Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 87: Kịch bản + đoàn phim
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:45
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở Sân bay Kế Kinh, là tháng Năm.
Đàm Trì về nhịp sống thường ngày, truyện, ăn cơm, ngủ, dạo, bốn việc nối liền thành vòng tuần , định như hằng tinh.
Đường Cam Lan thì bận rộn như một ngôi chổi, gánh hết chuyện nấu cơm, mua thức ăn, dọn phòng, giặt quần áo, thứ Ba và thứ Sáu đến phòng gym chạy bộ tập tạ, thứ Hai, thứ Tư, thứ Năm thì đến tòa nhà Cự Phong săn đoàn. Lâu dần, trở nên thiết như em với mấy diễn viên lâu năm chuyên chầu chực ở đó. Nhờ thêm kỹ thuật của app Rải Lưới, cũng giành vài cơ hội thử vai, nhưng đều thành công.
Thoắt cái, hơn một tháng trôi qua. Mùa hè tới, dưa hấu vụ, ông Trương dạo áo ba lỗ rộng, xách lồng chim bóng cây xem ông Vương và ông Lý hàng xóm kịch chiến bàn cờ.
Tiểu thuyết võ hiệp, trinh thám của Đàm Trì cuối cùng cũng đủ 300.000 chữ, đặt tên là “Nhật Dạ Quỹ”, dự định chọn một ngày hoàng đạo để mở hố.
7 giờ 29 sáng, Đàm Trì dậy sớm hơn chuông báo thức một phút.
Trong nhà yên tĩnh, tràn ngập hương đậu nành thơm ngát.
Trên bàn ăn bày sẵn quẩy nóng hổi, đậu hũ non, sữa đậu nành ngọt, còn một tờ giấy ghi chú màu vàng:
Trưa hâm cơm thừa hôm qua, tối về nấu cơm.
Đàm Trì ngậm quẩy, mở lịch điện thoại. Hôm nay là thứ Tư, 17 tháng 6, ngày Đường Cam Lan đến tòa nhà Cự Phong săn đoàn.
Thứ Ba tuần , 22 tháng 6, là ngày , thích hợp khai trương.
Cô quyết định hôm đó sẽ phát hành truyện mới.
“Ting!” QQ bật một tin nhắn từ [Sơn Dã Nông Phu].
[Sơn Dã Nông Phu]: Bên sản xuất Trạch nam phiêu lưu ký gặp tác giả gốc, xin hỏi khi nào bạn rảnh?
Đàm Trì sững .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Lúc nào cũng .
[Sơn Dã Nông Phu]: Ok, để hỏi .
Một phút
[Sơn Dã Nông Phu]: Hôm nay trưa 11:00 ?
Đàm Trì: “...”
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Được. Ở ?
[Sơn Dã Nông Phu]: Quán cà phê Gấu Trắng, 125 phố Trường Lạc, đạo diễn họ Cố, liên lạc: 188********.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ok, sẽ đến đúng giờ.
Đàm Trì lưu danh bạ, thấy lạ.
Thông thường, trừ khi là IP tiểu thuyết nổi đình nổi đám quốc, bên sản xuất mới ý kiến của tác giả khi phim.
Còn hầu hết các tác phẩm, như Trạch nam phiêu lưu ký, chỉ nổi , thì bên sản xuất thường chẳng buồn gặp tác giả gốc. Với họ, chỉ cần mua một ý tưởng, một sáng tạo bối cảnh, hoặc đơn giản chỉ mua IP để... IP. Nhiều bên thậm chí khinh thường tiểu thuyết mạng, nhưng vì trào lưu IP mấy năm gần đây, họ vẫn mua để hút vốn đầu tư.
Dù thái độ thế nào, tiểu thuyết lên màn ảnh đều cải biên, tức là biên kịch sáng tác hai.
Quá trình vô cùng rắc rối, chen ngang đủ loại nhân vật, từ nhà sản xuất, chủ đầu tư, đạo diễn, cho đến tổng giám đốc công ty vốn, thậm chí là... nhị, tam, tứ, ngũ, lục thất “phu nhân” của họ, mỗi một kiểu góp ý vớ vẩn. Kết quả là kịch bản cuối cùng thể... ngay cả “ ruột” cũng nhận .
Chuyện phổ biến trong giới phim ảnh. Có độc giả tin tiểu thuyết yêu thích chuyển thể gào khắp mạng vì “bạch nguyệt quang” trong lòng phá nát. Thực tế thì, tám, chín phần tiểu thuyết đúng là phá thật, cải biên đến nỗi chẳng hình dạng gì, thậm chí khi thành phim dở đến mức chẳng ai buồn chửi.
So với những thứ đó, Họa Ái năm ngoái còn xem là “lương tâm” của ngành.
Vậy thì vì bên sản xuất gặp một tác giả “vô danh” như Kim Hoa Hỏa Thoái?
Đàm Trì nghĩ đến tình hình thị trường phim ảnh năm nay đang lao dốc, lập tức nảy một dự cảm chẳng lành
Không họ định trả bản quyền, bắt tiền đấy chứ?
Mang tâm trạng u ám , đúng 11 giờ trưa, Đàm Trì mặt tại quán cà phê Gấu Trắng.
Bên trong quán vắng lặng. So với cảnh năm ngoái nơi nơi đều bàn chuyện đầu tư, bàn kịch bản sôi nổi, thì giờ đúng là khác một trời một vực. Chỉ lác đác hai bàn khách, trông cũng là ngoài giới.
Cô đảo mắt một vòng, thấy ai giống đạo diễn nhà sản xuất, bèn gọi điện thoại cho .
Chuông reo hai tiếng, bắt máy.
Đàm Trì: “Xin chào, là tác giả gốc Trạch nam phiêu lưu ký, xin hỏi đang bàn nào?”
“A? Cô tới , đợi chút, đang ở cửa!”
Tiếng trong điện thoại bỗng biến thành âm thanh lập thể, còn xen lẫn giọng chào mừng dễ thương của chú gấu tiếp tân: “Chào mừng quý khách~”. Một đàn ông cầm điện thoại lao , suýt đụng trúng Đàm Trì.
“Xin xin , .” Anh ngẩng lên Đàm Trì, khựng .
Đàm Trì cũng ngạc nhiên.
Cửa kính quán mở một nửa, ánh nắng đầu hè hắt sáng lấp lánh. Người đàn ông mặc sơ mi xanh nhàu nhĩ, kẹp túi laptop màu nâu nách. Tóc đen nhánh, mái lòa xòa dính mồ hôi lên trán.
Thấy Đàm Trì, vẻ bất ngờ, nghiêng lách qua khe cửa. Vóc mảnh đến gần như bằng khe cửa, mặt nhỏ nên đôi mắt trông càng to, cằm nhọn, râu cạo sạch sẽ, mang lạnh như sương cuối thu.
“Cô là tác giả Trạch nam phiêu lưu ký, Kim Hoa Hỏa Thoái?” đàn ông hỏi.
Đàm Trì gật đầu: “ .”
“Xin chào! là Cố Kỳ!” Anh vội chìa tay.
“Chào .” Đàm Trì bắt tay.
“Chúng góc bàn .” Cố Kỳ nhanh chóng chọn một bàn gần cửa sổ trong phòng riêng, kéo ghế mời Đàm Trì , còn đối diện.
“Xin , từ Tây Thành tới đây kẹt xe quá. Chúng khỏi nhà lúc 9 giờ, mất hai tiếng mới tới, còn vòng tìm bãi đỗ. Cô uống gì?” Cố Kỳ hỏi.
“Nước cam.” Đàm Trì : “Anh từ Tây Thành tới?”
“ . Vì biên tập bên Mai Hoa cô ghét ngoài, cũng thích gặp lạ, nên chúng cố chọn chỗ gần nhà cô để phiền.”
Đàm Trì: “...”
Biên tập đại nhân, trong đầu tưởng tượng những gì ?
“À... nên gọi cô là gì? cô Kim?” Cố Kỳ hỏi.
“... họ Đàm.”
“Vậy, cô Đàm.” Cố Kỳ như thở phào, lấy danh từ túi ngoài cặp laptop đưa cho Đàm Trì: "Đây là danh của .”
Trên danh in ba dòng chữ: Cố Kỳ, Đạo diễn trẻ, Điện thoại/WeChat: 188********.
“ là đạo diễn của Trạch nam phiêu lưu ký. Lần hẹn gặp cô Đàm cô là để mời cô biên kịch cho Trạch nam.”
“Biên kịch?” Đàm Trì kinh ngạc: "?”
“Chúng giữ tối đa sự trung thành với nguyên tác. Vì cô là tác giả, là hiểu rõ nhất cấu trúc câu chuyện, nhân vật và chủ đề, cũng là giữ tinh túy câu chuyện nhiều nhất.” Cố Kỳ thẳng Đàm Trì: " định Trạch nam thành webdrama, nên ‘cảm giác mạng’ trong câu chuyện quan trọng, thứ mà nhiều biên kịch truyền thống thể nắm bắt. Vì hy vọng cô thể trực tiếp cầm bút.”
Đàm Trì: “Ồ.”
“Tất nhiên, nếu cô từng kịch bản hoặc còn băn khoăn về công việc biên kịch, thể mời biên kịch chuyên nghiệp hỗ trợ, nhưng chủ bút nhất định là cô!”
“Cái đó.”
“ nhiều tác giả tiểu thuyết thích biên kịch, thích sáng tác tự do hơn. vẫn hy vọng cô cân nhắc. Dù với tác giả, câu chuyện như đứa con, cô cũng con trình bày nhất khán giả chứ!”
“Đạo diễn Cố, cho một câu.” Đàm Trì giơ tay.
Cố Kỳ khựng , mặt ửng đỏ: “Cô .”
“Thứ nhất, thể biên kịch Trạch nam. Thứ hai, cần ai hướng dẫn.” Đàm Trì : “Viết tiểu thuyết chỉ là nghề tay trái, nghề chính của là biên kịch.”
Cố Kỳ sững hai giây: “Cô là biên kịch?!”
“.”
“Ha ha... cô sớm...”
“Hình như đạo diễn Cố cho chen lời.”
“...”
“Ha ha ha, Tiểu Cố, là b.ắ.n liên thanh, chặn hết lời của ?”
Một đẩy tấm bình phong bước , ba lăm tuổi, áo polo, mặt vuông, nụ sảng khoái, dáng đẫy. Ngồi xuống cạnh Cố Kỳ, càng trông mảnh như tờ giấy.
“Xin chào, là Chu Khang Văn, nhà sản xuất webdrama Trạch nam.”
“Chào , là tác giả Trạch nam, bút danh Kim Hoa Hỏa Thoái, tên thật Đàm Trì.” Đàm Trì bắt tay.
“Đàm Trì, tên !” Chu Khang Văn gõ trán: "À nhớ , năm ngoái biên kịch trẻ đến phòng việc Đằng Các ‘khiêu chiến’, cả giới biên kịch chấn động, là cô đúng ?”
“Anh Chu.” Cố Kỳ đỡ trán: “Anh đừng tin mấy lời đồn linh tinh đó.”
“, là .” Đàm Trì điềm đạm đáp.
Cố Kỳ: “Ể?!”
“Ối trời, hóa thật! Cô Đàm, cô đúng là ‘nữ trung hào kiệt’!” Chu Khang Văn đập đùi.
“Quá khen.”
“Cô Đàm gầy nhỏ thế mà đ.á.n.h Hồ Tấu của Đằng Các thành đầu heo, cô từng học võ ?” Cố Kỳ tò mò.
Đàm Trì: “...”
Cái quỷ gì thế?!
“Tiểu Cố, tin của cũng quá hoang đường đó. Cô Đàm là học, thể động tay động chân chứ, đúng ?” Chu Khang Bình .
“... , đó là tin đồn thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-87-kich-ban-doan-phim.html.]
“Thế thì.” Chu Khang Bình rướn cổ: “Cô và Hồ Tấu thật sự từng là yêu cũ ? Lý do chia tay là vì buổi tối Hồ Tấu rửa chân thật ?”
Đàm Trì: “...”
Hai biên kịch đúng là tổn thất lớn của giới điện ảnh truyền hình!
Khi trong lòng Đàm Trì đầy rẫy những chỗ chửi, thì Đường Cam Lan đang cùng Giả Lựu và Chân Khải xổm trong hành lang của tòa nhà Cự Phong, ôm hộp cơm 25 tệ ăn ngon lành.
“Tiểu Đường, hôm nay chạy bao nhiêu đoàn phim ?” Giả Lựu nhai cọng cải dầu hỏi.
“Ba tầng, mười tám đoàn, buổi chiều sẽ tìm nốt ba tầng còn .” Đường Cam Lan gắp xương cá , xếp ngay ngắn nắp hộp cơm thành một hàng: “Tháng thu hoạch của hai thế nào?”
“Đừng nhắc nữa, chỉ nhận vai quần chúng, đúng hai câu thoại, tiền kiếm còn đủ mua cơm." Giả Lựu thở dài lắc đầu.
“Năm nay thị trường tệ quá, dựa mấy vai quần chúng để sống." Chân Khải liên tục lắc đầu: “Thật sự là sỉ nhục kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao của .”
“Cát-xê của còn cầm cự vài tháng nữa, nhưng nếu kiếm phim mới, e là nửa cuối năm cũng uống gió Tây Bắc.” Đường Cam Lan lấy điện thoại lật xem: “Có tin đoàn phim mới nào, chúng đối chiếu một chút.”
Giả Lựu và Chân Khải cũng móc điện thoại .
“Những đoàn thử vai , cảm giác cũng , nhưng tin tức.”
“Tiểu Đường, của cũng khá đấy, mấy đoàn còn .”
“Tin mạng thôi, gửi hồ sơ xong, phản hồi.” Đường Cam Lan gửi danh sách các đoàn phim mới cho hai .
Bất ngờ, WeChat nhảy một thông báo.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Tiểu Đường, hôm nay đang chạy đoàn ở tòa nhà Cự Phong ?
Đường Cam Lan mắt sáng lên.
[Điềm Thái]: , Ngôn, chuyện gì ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Lần gửi hồ sơ của cho một phó đạo diễn quen, hôm nay đoàn của họ đang tuyển diễn viên ở Cự Phong, gửi yêu cầu và phòng cho , thử . Đoàn .
[Điềm Thái]: Cảm ơn Ngôn! (Sticker: Mua~ Mua~)
[Nhất Châu Dạ Bạc]: ...
[Nhất Châu Dạ Bạc]: (Hình ảnh: Thông báo tuyển diễn viên phim tình huống dân quốc)
Đường Cam Lan: “ một đoàn mới đang tuyển, yêu cầu: ngoại hình sáng sủa, 28 tuổi. Giả, Chân, hai thử ?”
Giả Lựu: “Cậu nếp nhăn mặt , bốn mươi còn tin.”
Chân Khải: “Lần kiếm đoàn cần ngoại hình u ám thì nhớ giới thiệu .”
“Thật sự ?”
Giả Lựu và Chân Khải liên tục xua tay.
“Vậy tự thử !” Đường Cam Lan chằm chằm địa chỉ ảnh.
[Tòa nhà Cự Phong, phòng 603]
Đường Cam Lan cửa phòng 603, tờ giấy A4 dán cửa đề [Đoàn phim Phố Quế Hoa], hít sâu một , gõ cửa.
“Vào ." Bên trong vọng tiếng.
Đường Cam Lan đẩy cửa bước .
Phòng trống trơn, giường, sofa, thậm chí chẳng ghế, chỉ một chiếc bàn gỗ sơn đỏ giống bàn học tiểu học thập niên 80, lớp sơn ở mép bong tróc.
Phía bàn là một trai đầu đinh, da ngăm, cổ đeo thẻ công tác của đoàn phim, mặc quần bò bạc màu, áo phông trắng với cổ áo vàng ố vì mồ hôi, đang cầm vỉ đập ruồi. Nghe tiếng động, Đường Cam Lan từ đầu đến chân.
“Diễn viên?”
Đường Cam Lan: “Vâng.”
“Có hồ sơ ?”
“Có.”
Anh liếc qua hồ sơ, nhướng mày: “Bộ phim gần nhất của là webmovie Cô gái phép thuật kẹo ngọt?”
“.”
“Của đạo diễn Thương Huệ?”
“.”
“Anh Ngôn giới thiệu tới?”
“.”
“Ồ.” Anh gãi cằm, kỹ gương mặt Đường Cam Lan, hỏi: “Biết ?”
“Hả?” Đường Cam Lan ngớ .
“Khóc, dùng t.h.u.ố.c nhỏ mắt, thật , ?”
“... Biết.”
“Khóc thử xem.” Anh kéo ghế đặt mặt Đường Cam Lan, còn thì lên bàn: “Ngồi đây mà .”
“Bây giờ?”
“Cho một phút.”
“Được...” Đường Cam Lan ngay ngắn, hít sâu một , nhắm mắt .
“Chuẩn bắt đầu!”
Chàng trai khoanh chân, chống cằm, mắt rời Đường Cam Lan.
Nam diễn viên mặt trẻ tuổi, tuấn tú, da trắng, thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn gối như học sinh nghiêm túc giảng.
Ba giây , mở mắt.
Trong đôi mắt nâu trống rỗng, như cái gì, như chẳng gì cả, giống hệt tượng sáp giả ở điểm du lịch.
Thời gian trôi qua trong sự im lặng đến mức lạ thường.
Rồi vành mắt dần đỏ, ánh nước trong mắt từng chút tích tụ, ngưng thành giọt lệ, rơi khỏi hàng mi, để một vệt sáng má.
Chàng trai yên lặng , cứ thế đó, như một con rối nỗi buồn rút cạn linh hồn, rơi xuống giọt ngọc bi thương.
“OK!” Anh nhảy xuống bàn, bắt tay Đường Cam Lan lắc mạnh: “Chính ! Thứ Hai tuần đoàn !”
“Thứ Hai tuần ?” Đường Cam Lan lau nước mắt: “Nhanh ?”
“ là Đinh Hiểu Bằng, phó đạo diễn đoàn Phố Quế Hoa, thêm WeChat nhé.”
“Ồ, .”
“Quay ở phim trường ngoại ô Kế Kinh, bao ăn bao ở, lịch vai của là 30 ngày, cát-xê trọn gói 50 nghìn, ?” Đinh Hiểu Bằng rút hợp đồng diễn viên: “Nếu thì ký ngay tại đây.”
“Được!” Đường Cam Lan ký ngay tên: “Còn kịch bản.”
“Có, !” Đinh Hiểu Bằng lấy từ ngăn bàn hai tập kịch bản dày hơn ba phân, nhét tay Đường Cam Lan: “Đây là kịch bản phần của .”
“Nhiều ?” Đường Cam Lan kinh ngạc.
“Nhân vật nhiều mà. Cậu đóng vai .” Đinh Hiểu Bằng lật kịch bản, chỉ tên nhân vật.
[A Hỉ: Nam, 20 tuổi, nghề nghiệp: trộm]
... Trộm.
Đường Cam Lan gãi tai.
“Nhất định học thoại cho thuộc nhé!” Đinh Hiểu Bằng vỗ vai Đường Cam Lan, giọng nghiêm túc.
Đường Cam Lan ôm kịch bản xuống cầu thang, lẩm bẩm: “Thì là phim dân quốc... nhân vật nhiều ghê, năm nhân vật chính.”
“Tiểu Đường, thế nào ?” Giả Lựu thò đầu từ cầu thang : “Ôi chà, kịch bản cầm tay , chắc ăn vai ha.”
Đường Cam Lan : “May mắn thôi.”
“Phim gì?” Chân Khải tiện tay lật bìa.
Sau đó, cả hai im lặng một giây, đồng thanh hét: “Má ơi! Phố Quế Hoa?!”
“Làm ?” Đường Cam Lan thấy biểu cảm như sét đ.á.n.h của hai , ngơ ngác.
“Phố Quế Hoa! Cậu Phố Quế Hoa ?!” Giả Lựu hét.
Chân Khải: “Cậu từng xem ?!”
Đường Cam Lan ngơ ngác lắc đầu.
“ là trâu non sợ hổ!” Giả Lựu với ánh mắt đầy kính nể.
“Phim vấn đề gì ?”
“Phố Quế Hoa, bộ phim tình huống dân quốc phát sóng lâu nhất trong nước, chiếu 11 năm, nhân vật khắc sâu lòng khán giả, đặc biệt là trung niên và già yêu thích. Chủ yếu là phim gia đình, bi kịch, khổ tình, mô tả sâu sắc niềm vui nỗi buồn của những nhân vật tầng lớp trong xã hội dân quốc.”
“Diễn viên trong đoàn là lão làng đóng phim nhiều năm, ít còn là nghệ sĩ gạo cội đóng chính kịch . Ai nấy đều mắt cao hơn đầu, tính khí nóng nảy, ý là mắng thẳng mặt. Nhất là đạo diễn, mệnh danh là đạo diễn nghiêm khắc và đáng sợ nhất nước, từng diễn viên mới diễn vài cảnh mắng tới trầm cảm." Giả Lựu trừng mắt: “Thế nên đoàn Phố Quế Hoa còn biệt danh Lò hỏa táng tân binh!”
Đường Cam Lan: “...”
Anh Ngôn, giới thiệu cho cái đoàn thần tiên gì thế ?!