Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 88: Hừ!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:46
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phố Quế Hoa? .” Đàm Trì xếp bằng ghế máy tính, : “Chuyện kể về những dân trong khu phố Quế Hoa. Từ tập đầu tiên suốt 11 năm, phương châm là t.h.ả.m nhất, chỉ t.h.ả.m hơn; ngược nhất, chỉ ngược hơn. Nữ chính dì Thu càng biên kịch ưu ái, nếm trải hết nỗi khổ và bi thương đời.”
Đường Cam Lan ở cửa, chân trái dép, chân giẫm nền nhà thì khựng .
“Anh hỏi về bộ phim gì?” Đàm Trì hỏi.
Đường Cam Lan hồn, xỏ nốt chiếc dép còn , lấy từ trong ba lô kịch bản Phố Quế Hoa, ban công.
“Tuần sẽ đoàn phim , đóng một vai nhỏ.”
“Vai nào?”
“A Hỷ.”
“A Hỷ, nhân vật mới trong phần , kẻ trộm...” Đàm Trì nhanh chóng lật mấy trang kịch bản: “What?! Bà Tú nhận cơm hộp ?!”
“Hả?”
“Xong , mà xem mùa chắc c.h.ế.t mất.” Đàm Trì ôm trán.
Sắc mặt Đường Cam Lan sụp đổ: “Dì cũng xem phim ?”
“Fan cứng 10 năm.”
Đường Cam Lan hít sâu một , ngừng một chút: “Cô xem ?”
“ là ký ức u tối của tuổi thơ.” Đàm Trì đổ gục lên bàn.
“Xin giúp với!” Đường Cam Lan chắp tay cầu khẩn.
“Ờ.” Đàm Trì lăn đầu bàn, nửa bên má dán xuống mặt bàn: “Ngày mai ăn lẩu hải sản.”
“Không thành vấn đề!”
“Ngày ăn đồ nướng.”
“Không thành vấn đề!”
“Ngày kìa ăn rượu nếp viên.”
“OK luôn!”
Đàm Trì hài lòng, thẳng dậy: “Giúp gì?”
“ chỉ mấy ngày, thể xem hết 200 tập Phố Quế Hoa . Cô thể giúp tóm tắt mạch chính và quan hệ nhân vật ?”
“Mạch chính đơn giản thôi, là cuộc sống thường ngày của ba gia đình ở phố Quế Hoa, cộng thêm các tình tiết bi kịch chồng chất. Mỗi phần tuyến chính khác , chỉ cần nắm tuyến chính của phần nhân vật đóng là .” Đàm Trì lấy bịch khoai tây chiên: “ quan hệ nhân vật thì cần rõ ràng, nhớ là trong phòng sách còn mấy tờ giấy bảng trắng khổ 4K...”
“Có!” Đường Cam Lan lập tức lao phòng ngủ, lôi từ gầm giường một cuộn giấy bảng trắng, mang phòng khách, dọn sạch bàn , trải phẳng giấy lên.
“Bút bảng trắng.”
“Có!”
“Màu nước.”
“Có!”
“Nước ép.”
“Có!”
“Ảnh các nhân vật chính, in .”
“Có!”
Đường Cam Lan chạy tới chạy lui, cuối cùng chuẩn đầy đủ thứ, cung kính mời Đàm Trì xuống chỉ đạo.
“Tốt.” Đàm Trì kẹp khoai tây chiên dậy, lạch bạch tới bàn , xuống.
“Cô Đàm, xin mời.” Đường Cam Lan hai tay dâng bút bảng trắng.
Đàm Trì chọn ảnh nữ chính, dán ngay giữa tờ giấy.
“Nữ chính dì Thu, 40 tuổi, chồng mất sớm, con cái, góa bụa nhiều năm, sống bằng nghề vá may thuê. Tính cách chất phác, hiền lành. Sở trường: khổ, . Diễn viên Mã Lệ Hồng, suốt 10 năm chỉ đóng vai , thể là và vai hợp nhất.”
Đường Cam Lan gật đầu.
“Nam chính Khờ, 45 tuổi, nghèo, độc , tính cách thật thà, bụng. Nghề nghiệp: kéo xe. Sở trường: lừa, bắt, đánh. Diễn viên Lý Diệp Xuân, diễn viên kịch .”
“Được.” Đường Cam Lan nghiêm túc ghi chép.
“Nhân vật phụ một, bà Tú, 70 tuổi, từ bi, hiền hậu. Sau khi mất con trai sớm thì đổ bệnh nhớ con, mắc Alzheimer, thường nhầm thanh niên thành con . Sở trường: lạc, mất tiền, nhặt ‘con’. Diễn viên Giang Tú, gần 80 tuổi, lão nghệ sĩ 50 năm diễn xuất.”
“Có vì sức khỏe tiền bối nên biên kịch mới cho nhân vật c.h.ế.t ?”
“Có khả năng.” Đàm Trì gật đầu, dán bức ảnh thứ tư: “Cảnh sát Vương Nhị Sơn, 30 tuổi, cảnh sát lưu manh, tham vặt, nhút nhát, bắt nạt kẻ yếu. Sở trường: gây rắc rối. Diễn viên Triệu Thành, thường đóng vai phụ trong nhiều đoàn phim.”
“Hèn gì thấy quen mắt.”
“Bác sĩ Mông Cổ Triệu, 50 tuổi, tướng mạo tầm thường, là học vấn cao nhất ở phố Quế Hoa, tự xưng y thuật cao siêu nhưng thực tế hành nghề giấy phép. Sở trường: chữ. Diễn viên Hứa Khang Chấn, giáo sư dạy môn lời thoại tại Học viện Kịch Kế Kinh.”
Đường Cam Lan sáng mắt, ghé sát ngắm kỹ mặt Hứa Khang Chấn.
“Năm là hàng xóm. Anh Khờ và dì Thu từ tập 10 mùa đầu thầm mến , nhưng vì nhiều lý do mà suốt 10 năm dám thổ lộ. Bà Tú là nuôi của Khờ, cảnh sát Vương Nhị Sơn là cháu họ xa của bác sĩ Triệu.” Đàm Trì vẽ các đường quan hệ giữa nhân vật: “Mỗi phần sẽ thêm vài nhân vật phụ và quần chúng. Ví dụ phần , nhân vật mới chính là kẻ trộm A Hỷ.”
Đường Cam Lan gật đầu, khoanh tròn bên cạnh bà lão Tú: “A Hỷ bảy cảnh. Cảnh một, A Hỷ nhà bà Tú ăn trộm, bà nhầm thành con, chạy thoát.”
“Cảnh hai, ăn trộm ngoài đường, cảnh sát Vương bắt, tình cờ gặp bà Tú, bà hoảng sợ ngất xỉu.”
“Cảnh ba, để bà Tú vui, dì Thu và Khờ bỏ tiền thuê A Hỷ giả con bà.”
“Cảnh bốn, A Hỷ thấy dì Thu và Khờ kiếm tiền khó khăn nên áy náy.”
“Cảnh năm, bà Tú phố mua đồ ăn vặt cho A Hỷ, côn đồ c.h.é.m trọng thương, nhập viện.”
“Cảnh sáu, bà Tú qua khỏi, và A Hỷ đau lòng tột độ.”
“Cảnh bảy, A Hỷ quyết định nhập ngũ rời .”
“Bảy cảnh, vòng phát triển nhân vật rõ ràng, định vị vai chuẩn xác, lời thoại tinh gọn.” Đàm Trì gật đầu: “Không hổ là bộ phim quốc dân 10 năm, biên kịch giữ phong độ định.”
Đường Cam Lan chằm chằm sơ đồ quan hệ, mày nhíu .
“Sao? Có áp lực ?” Đàm Trì hỏi.
“Mấy Giả và Chân bảo đoàn phim biệt danh là lò hỏa táng tân binh.”
“...Bảo trọng.”
“Còn nữa, đoàn phim là Ngôn giới thiệu...”
Đàm Trì khựng , từ từ đẩy kính: “Nếu dám diễn hỏng, mất mặt Ngôn... hehe!”
“A a a a a!” Đường Cam Lan ôm đầu rối tung tóc.
“Học thuộc thoại cho .” Đàm Trì cầm khoai tây chiên trở bàn máy tính, đeo tai , bắt đầu gõ lạch cạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-88-hu.html.]
Đường Cam Lan gục đầu bàn thật lâu, ngẩng lên Đàm Trì đang hừng hực khí thế: “Cô sắp sách mới ?”
“Không sách mới, là mới nhận một kịch bản.”
“Kịch bản gì?”
“Trạch nam phiêu lưu ký.”
“Ể?!” Đường Cam Lan bật dậy.
“Bên sản xuất hy vọng tác giả gốc sẽ biên kịch.” Ngón tay Đàm Trì khẽ nhảy múa bàn phím: "Thù lao cũng hợp lý, nên nhận luôn.”
Đường Cam Lan : “Cô Đàm, nếu lập đoàn, nhất định giới thiệu thử vai đấy.”
Ngón tay Đàm Trì hề dừng : “Chọn diễn viên là việc của đạo diễn.”
“Làm ơn mà!” Đường Cam Lan chắp tay giơ cao.
“ sẽ cố gắng.”
“Cảm ơn nhé!”
Đường Cam Lan thở một thật dài, tiếp tục bên bàn , mở kịch bản , đối chiếu sơ đồ quan hệ nhân vật nghiên cứu từng trang một.
Trong phòng yên tĩnh , tiếng gõ bàn phím của Đàm Trì vang đều dứt, thỉnh thoảng xen tiếng lẩm bẩm của Đường Cam Lan.
“A Hỉ, trộm vặt mô tả bối cảnh... chỉ một câu của Vương Nhị Sơn lướt qua, chuyên trộm...”
“Lời thoại hình như chút tiếng địa phương...”
“Cảnh với bà Tú, lời thoại?”
“Câu khó nhớ thật...”
Bỗng nhiên, điện thoại của Đàm Trì “ting” một tiếng.
Đàm Trì tiện tay trả lời mấy chữ, ngay đó, âm báo WeChat “ting ting ting ting” gần như vang lên liên tục.
Sự chú ý của Đường Cam Lan kéo .
Đàm Trì co trong ghế xoay, ôm gối ôm hình khủng long trong lòng, ngón tay rời bàn phím, cầm điện thoại gõ chữ, trông vẻ chẳng khác thường ngày. khi cô trả lời, khóe môi mỉm , nụ đây chỉ xuất hiện khi cô trò chuyện với nhóm bạn “Ngũ Nhân Nguyệt Bính”.
Đường Cam Lan liếc điện thoại , hôm nay nhóm “Ngũ Nhân Nguyệt Bính” yên ắng lạ thường.
Anh giờ: 21:47.
Ờ...
Đường Cam Lan gõ khớp ngón tay lên bàn, dậy bếp rót một ly nước, cầm cốc sứ vòng vòng trong phòng, cuối cùng lưng Đàm Trì, rướn cổ trộm.
Trên màn hình, đối phương đang trò chuyện với Đàm Trì nickname là [Xuất Kỳ Bất Ý].
Đàm Trì lập tức bấm khóa màn hình, đầu, Đường Cam Lan: “Gì?”
Đường Cam Lan , uống nước: “Khụ... ai thế?”
“Đạo diễn của Trạch nam phiêu lưu ký.”
“Muộn thế còn nhắn tin ?”
“Bàn kịch bản.”
“Đạo diễn tên gì?”
“Cố Kỳ.”
“Nam nữ?”
“Nam.”
“Khoảng bao nhiêu tuổi?”
“Tầm ba mươi.”
“Kết hôn ?”
Đàm Trì khựng , chớp mắt: “Anh hỏi gì?”
“Tìm hiểu chút thôi, hợp tác, ha ha.” Đường Cam Lan uống thêm một ngụm nước.
Đàm Trì , lông mày nhướng từng chút, khóe môi cong thành một vòng cung kỳ quái: “Ồ...”
“Cái biểu cảm gì thế! Không như cô nghĩ nhé! là đàn ông thẳng như thép đấy!” Đường Cam Lan kêu lên.
“Ồ.” Đàm Trì vuốt màn hình: “Đạo diễn Cố trông cũng khá ‘thụ’.”
“Gầy ?”
“Eo thon, mắt to, khá .” Đàm Trì gật đầu: “Muốn xem ảnh ?”
“Có ?!”
“Có.” Đàm Trì đưa điện thoại cho Đường Cam Lan.
Trong ảnh là một thanh niên gầy gò, mặt trái xoan, mắt to, khẽ mím môi mỉm , trông ngại ngùng. Nhìn lướt qua thì bình thường, nhưng ngắm kỹ thấy ngũ quan thanh tú, càng càng dễ chịu.
Quan trọng hơn là phần ghi chú của Đàm Trì!
Mái tóc ngắn đen bóng, đôi mắt to long lanh, vòng eo mảnh mai mềm mại, tựa như cành liễu phủ sương đầu đông.
Mắt to long lanh?
Đàm Trì từng tự miêu tả thế nào nhỉ?
Mí mắt hình bình hành, tròng mắt âm u rùng rợn...
Đường Cam Lan nheo mắt, cảm giác như làn sương màu kỳ quái từ trong ảnh bốc lên, quấn quanh đỉnh đầu .
“Xem đủ ?” Đàm Trì hỏi.
“Ừ.” Đường Cam Lan vuốt một cái, nhanh chóng gửi ảnh về điện thoại , trả máy cho Đàm Trì, sofa.
Đàm Trì quan sát “cây rau” đang cắm cúi kịch bản ghế.
Lông mày nhăn nhúm, mắt sáng rực, răng nghiến ken két.
Biểu cảm gì đây? Chưa ăn no? Lời thoại khó quá?
Không hiểu.
Đàm Trì lắc đầu, tiếp tục lao sự nghiệp gõ chữ.
Trong tiếng bàn phím lách cách, Đường Cam Lan len lén giơ điện thoại chụp một tấm selfie filter, mở ảnh Cố Kỳ so sánh cẩn thận.
Da trắng bằng , dáng bằng , tóc mềm bằng , cằm bằng , hơn nữa, rõ ràng mắt hơn. Hừ!