa giây , ngốc thành hét thất thanh.

Bởi vì Đường Cam Lan : “Người , mũi cô lệch .”

“Á á á á á!”

Hoa Mẫn Mẫn, ép Cố Kỳ tường, một câu của Đường Cam Lan, đầu hàng , chạy thục mạng.

Đàm Trì: “...”

Đây chính là “cái gì thắng cái đó” ?

“Cảm ơn, là Cố Kỳ.” Cố Kỳ thở dài, đưa tay .

là Đường Cam Lan.” Đường Cam Lan bắt tay .

“Anh vẻ quen quen, là diễn viên ?”

.”

“Rất vui gặp .”

cũng .”

Đàm Trì: “...”

thấy hai vui chút nào cả.

“Xin cô Đàm, của . Hôm nay cô về nghỉ , sẽ gửi ý kiến chỉnh sửa email cô.” Cố Kỳ xin .

“Không . Được thôi.” Đàm Trì sắp xếp đồ bàn.

lo .” Đường Cam Lan vồ balo, nhíu mày: “Đồ gói ?”

“Quên .”

“Tai rối thành cục ?!”

“Để tiết kiệm chỗ.”

“Cái là gì?!”

“Dành để tất.”

“Đàm Trì, cô bẩn quá !”

“...”

Cố Kỳ hai đối đáp như cặp diễn hài lâu năm, chen một câu cũng , chỉ đó, Đường Cam Lan dọn hết đồ, vác balo, khoác vai Đàm Trì .

“Đạo diễn Cố, chúng .”

“À.” Cố Kỳ : “tạm biệt.”

“Tạm biệt .”

Chưa kịp hết, Đàm Trì Đường Cam Lan kéo .

“Bàn chuyện kịch bản thành phim drama ?”

thể thẳng từ ‘ bàn chuyện kịch bản’ nữa.”

“Hả?”

“Tối nay mời ăn gì?”

“Lẩu ?”

“Anh béo.”

“Ít cũng ăn chút thịt bò chứ?”

“Anh béo.”

“...Thì ăn dưa chuột luộc !”

“Ha ha.”

“Đàm Trì, ánh mắt đó là gì ?!”

Cố Kỳ xuống sofa, cảm giác chân dẫm gì đó. Nhặt lên xem, hóa là cây bút màu xanh gãy, quen quen, chắc của Đàm Trì.

Cố Kỳ cầm bút, khỏi nhớ cảnh .

Cô gái nhỏ gầy, xuất hiện bất ngờ sofa, áo phông xám xịt, tóc mái che nửa mặt, kính dày phản quang xanh, mắt đen sâu thăm thẳm như hai giếng khô.

Giống hệt ma .

Không ngờ thể Hoa Mẫn Mẫn sợ c.h.ế.t khiếp, còn thỏa mãn chút nào.

Cố Kỳ bật , cẩn thận bỏ bút màu cặp laptop.

Lần tới gặp cô Đàm, sẽ tặng cô một bộ mới.

 

Loading...