Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 91: Giáo sư Hứa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàm Trì cuộn ở ghế , ngáp một cái.

Tiếng bước chân lộp cộp từ xa gần, Đường Cam Lan kéo cửa xe, nhảy lên ghế phụ.

“Anh Ngôn, đến? Còn đưa cả Đàm Trì theo nữa?” Giọng non nớt nhưng khàn khàn.

mới bế quan trở về, ban ngày thấy tin nhắn của , mời hai ăn một bữa, tiện thể an ủi .” Ngôn Bạc Ninh .

“An ủi?” Đàm Trì hỏi: “Vì ?”

Đường Cam Lan nhướng khóe mắt lên, đảo tròng mắt lên xuống, trái với Ngôn Bạc Ninh.

Ồ, biểu cảm quen lắm nha.

Đàm Trì nghiêng đầu, tỉ mỉ quan sát Đường Cam Lan một lượt.

Tóc phía gáy rối thành từng mảng, cổ nổi một vòng ban đỏ, tóc mái và tóc mai dính bết, khóe mắt đỏ, môi khô nứt. Cộng thêm giọng khàn khàn ban nãy...

“Đường Cam Lan, hôm nay đạo diễn mắng đúng ?” Đàm Trì .

Đường Cam Lan lập tức dựng thẳng lưng, ánh mắt Đàm Trì như đang một chiếc máy phát hiện dối.

“Còn NG ít .” Đàm Trì tiếp lời: “Gửi tin cho Ngôn là để cầu viện đúng ?”

Đường Cam Lan lập tức sang Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh: “ chẳng gì cả!”

“Cần gì Ngôn ?” Đàm Trì lục lọi trong ba lô: “Môi khô nứt, giọng khàn, chứng tỏ hôm nay nhiều; tóc ướt dính, mắt đỏ, chứng tỏ hôm nay bực bội; đạo diễn Đinh Đại Bằng của Phố Quế Hoa vốn nổi tiếng nghiêm khắc khó tính, nên dễ dàng đoán hôm nay t.h.ả.m thế nào .”

Đường Cam Lan “cộp” đầu cửa kính xe.

Ngôn Bạc Ninh đầu, giả vờ tỏ cực kỳ hứng thú với cột đèn đường bên ngoài.

Đàm Trì lắc đầu, lấy từ trong túi một viên kẹo bạc hà, chọc chọc vai Đường Cam Lan.

“Gì ?” Đường Cam Lan đầu .

“Kẹo.” Đàm Trì : “Mặt trắng bệch, chắc là hạ đường huyết .”

Đường Cam Lan sững , nhận viên kẹo, bóc , bỏ miệng, một bên má lập tức phồng lên.

Đàm Trì nghiêng đầu: “Ngon ?”

“Ừm.” Đường Cam Lan , cài dây an , những vết đỏ cổ lấy vòng ban đỏ trung tâm, nhanh chóng lan ngoài.

“Có khi hạ đường huyết, mà là say nắng.” Đàm Trì tiếp tục lục túi: “ nhớ t.h.u.ố.c Hoắc Hương Chính Khí đấy.”

say nắng!”

“Không khó uống , yên tâm.”

!”

Ngôn Bạc Ninh khẽ sờ mũi, bỗng nhiên hiểu cảm giác mà “sư tỷ” từng , đột nhiên ăn một mồm cẩu lương, là như thế nào.

Đường Cam Lan liếc một ánh mắt khó hiểu quá.

Ngôn Bạc Ninh bật , đạp ga: “Chúng ăn , ăn xong theo tới một chỗ.”

“Hả?”

“Đi ?”

“Nhà thầy dạy thoại của , Giáo sư Hứa Khang Chấn.”

Đàm Trì xách giỏ trái cây, theo Ngôn Bạc Ninh, quan sát khu dân cư .

Đây là khu tập thể cũ của Học viện Kịch Kế Kinh, xây nhiều năm, các tòa đều bảy tầng, thang máy. Những cây bách già mấy chục năm tuổi cao gần bằng mái nhà, lá rộng che kín bầu trời đêm, chỉ để lọt vài tia sáng đèn xuống đất. Gió thổi, lá cây xào xạc, hương đất và rêu quyện , tỏa mùi đặc trưng tích tụ hàng chục năm.

Ngôn Bạc Ninh xách hai thùng sữa chua, Đường Cam Lan xách hai quả dưa hấu, ba một tòa nhà, leo lên tầng cao nhất, gõ cửa phòng 701.

Cửa mở , một bà cụ tóc bạc trắng, mặt hiền từ, thấy Ngôn Bạc Ninh, nếp nhăn mặt cũng rạng rỡ như nở hoa: “Ôi chao, Tiểu Ngôn đến , mau mau .”

“Chào sư mẫu.” Ngôn Bạc Ninh cúi : “Đây là hai bạn của con, hôm nay cùng đến thăm thầy.”

“Được .” Sư mẫu vui vẻ nhận túi trái cây tay ba , liếc Đàm Trì một cái, tươi đón cả ba nhà.

Căn nhà mang phong cách trang trí cũ của hơn mười năm , khung cửa, tủ, sàn nhà, chân tường đều là màu đỏ sậm. Bố cục chắc là ba phòng ngủ một phòng khách, hai phòng ngủ treo rèm in tùng hạc, phòng còn hẳn là thư phòng, thể thấy qua cửa kính tủ sách gỗ sáng bóng.

Bức tường đối diện phòng khách treo bốn bức thư pháp, Đàm Trì liếc qua, đều là thơ của Lý Bạch, nét chữ phóng khoáng, thể hiện công lực nhiều năm.

Bộ sô-pha cũng bằng gỗ đỏ, đệm lót một lớp mút dày, bàn đặt một bộ ấm chén công phu, một đĩa táo, hai đĩa bánh ngọt. Một ông cụ tóc hoa râm đang cầm kéo tỉa chậu cây ngoài ban công.

“Thầy, con mang loại sữa chua mà thầy thích đây.” Ngôn Bạc Ninh .

“Cậu đó, đến thì đến, mang gì chứ.” Ông cụ đầu.

Ông là một gầy, tóc cứng dày, hai bên mai cắt gọn gàng. Dù đầu hè nhưng ông vẫn mặc áo len mỏng màu nâu, chân tất len đen. Khuôn mặt góc cạnh, gò má cao, nếp nhăn và rãnh sâu hằn, trông như một vị ẩn sĩ trong phim cổ trang, nổi giận toát vẻ uy nghiêm.

“Đây là thầy của ở Học viện Kịch Kế Kinh, Giáo sư Hứa Khang Chấn.” Ngôn Bạc Ninh giới thiệu: “Thầy, đây là Đường Cam Lan, diễn viên; còn đây là Đàm Trì, biên kịch.”

“Chào Giáo sư Hứa!” Đàm Trì và Đường Cam Lan đồng thanh chào hỏi.

Nụ của Hứa Khang Chấn rõ ràng nhạt vài phần.

Sư mẫu thì nhiệt tình, rót , chia bánh cho ba .

“Bánh tự đấy, ăn thử xem, ngon lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-91-giao-su-hua.html.]

Bánh màu vàng nhạt mắt, ăn dẻo ngọt, giống sự kết hợp giữa bánh đậu xanh và bánh gạo, thơm mà dính răng. Đàm Trì c.ắ.n một miếng bèn dừng , ăn liền ba cái.

Có lẽ vì dáng vẻ ăn uống của Đàm Trì quá dễ thương, sư mẫu vui đến mức nếp nhăn cũng rạng rỡ, mang thêm một đĩa từ bếp , đặt mặt cô.

“Dạo thầy vẫn khỏe chứ? Mùa tám Phố Quế Hoa thầy còn tham gia ?” Ngôn Bạc Ninh bắt đầu trò chuyện.

Hứa Khang Chấn nhấp một ngụm : “Tiểu Ngôn, đúng là say rượu mà chẳng vì rượu nhỉ.”

“Hả?”

“Cậu nhóc chẳng giới thiệu đoàn phim ?” Hứa Khang Chấn dùng ánh mắt hiệu về phía Đường Cam Lan.

“Thì thầy ạ.” Ngôn Bạc Ninh .

“Sao ? Sáng sớm nay Triệu Thành với mấy lượt nhắn tin cho , trong đoàn một diễn viên mới, họ Đường, do giới thiệu, bảo qua xem thử. Không ngờ tối nay đưa đến thật.”

“Quả nhiên thầy tai thính mắt tinh, thì em vòng vo nữa.” Ngôn Bạc Ninh rót thêm cho Hứa Khang Chấn nửa cốc nước: “Tiểu Đường là bạn của em, dạo đóng phim gặp bế tắc, nhờ thầy chỉ dẫn thêm về thoại.”

Nói , khóe mắt Ngôn Bạc Ninh liếc nhẹ.

Đường Cam Lan lập tức đặt miếng bánh xuống, hai tay chống lên gối, mắt tròn xoe: “Xin thầy Hứa chỉ dạy!”

Hứa Khang Chấn liếc Đường Cam Lan: “Cậu nghiệp trường nào?”

“Em diễn viên nghiệp chính quy, mà là thực tập sinh mắt.”

“Không rảnh!” Hứa Khang Chấn cạch một tiếng đặt mạnh chén xuống bàn.

chỉ khiến Đường Cam Lan sững , mà ngay cả Ngôn Bạc Ninh cũng ngẩn .

“Tiểu Ngôn, mấy năm nay ngoài, cái chẳng học, học mấy thứ tạp nham. Lâu lâu đến thăm , hoặc coi chỗ như bãi chứa phế liệu, ai cũng nhét ! Sinh viên Học viện Kịch vượt bao vòng thi mới , còn chẳng thời gian dạy, huống hồ mấy loại... tiểu thịt tươi, lưu lượng, thần tượng , chẳng rảnh để phí thời gian!”

Một tràng lời nghiêm khắc, chút nể nang, hơn nữa vị giáo sư công lực thâm hậu, giọng xuất phát từ đan điền, vang vọng dứt, khiến cả căn phòng rơi im lặng.

Đàm Trì cảm giác như miếng bánh mắc ngang cổ, bèn lén bưng chén uống cho trôi xuống.

“Lão Hứa, ông cái kiểu gì thế?!” Sư mẫu cau mày: “Tiểu Ngôn tuy học trò nổi tiếng nhất của ông, nhưng là hiếu thuận nhất. Mỗi dịp lễ tết, dù đến thì quà cũng gửi đủ, so với đám học trò ngôi nổi như cồn của ông chẳng hơn bao nhiêu . Vậy mà ông còn trách đến thăm, ông thấy áy náy ?”

“Dù cũng rảnh!” Hứa Khang Chấn cứng giọng đáp.

“Thầy...” Ngôn Bạc Ninh mở lời: “Tiểu Đường .”

, rảnh!” Hứa Khang Chấn bất ngờ phắt dậy, khiến cái bàn rầm một tiếng.

“Phụt khụ khụ khụ!” Đàm Trì phun nửa ngụm nước, ho đến mức trợn trắng mắt.

“Cô chứ!” Đường Cam Lan cuống quýt vỗ lưng kéo tai Đàm Trì.

“Ông quát cái gì mà quát, con bé sợ kìa!” Sư mẫu tức giận.

“Khụ... .” Đàm Trì bình tĩnh , ngẩng đầu mỉm .

Dưới ánh đèn, khuôn mặt cô tái nhợt, cặp kính dày phản chiếu đôi mắt thâm quầng, trông đáng thương.

Cơn giận đang bừng bừng của Hứa Khang Chấn khựng vài giây, chậm rãi xuống ghế: “ rảnh, bảo về .”

Giọng dịu đôi chút.

Sư mẫu lập tức trao cho Ngôn Bạc Ninh một ánh mắt hiệu.

Ngôn Bạc Ninh thuận thế ngay: “Thầy, tuy Tiểu Đường xuất chính quy, nhưng năng khiếu diễn xuất, chăm chỉ. Em thầy bận, nên cần nhiều thời gian, chỉ cần thầy chỉ dẫn cho một tháng thôi, một tháng là đủ.”

.” Hứa Khang Chấn nâng giọng, nhưng nửa câu vô thức liếc Đàm Trì một cái, giọng bèn hạ xuống: “Dạo bận biên soạn giáo trình, bận.”

Sư mẫu: “Cái giáo trình vớ vẩn đó chẳng ông biên xong từ tháng ?”

còn đang duyệt!”

“Ông chẳng ngày nào cũng ở nhà rảnh rỗi, suýt nữa cắt trụi cái chậu cây đó ?”

“Đó là nghệ thuật vườn, bà gì!”

thấy là ông già , dạy nổi nữa thì !”

“Bà đừng dùng kế khích tướng, dạy là dạy!”

Hai mỗi một tiếng, càng lúc càng to, từng chữ như sấm dội, khiến Đàm Trì, Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan đồng loạt đưa tay bịt tai, khó hiểu.

Đàm Trì: Chuyện gì đây?

Đường Cam Lan: Anh Ngôn, là thôi .

Ngôn Bạc Ninh: Không vội, tranh thủ thêm chút nữa.

lúc hai vị “lão đồng chí” đang cãi kịch liệt, cửa lớn mở .

“Ông ơi, bà ơi, hôm nay cháu thi thử tiếng Anh thứ năm khối!”

Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan và Đàm Trì đồng loạt đầu.

Ở cửa là một nữ sinh mười lăm, mười sáu tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, đeo cặp sách, xách theo cặp lồng cơm giữ nhiệt. Đồng phục là dạng thể thao truyền thống, n.g.ự.c in logo “Trường THPT 37 Kế Kinh”, đôi mắt và chiếc cằm tròn tròn, giống sư mẫu như đúc.

Cô thấy trong nhà khách, sững , tự nhiên giơ tay chào: “Hi~ Ngôn, dẫn bạn... ơ!”

Ánh mắt chuyển sang khuôn mặt Đường Cam Lan, cô lập tức ngây , ngây suốt ba giây

“Á á á á á á!! Là Bắp cải á á á á á!!”

 

Loading...