Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 93: Món quà của đoàn phim
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:52
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng bảy giờ, Đinh Hiểu Bằng lái xe chở đạo diễn Đinh vội đến phim trường ở Cơ Kinh, dừng xe ở ngã rẽ mua bánh bao dưa cải miến và cháo kê, vội vàng chạy tới trường .
“Đạo diễn Đinh, hôm nay cảnh đầu tiên vẫn cảnh A Hỉ hôm qua NG ?” Đinh Hiểu Bằng hỏi.
“Ừ.” Đạo diễn Đinh húp một ngụm cháo kê gật đầu.
“Cái đó...” Đinh Hiểu Bằng định thôi.
Đạo diễn Đinh: “Có gì thì nhanh!”
“Đạo diễn Đinh, , nhưng cũng đừng quá khó tính. Thật thấy Tiểu Đường hôm qua diễn cũng khá . Anh mở một mắt nhắm một mắt cho qua , cứ kéo dài thế , đoàn phim cũng chịu nổi.”
“Chịu nổi thì đổi . Một diễn viên, ngay cả thoại cũng nổi, giữ gì?”
“Đổi ai? Vai A Hỉ là diễn viên trẻ. Thời buổi , ai mà chút nhan sắc chẳng nổi tiếng, ai chịu chạy đến cái đoàn phim nghèo tiếng để ‘ăn đất’? Huống hồ còn ông đạo diễn suốt ngày c.h.ử.i như . Đoàn sớm danh sách đen trong giới diễn viên ...” Đinh Hiểu Bằng lẩm bẩm: “ ở tòa nhà Cự Phong phỏng vấn ba ngày, đến thì hoặc tệ hoặc ngạo mạn, khó khăn lắm mới Tiểu Đường, chỉ ngoại hình , tính cách nghiêm túc, chăm chỉ, hiếm hơn nữa là diễn xuất còn chút linh khí. Anh còn hài lòng cái gì...”
“Linh khí thì gì ho! Diễn viên dù linh khí nhưng căn bản, chỉ ăn mòn vốn liếng thì linh khí mấy cũng sớm mài mòn thôi. Loại ví dụ trong giới chẳng thiếu gì.”
Đinh Hiểu Bằng sững , chằm chằm đạo diễn Đinh một lúc gì.
“Nhìn gì?” Đạo diễn Đinh nhíu mày.
“Chú hai, thật , chú...” Đinh Hiểu Bằng : “Cũng thích Tiểu Đường lắm chứ gì.”
Da mặt đạo diễn Đinh giật giật, lập tức đổi sắc, cầm kịch bản đập đầu Đinh Hiểu Bằng: “ bao nhiêu , ở phim trường gọi là đạo diễn Đinh!”
“Rồi .”
Đinh Hiểu Bằng ôm đầu chạy, nhưng mấy bước phát hiện chuyện lạ, bên ngoài vườn hoa bóng .
Nói thì vườn hoa cũng chút lai lịch. Khi khu phim trường xây xong nghiệm thu, cơ quan chức năng nhất định diện tích cây xanh đạt chuẩn, cho phép hoạt động. Mọi nhờ vả khắp nơi suốt nửa năm, cuối cùng bên thi công mới nghĩ cách, tận dụng từng tấc đất ở góc khuất mở một mảnh đất nhỏ trồng cây, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn diện tích xanh.
Hơn mười năm qua, vườn hoa ai quản lý, cỏ cây hoa lá từ lâu hoang tàn, chỉ còn mấy cây tùng già là tươi . nơi khuất nắng, ẩm thấp, qua tiết Kinh Trập là muỗi bọ cực nhiều, ai cũng tránh xa.
Thế mà hôm nay, ngoài vườn hoa mấy lấp ló, ai nấy đều vươn cổ bên trong, đầy mùi hóng chuyện, là diễn viên chính đoàn “Phố Quế Hoa”, dì Thu Mã Lệ Hồng, Khờ Lý Diệp Xuân, cảnh sát Triệu Thành, thậm chí còn vài bên tổ thu âm.
Không chỉ Đinh Hiểu Bằng, ngay cả đạo diễn Đinh cũng thấy tò mò.
“Anh Triệu, gì ?” Đinh Hiểu Bằng gần hỏi.
“Suỵt.” Triệu Thành liên tục hiệu im lặng: “Nhỏ tiếng thôi, giáo sư Hứa đang dạy diễn xuất bên trong, bọn đang lén học hỏi.”
“Giáo sư Hứa lịch buổi chiều ?” Đinh Hiểu Bằng ngạc nhiên: “Ông dạy ai ?”
Triệu Thành: “Tiểu Đường đó!”
Mã Lệ Hồng: “Đừng ồn, rõ nữa.”
Đinh Hiểu Bằng và đạo diễn Đinh , cũng chen vòng ngoài đám đông.
Trên bãi cỏ dại của vườn hoa chất đầy thùng táo to nhỏ. Mái bạt xanh rì che xuống, lấp ló vài tia nắng. Gió nhẹ thổi qua, lạnh se se.
Dưới gốc cây, Đường Cam Lan thẳng, cầm kịch bản gì đó. Hứa Khang Chấn vòng quanh, thỉnh thoảng ngắt lời để chỉ dẫn vài câu.
cụ thể gì thì rõ.
“Ông gì ?” Đinh Hiểu Bằng hiếu kỳ: “Mấy ?”
Một thu âm đưa cho Đinh Hiểu Bằng một tai : “Bọn đặt micro thu âm ở trong đó.”
Đinh Hiểu Bằng: “...”
Cảm giác như đang phim gián điệp là đây?
Đeo tai , giọng Hứa Khang Chấn lọt tai: “Thoại là diễn cảm, cần chữ nào cũng tròn vành rõ chữ, quan trọng là rõ và hợp với nhân vật. Nhớ kỹ, đang thoại, mà là nhân vật đang ... Có diễn viên ỷ chút căn bản, vai nào cũng thoại như sách giáo khoa, đó là lối mòn... Trong mắt khán giả, họ sẽ luôn chỉ thấy chính diễn viên đó... Tất nhiên, nếu định cả đời chỉ đóng một loại vai thì coi như ...”
“Ví dụ như Vương Nhị Sơn của Triệu Thành, khi thoại, như miệng mở hẳn, yếu ớt, tưởng là phạm đại kỵ trong thoại, nhưng thực . Thoại của hợp với nhân vật. Vương Nhị Sơn là cảnh sát ăn , năng tất nhiên khí thế, nhưng nếu chú ý sẽ thấy, nhấn nhá và ngắt câu của gần như hảo. Dù thoại nhanh hoặc đang ăn uống, ngậm nước mà , từng chữ vẫn rõ ràng...”
Mọi bên ngoài vườn hoa đồng loạt Triệu Thành.
Triệu Thành kéo cổ áo, mặt đầy đắc ý.
“Còn dì Thu Mã Lệ Hồng, chú ý âm cuối khi bà , xử lý khéo, hương vị phụ nữ thời dân quốc, khác chút xíu với âm cuối của hiện đại...”
Mã Lệ Hồng vén tóc, nhướng mày với .
“Thoại của Khờ Lý Diệp Xuân, chú ý khí lực. Anh là thở nhất trong tất cả, tất nhiên thể liên quan đến vóc dáng...”
“Đang mập kìa!” Triệu Thành nén .
Lý Diệp Xuân vỗ bụng, mặt đầy uất ức.
“ đầu thấy giáo sư Hứa dạy ngay tại phim trường, quả nhiên gừng càng già càng cay.” Đinh Hiểu Bằng tháo tai , cảm thán.
“ chẳng giáo sư Hứa lâu lắm nhận học trò ? Tiểu Đường gì đặc biệt mà khiến ông tay?” Triệu Thành đầy vẻ hóng hớt.
“ tin độc quyền!” Mã Lệ Hồng hạ giọng: “Nghe cháu gái giáo sư Hứa là fan của Tiểu Đường.”
Ba giây im lặng kỳ dị.
Mọi cùng đen mặt, đồng loạt Đường Cam Lan trong vườn hoa.
Ánh nắng loang lổ rơi theo gân lá xuống làn da trắng như sữa của . Bỗng , để lộ chiếc răng khểnh nhỏ, cả khu vườn như tràn ngập thở mùa xuân.
Mã Lệ Hồng, Lý Diệp Xuân, Triệu Thành, ngay cả Đinh Hiểu Bằng và thu âm, cùng lúc nở nụ hiền từ kiểu “fan ”.
Sắc mặt đạo diễn Đinh tối : “Nhìn cái gì mà , chuẩn !”
Mọi lơ đãng: “Dạ~”
“Mau lên!” đạo diễn Đinh quát.
“Dạ!”
Hai tiếng , Đường Cam Lan ngoài bối cảnh , hít sâu một .
Cậu ánh sáng điều chỉnh xong đèn, dấu OK rời . Máy sẵn sàng đường ray, trợ lý đạo cụ đ.á.n.h dấu xong, bên cạnh màn hình giám sát.
Sắc mặt đạo diễn Đinh lạnh hẳn, nghiêm màn hình. Hứa Khang Chấn khoanh tay, khép mắt, vẻ mặt còn nghiêm hơn cả đạo diễn Đinh.
Đường Cam Lan thấy căng thẳng hơn hôm qua.
Thoại thuộc làu, cộng thêm buổi huấn luyện cấp tốc tối qua và sáng nay, Đường Cam Lan siết chặt tay, càng học, càng thấy trong nhiều điều sâu xa; càng học, càng thấy...
“Học cũng soi gương...” Đường Cam Lan thầm nghĩ.
“Các bộ phận chuẩn , diễn viên vị trí!” Đạo diễn Đinh giơ bộ đàm hét lớn.
Dì Thu và Khờ bước nhanh , Lý Diệp Xuân vỗ vai Đường Cam Lan: “Tiểu Đường, cố lên.”
“Phố Quế Hoa tập 239, cảnh 32, máy 15, 16, chuẩn , bắt đầu!”
Đường Cam Lan thu ánh mắt, bước lên.
Bây giờ, chính là tên trộm A Hỉ!
“A Hỉ, cứ tự nhiên.” Dì Thu xã giao.
“ đúng, , .” Anh Khờ ngây ngô.
A Hỉ đút tay túi, nghiêng vai, vẹo cổ bước nhà, cảnh giác quanh: “Các đưa từ đồn cảnh sát đến đây, rốt cuộc gì?!”
Giọng chút căng thẳng, pha vài phần láu cá kiểu lưu manh vặt, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Cậu thu âm cầm boom mic rõ nhất. Rõ ràng thoại y hệt hôm qua, nhưng hiểu , khác, chỉ chút đổi nhỏ thôi, cả con A Hỉ bỗng sống động hẳn lên.
Điều quan trọng hơn là, câu thoại dứt, đạo diễn Đinh vẫn hô “Cắt”.
Có cảm giác hôm nay cảnh !
Anh thu âm bỗng thấy tràn đầy sức mạnh.
“Bọn nhờ em A Hỉ giúp một việc.” Anh Khờ : “Mẹ nuôi của , bà Tú, con trai bà mất sớm, trí nhớ kém, dạo sức khỏe càng tệ...”
“Hôm đó là bà tự ngất xỉu, chẳng liên quan gì đến ! Mấy đừng hòng tống tiền !” A Hỉ kêu to.
“Ý của Khờ là, bà Tú vẫn luôn mong gặp con trai. Bác sĩ bà chẳng còn sống bao lâu nữa. Bọn bà vui vẻ trong những ngày cuối cùng...” Dì Thu khẽ kéo tay áo Khờ.
Anh Khờ: “Bọn em đóng giả con trai của bà Tú!”
“Muốn giả con trai bà ?!” A Hỉ sững sờ.
Dì Thu và Khờ cùng gật đầu.
“Ồ~” A Hỉ lượn vài bước tại chỗ, xoay một vòng lên bàn, một chân gác lên góc bàn, bắt đầu rung đùi: “Chuyện ... cũng ...”
“Cảm ơn em A Hỉ!” Anh Khờ chắp tay cảm ơn.
“Khoan! xong!” A Hỉ xua tay: “Dạo nhốt trong đồn công an, hành cho khổ sở, quần cũng rộng, mặt cũng vàng. Nếu để bà Tú thấy con trai bà nông nỗi , chắc bà lăn c.h.ế.t luôn tại chỗ. Cho nên...” A Hỉ bặm môi: “Có nên bồi bổ cho chút ?”
“Không thành vấn đề, nhà còn thịt chuẩn ăn Tết, lát nữa sẽ hầm cho .” Anh Khờ : “Thế giờ bệnh viện luôn nhé.”
“Còn nữa!” A Hỉ giơ tay: “ ở đây đóng giả con trai bà , thì lỡ mất giờ . Trên còn già tám mươi, em trai mới ba tuổi, cả nhà chỉ trông chống đỡ.”
“Cậu gì thì thẳng !” Dì Thu .
A Hỉ giơ một ngón tay: “Một ngày một đồng, trả theo ngày!”
“Một ngày kéo xe còn chẳng kiếm từng !” Anh Khờ nổi giận.
“Thấy đắt ? Thế thôi! Mấy tìm khác .” A Hỉ nhảy xuống bàn định bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-93-mon-qua-cua-doan-phim.html.]
“Khoan !” Dì Thu vội chặn , sang Khờ: “Bà Tú chẳng còn mấy ngày nữa.”
“... thế thì đắt quá!”
Dì Thu tới bên Khờ, lấy một miếng vải vuông bọc tiền: “ còn ít tiền tiết kiệm, cầm tạm mà dùng.”
“Không , thể dùng tiền của cô!”
“Tiền của dùng hết để chữa bệnh cho bà Tú . Bà luôn coi như con gái ruột, coi như báo hiếu bà.”
“ mà.”
A Hỉ vươn cổ: “Bàn bạc xong hả? đây nhé!”
Hai đẩy qua đẩy một hồi, cuối cùng Khờ chịu thua: “Được.”
“Hay quá!” A Hỉ tươi rói.
“Nói , diễn cho . Nếu diễn tệ, ... sẽ đập vỡ đầu !” Anh Khờ trợn mắt.
“Yên tâm, A Hỉ tuy chẳng nhân vật lớn, nhưng cũng hiểu đạo lý ‘Nhận tiền của , giúp tiêu tai’. Anh cứ yên tâm, sẽ chăm sóc bà Tú như ruột !”
“Giờ theo đến bệnh viện.”
“Rồi, ~”
A Hỉ và Khờ khoác vai bá cổ , dì Thu theo bóng lưng họ, thở dài một tiếng, gương mặt đầy u sầu.
“OK, qua .” Đạo diễn Đinh giơ bộ đàm lên, bình thản .
Mọi trong trường mừng rỡ, suýt nữa thì nhảy cẫng lên.
“Cuối cùng cũng qua!”
“Tưởng hôm nay bỏ phí một ngày chứ!”
“Xem tối qua cầu mười con cá chép may mắn đúng là tác dụng!”
“Cá chép gì thế? Tag với!”
Trong tiếng ồn ào, đạo diễn Đinh thản nhiên liếc Hứa Khang Chấn một cái: “Từng chữ từng chữ mà nặn chứ gì? Cách đúng là ngốc thật.”
“Cách ngốc thường hiệu quả nhất.” Hứa Khang Chấn nhấp một ngụm kỷ tử.
“Thầy Hứa, đạo diễn Đinh!” Đường Cam Lan chạy tới, mắt sáng rực: “Cảnh ... thật sự chứ ạ?”
Đạo diễn Đinh: “Tạm .”
Hứa Khang Chấn: “Còn kém xa.”
“Vâng! Cảm ơn đạo diễn, cảm ơn thầy Hứa, em nhất định sẽ cố gắng hơn!” Đường Cam Lan nở nụ , hí hửng chạy về khu nghỉ ngơi. Vừa tới nơi, mấy diễn viên chính và nhân viên đều reo hò, trêu chọc, khiến cả khu nghỉ lập tức rộn ràng hẳn lên.
“Thấy , một tân binh thôi mà như trẻ cả đoàn.” Đinh Hiểu Bằng cảm khái.
Đạo diễn Đinh liếc Hứa Khang Chấn: “Nghe cháu gái ông là fan nhóc ?”
“Phụt.” Hứa Khang Chấn phun một ngụm , đầu trừng đạo diễn Đinh.
Trên gương mặt đen sì của đạo diễn Đinh hiếm hoi nở nụ : “Lão Hứa, ông chịu nổi đòn tấn công của ‘đạn bọc đường’ ?”
“Xì! Ông tưởng già mắt mờ chắc? Nếu ông thằng nhóc linh khí, ông thể NG nó hơn chục một ngày để hành nó ? Sớm đuổi !”
“Khụ, mặt thì đúng là .”
“Diễn viên sống nhờ gương mặt ?”
“Tiếc là chỉ dựa mặt thôi thì .”
“Cũng đúng.” Hứa Khang Chấn : “Còn dựa mệnh nữa.”
Đạo diễn Đinh đảo mắt rõ to.
Mọi trong đoàn phim “Phố Quế Hoa” phát hiện, A Hỉ mới tới thật thú vị.
Dù thành cảnh trong ngày sớm, cũng về nhà, mà cứ lì lợm bám trụ ở đoàn, rình bên cạnh, ôm một cuốn sổ đỏ, cầm bút chì nhỏ, mở to đôi mắt sáng long lanh, theo dõi bộ quá trình của diễn viên, từ sắp xếp vị trí, diễn tập, bấm máy, NG, bỏ sót một chi tiết nào.
Chờ một cảnh xong, ôm sổ chạy hỏi diễn viên diễn xong. Không hỏi gì, chỉ thấy đó đôi mắt sáng bừng, ghi chép lia lịa sổ, thỉnh thoảng còn tự một , khiến buồn tò mò.
Cảm giác như đoàn phim thêm một diễn viên, mà là thêm một con thú nhỏ đáng yêu.
Không từ khi nào, mỗi khi bóng dáng Đường Cam Lan xuất hiện trong tầm mắt, ai nấy đều vô thức nở nụ “fan ”. Thậm chí, vài gương mặt đen sì của đạo diễn Đinh cũng giữ .
Tất cả những đổi , bản Đường Cam Lan . Cậu đang tâm ý học lỏm.
Sự chỉ dẫn của Hứa Khang Chấn giống như mở một cánh cửa mới. Cậu cửa, thấy một thế giới khác, thế giới dẫn đến việc trở thành một diễn viên thực thụ.
Cậu còn cách thế giới đó xa, nhưng cuối cùng, bước bước đầu tiên.
Mười giờ tối, “diễn viên dự ” Đường Cam Lan mở cửa về nhà, bèn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Trong nhà tối om, cửa sổ mở toang, tiếng gió rít xuyên qua căn phòng, thổi rèm bay phần phật, bóng đổ xuống nền như gợn sóng. Đàm Trì sấp giữa đám bóng đó, mặt úp xuống, tay chân dang , hệt như hiện trường một vụ án mạng.
“Đàm Trì!” Đường Cam Lan ù tai một tiếng, lao tới bế Đàm Trì lên: “Cô... đang gì ?!”
Đàm Trì trong vòng tay nhắm nghiền mắt, miệng nhóp nhép như đang nhai gì đó, rõ ràng vẫn còn sống.
“Cô cái trò gì !” Đường Cam Lan tức đến bốc khói, mạnh tay xoa rối mái tóc mái của cô.
“ đang hấp thu tinh hoa nhật nguyệt.” Đàm Trì mở mắt, dậy, thong thả ban công, chui ghế máy tính.
“Dọa c.h.ế.t !” Đường Cam Lan tháo ba lô, bật đèn phòng khách, chỉ một cái suýt ngất.
Túi bánh kẹo màu mè, sách tham khảo dày mỏng đủ loại, tiểu thuyết, truyện ký nhân vật, tạp chí, ảnh bìa, táo và vỏ hạt dưa, còn bảy tám ống khoai tây chiên vứt khắp phòng, thùng rác chất đầy hộp cơm giao, t.h.ả.m tập yoga rải đầy những tấm thẻ kín chữ quái dị.
Đường Cam Lan: “...”
Đây là xác sống càn quét ma trận phát nổ ?
Đàm Trì úp mặt lên bàn phím lăn qua lăn , kéo tóc rên rỉ.
“Đừng gãi nữa, gãi nữa là hói đấy.” Đường Cam Lan kéo tay cô xuống: “Sao thế?”
“Kẹt ý tưởng ...” Đàm Trì yếu ớt đáp.
“Muốn giúp ?”
Từ giữa mái tóc rối bù, cặp kính của Đàm Trì lóe lên ánh sáng u oán, hệt như quỷ dữ bò lên từ địa ngục.
Đường Cam Lan thở dài: “ mua bánh kem, ăn ?”
“Ăn.”
Một phút , ăn bánh kem, uống nước cam nóng, Đàm Trì mới cảm thấy sống .
“Hôm nay NG mấy ?” Cô l.i.ế.m kem hỏi.
Đường Cam Lan giơ hai ngón tay, đắc ý: “Chỉ hai .”
“Ồ. Học thoại thế nào ?”
“Cuối cùng cũng nắm chút bí quyết. Hôm nay còn quan sát cách mấy thầy cô xử lý thoại nữa, còn ghi chép !” Đường Cam Lan lôi sổ tay khoe: “Thầy Lý Diệp Xuân sức bùng nổ quá xuất sắc, đầu tiên cảm nhận cái gọi là khí trầm đan điền. Còn thầy Triệu Thành, cách xử lý thoại của thầy khác hẳn , blablabla...”
Dưới ánh đèn, làn da Đường Cam Lan sáng bóng, đôi mắt sáng rực, giọt mồ hôi trán cũng long lanh, đúng là một cây “bắp cải” tràn đầy sức sống, Đàm Trì nghĩ, nếu nam chính của khi đối mặt hiểm cảnh cũng sáng bừng thế thì... A!
“Giáo sư Hứa tháng mỗi sáng sẽ đến đoàn phim hướng dẫn thoại cho . hỏi Ngôn xem giáo sư thích ăn sáng gì, để chuẩn .”
Đường Cam Lan thao thao bất tuyệt một hồi, cảm giác bầu khí gì đó lạ, đầu , thấy Đàm Trì đang ngậm nĩa, ngẩn ngơ .
“Sao ?” Đường Cam Lan sờ mặt .
Đàm Trì nghiêng đầu, đôi mắt to cặp kính đen láy như hai đường hầm xe lửa, khiến sống lưng Đường Cam Lan lạnh toát.
“Trên mặt gì...”
“Hự!”
Nửa câu còn Đường Cam Lan nuốt ngược , mắt, Đàm Trì bất chợt nhắm mắt, ngẩng đầu, khóe môi dính kem khẽ cong lên đầy ngọt ngào.
Đường Cam Lan cứng đờ như chiếc đũa, tim đập loạn xạ.
Cái... cái là ?
Tại... tại nhắm mắt?
Trong đầu loạn thành một mớ, ánh mắt vô thức dừng nơi khóe môi cô.
Làn da Đàm Trì trắng nhợt vì lâu nắng, môi thường ẩn hiện màu xanh nhạt. lúc , uống nước cam, môi cô loáng ánh đỏ cam, khóe môi vương chút kem trắng, má ửng hồng như thoa phấn má màu hoa hồng.
Khóe môi nhếch lên cong cong, thở dịu nhẹ, mái tóc rối bù... Tất cả đều tỏa hương kem lạnh ngọt ngào, quyến rũ, như đang khơi gợi từng dây thần kinh và từng tế bào vị giác của Đường Cam Lan.
Anh nuốt nước bọt “ực” một tiếng, chống tay lên gối, chu môi định ghé .
“A! nghĩ !” Đàm Trì bật dậy.
Đường Cam Lan mất thăng bằng: “bịch” một tiếng ngã nhào lên sofa.
“ , như .” Đàm Trì bưng bánh kem lao như gió về bàn máy tính, nuốt vội hai miếng gõ lạch cạch, lập tức chìm thế giới khác.
Trên sofa, “cây rau” nào đó lặng lẽ siết chặt nắm đấm, đôi tai đỏ bừng suýt nóng chảy đệm ghế.
Mình định gì thế !