Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 77: Đại thần tụ họp

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:35
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 8 tháng 3, Quốc tế Phụ nữ.

Đây là ngày lễ để phụ nữ các nước đấu tranh vì hòa bình, bình đẳng và phát triển.

Còn đối với phụ nữ Thiên Triều, đây là dịp nghỉ nửa ngày, quần áo giảm giá, son môi giảm giá, quán lẩu chen chúc xếp hàng.

Còn với Đàm Trì và Đường Cam Lan, hôm nay là ngày “gặp mặt offline” vô cùng quan trọng.

Các thành viên nhóm Ngũ Nhân Nguyệt Bính đều sẽ đến Kế Kinh trong hôm nay để tụ họp tại nhà Đàm Trì.

Từ sáng sớm, Đường Cam Lan lau chùi trong ngoài nhà sạch bóng loáng, các loại đồ ăn vặt Đàm Trì đặt Taobao phân loại ngăn nắp, trong bếp chất đầy năm loại nước ép trái cây tươi, thậm chí còn đặt bàn tại một trong năm quán lẩu nổi tiếng nhất Kế Kinh.

Trước sự chuẩn , Đàm Trì cho rằng quá khoa trương.

“Đâu tiếp đãi lãnh đạo quốc gia.” Đàm Trì .

Đường Cam Lan chỉ , gì.

Dù Đàm Trì , nhưng hiểu rõ, nếu nhờ cô và nhóm bạn , e rằng cả “hoa cúc” lẫn tiền đồ của đều chôn vùi trong cái hố xí mang tên Tập đoàn Truyền thông Húc Quang .

Sau khi lau nhà tới năm , Đường Cam Lan mới sực nhớ một chuyện quan trọng.

“Đàm Trì, cô từng gặp họ bao giờ ?”

Đàm Trì thu lu ghế máy tính, miệng ngậm củ khoai lang khô: “Gặp một .”

“Họ... là những thế nào?”

“Ừm...” Đàm Trì ngừng một chút, nhíu mày: “Một chủng tộc khó diễn tả thành lời.”

“Hả?”

Đường Cam Lan còn định hỏi thêm thì chuông cửa vang lên.

Anh lập tức tinh thần phấn chấn, chỉnh quần áo, hí hửng chạy mở cửa.

Ngoài cửa là một cô gái chỉ cao tới n.g.ự.c , mặc váy xòe màu đỏ cherry, giày Mary Jane da cừu non màu đỏ gạch, băng đô gắn hai chiếc tai mèo giả, tóc mái bằng, khuôn mặt trái xoan, phấn mắt hồng đính kim tuyến lấp lánh, lưng đeo túi đầu mèo lông xù.

Đường Cam Lan trố mắt: “Liên Bồng... Miêu?”

!” Liên Bồng Miêu thò đầu , mắt sáng rực, lao nhà nhanh như chớp, nhào lên Đàm Trì: “Trì Trì, nhớ c.h.ế.t, vẫn thơm và mềm thế , meo~”

Đầu cô áp n.g.ự.c Đàm Trì, đôi mắt hạnh phúc híp thành hai đường cong, cổ họng phát tiếng “grừ grừ” kỳ dị.

Chẳng lẽ thật sự là mèo yêu chuyển kiếp?!

Còn nữa, cô đang dụi thế ?!

Đường Cam Lan như một cơn gió lao tới, tách hai , gượng : “Ngồi , uống gì?”

“Bắp cải! Chụp hình chụp hình!” Liên Bồng Miêu lập tức đổi mục tiêu, cầm điện thoại dí sát mặt Đường Cam Lan bấm liên hồi, thỉnh thoảng còn chỉ đạo động tác.

“Cái dễ thương, cao hơn chút, cằm đưa , tay để chỗ , chớp mắt , ảnh động, thật đáng yêu nhé!”

Trên màn hình điện thoại, hai gương mặt đều gắn trái tim nhỏ má, mắt to tròn như chuông đồng, cằm nhọn đến mức thể đ.â.m c.h.ế.t .

Đường Cam Lan: “...”

Đây chụp hình, đây là dịch dung!

Cuối cùng, là tới tấm thứ 108 180, chuông cửa vang lên.

Lần là một béo tròn ụ, đầu đinh, da ngăm đen, đeo kính tròn to như hai cái bánh, rõ ràng mới đầu xuân mà mồ hôi nhễ nhại, nhà ngã phịch xuống sofa, kêu rên nửa sống nửa c.h.ế.t: “ sắp mất nước , gì uống ?”

Đường Cam Lan thoát khỏi móng vuốt mèo của Liên Bồng Miêu, chạy bếp rót cho một ly nước ép.

“Cảm ơn!” Cậu béo uống một cạn sạch, ánh mắt lia quanh bàn , chuẩn xác lôi một gói thịt bò khô, nhồm nhoàm ăn, dáng vẻ, nét mặt, tốc độ nhai và âm thanh thế nào cũng giống một loài gặm nhấm.

“Cậu là... Nam Qua Phái chứ?” Đường Cam Lan kinh ngạc: “Cậu là nam ?”

Nam Qua Phái ôm ngực: “Sao, thấy trai là động lòng ? là trai thẳng đó nhé.”

“...”

“Nam Qua, chụp hình chụp hình!” Liên Bồng Miêu nhảy tới.

“Đừng, nhiều lông quá, dị ứng!” Cậu béo hét lên, hoảng hốt chạy trốn.

Cái thật sự chuột hamster tinh ?

Đường Cam Lan im lặng sang Đàm Trì.

Đàm Trì đẩy gọng kính: “Yên tâm, đều là con .”

“Thế hai còn ...”

“Người bình thường.”

Đường Cam Lan nghi ngờ đ.á.n.h giá của Đàm Trì, và khi thành viên thứ ba xuất hiện, sự nghi ngờ đó lên tới đỉnh điểm.

Đàm Trì, cô hiểu nhầm khái niệm “bình thường” ?

“Trì Trì, rèm cửa màu hợp, đổi sang xanh nhạt, bậu cửa sổ nên đặt tỳ hưu, về hướng đông nam, giữa các tòa cao tầng ở khu nhà Duyệt Phong Viên một trống đối diện cửa sổ nhà , đó gọi là ‘môn phong sát’, treo gương để trấn, máy tính nên đặt cây lá to, như trầu bà hoặc kim tiền, lọc khí chiêu tài.”

Qua Tử Nhân là điển hình của một cô gái mê Hán phục, tóc đen dài tới eo, cài trâm hoa châu, áo giao lĩnh, váy lan hoa, giày thêu hoa sen, đeo túi vải tường vân, tay còn cầm la bàn, từng bước đo đạc, đưa nhận xét sâu xa khó hiểu về cách bày trí nhà Đàm Trì.

“Đây là bùa tớ mới , chuyển vận linh, Trì Trì cất .” Qua Tử Nhân móc hai lá bùa hình tam giác từ trong túi, kiểu dáng và chất liệu thì rõ ràng là hàng chuyên nghiệp.

là thầy cúng xuyên tới ?!

Đường Cam Lan kinh ngạc.

“Qua Qua, chụp hình chụp hình!” Liên Bồng Miêu túm lấy cô gái cổ trang, lấy tivi, bếp, tủ lạnh, Đàm Trì và Nam Qua Phái phông nền, thực hiện sự nghiệp selfie hàng trăm tấm.

Đàm Trì và Nam Qua Phái bàn , nghiêm túc bàn luận về hương vị, gia vị và chất liệu của từng loại đồ ăn vặt.

“Đinh đoong.”

Chuông cửa vang thứ tư.

Đường Cam Lan hít sâu một , mở cửa.

Ngoài cửa là một mỹ nhân kiểu ngoại quốc, mắt to, sống mũi cao, lông mi rậm, tóc lượn sóng bồng bềnh ánh lên sắc vàng, làn da trắng đến mức gần như phát sáng, trang điểm tinh xảo hảo, quần ống rộng, giày cao gót chọc trời, khuyên tai và dây chuyền thạch tím leng keng, chiều cao ngang bằng Đường Cam Lan.

“Yo, Bắp cải.” Đại mỹ nữ khẽ hất tóc, ánh sáng lấp lánh từ viên đá thủy tinh móng tay lóe lên rực rỡ sang chảnh.

Đường Cam Lan sững sờ, tai như xuất hiện ảo giác.

chắc “Bình ” chứ?

“Viễn Chí, mời .” Đường Cam Lan lập tức tránh sang một bên.

“Cảm ơn.” Viễn Chí mang theo mùi hương nhẹ nhàng bước , vẫy tay với : “ tới .”

Cả nhóm lập tức reo hò.

“Viễn Chí! Bộ pha lê tím tặng cô ?”

“Lão đại, ăn khoai tây chiên ?”

“Chụp hình, chụp hình, chụp hình!”

Viễn Chí nhướng mày , ngoắc tay với Đàm Trì: “Trì Trì, nhớ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-77-dai-than-tu-hop.html.]

“Có.” Đàm Trì mỉm đáp.

“Ngoan~” Viễn Chí nâng cằm Đàm Trì, đôi môi đỏ khẽ chu , áp sát: “Nào, mở miệng~”

“Khoan !” Đường Cam Lan hoảng hốt, lao tới kéo Đàm Trì , lấy chắn : “Cô định ?”

Viễn Chí nhướng mày: “Hửm?”

“Cho... cho dù đều là nữ, cũng thể gặp như chứ...”

Mọi , đồng loạt phá .

“Hahaha, nét mặt Bắp cải giống gà mái ?”

“Gà mái gì, rõ là gấu trúc con giữ đồ ăn!”

, đúng, đúng!”

“Đường Cam Lan, Viễn Chí chỉ xem lưỡi thôi.” Đàm Trì đầy vạch đen.

“Lưỡi?!” Đường Cam Lan trừng mắt.

“Không thì Bắp cải tưởng gì? Hửm?” Viễn Chí xoay xuống sofa, bắt chéo chân, nhướng mắt liếc Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan cảm thấy má nóng rát: “Không... gì...”

Cả nhóm ồn ào .

“Cậu bé nghĩ nhiều quá~” Viễn Chí chớp mắt: “Bắp cải, là tiểu trong nhóm Ngũ Nhân Nguyệt Bính, thể nghi ngờ uy quyền của lão đại như ~”

“Tại là tiểu ?” Đường Cam Lan ngơ ngác hỏi: “Vì nhỏ tuổi nhất ?”

Câu thốt , sắc mặt , bao gồm cả Nam Qua Phái, đều đen .

“Ấu trĩ quá, dựa tuổi tác chẳng là ức h.i.ế.p ?” Nam Qua Phái : “Tất nhiên dựa thực lực.”

“Chẳng lẽ là đ.á.n.h ?” Đường Cam Lan nghi hoặc: “ nỡ tay đ.á.n.h con gái .”

“Đâu thời đại man rợ, tất nhiên là cạnh tranh văn minh.” Viễn Chí : “Theo quy củ cũ, so ảnh hưởng.”

“Ảnh hưởng gì?”

“Số lượng fan.”

“Cái lắm...” Đường Cam Lan rút điện thoại: “ cũng là nhân vật công chúng, fan hơn 100 ngàn... Ừm... hiện giờ là 99 ngàn, so thì ức h.i.ế.p quá...”

Cả nhóm , khiến Đường Cam Lan thấy gai , khỏi sang Đàm Trì: “Họ ?”

Đàm Trì: “Bọn họ bình thường.”

Đường Cam Lan: “Hả?”

Qua Tử Nhân, Liên Bồng Miêu và Nam Qua Phái đồng loạt giơ điện thoại, màn hình là trang chủ Weibo của họ, bộ đều tick đỏ xác thực.

“Qua Qua Cổ Phong, fan: 530 ngàn?”

“Mèo Mèo Dã Mèo Mèo, fan: 780 ngàn!”

“Nam Qua Có Thể Giảm Đường, fan: 2 triệu 140 ngàn?!”

“Sao thể?!” Đường Cam Lan kêu to.

quên giới thiệu.” Đàm Trì : “Qua Tử Nhân, tên thật Đồng Tiểu Kha, thường trú Hoa Thành, là chủ cửa hàng Hán phục lớn nhất trong nước, kiêm Phó hội trưởng Hội Phong thủy quốc chi nhánh Hoa Đô.”

Đường Cam Lan trợn tròn mắt.

“Liên Bồng Miêu, tên thật Hồ Ngọc Quân, thường trú Ma Đô, Trưởng bộ phận Liên minh hacker Hoa Hạ của Ma Đô, hacker quốc tế nổi tiếng.”

Đường Cam Lan há hốc miệng.

“Nam Qua Phái, tên thật Tống Duệ, bút danh ‘Nam Qua Có Thể Giảm Đường’, thường trú Trung Đô vùng Tây Bắc, 8 năm liên tiếp thứ ba bảng tổng điểm của mạng văn học Mai Hoa, đại thần ngôn tình nổi tiếng nhất khu phim ảnh, xuất bản, 5 tác phẩm chuyển thể thành phim và điện ảnh, mệnh danh là ‘tay vàng IP’ của mạng văn học Mai Hoa.”

Đường Cam Lan đỡ cằm.

“Còn Viễn Chí mà.” Đàm Trì liếc một mỹ nữ nào đó.

tên là Trân Băng, nghề chính là bác sĩ Đông y, kiêm streamer , tên mạng là ‘Hồng tửu băng Viễn Chí’, fan mà.”

Viễn Chí đưa bảng thống kê: 10 triệu 120 ngàn.

Cằm Đường Cam Lan rớt khỏi tay, rơi xuống đất.

“Ồ, còn nữa.”

Đàm Trì mở Weibo của .

“Biên kịch Ngôn Tây Tảo, fan: 100 ngàn. May quá, hơn một chút.”

Đường Cam Lan: “...”

“Tiểu Bắp cải, còn thắc mắc gì ?” Viễn Chí nhướng mày.

Cơ mặt Đường Cam Lan giật giật, ngay lập tức nở nụ tươi rói.

“Các , các chị, các đại lão, các đại thần, trưa nay ăn gì, tiểu cái gì cũng nấu hết!”

---

Bonus:

Lúc ăn trưa, Đường Cam Lan bất chợt nghĩ một vấn đề.

Đường Cam Lan: Mọi tụ thành một nhóm ?

Nam Qua Phái: Tất nhiên là khí chất của chinh phục!

Liên Bồng Miêu: Biến!

Qua Tử Nhân: Phật sát vô ảnh cước!

Đàm Trì: Nói thật thì đúng là vì Nam Qua Phái.

Đường Cam Lan: Ể?

Viễn Chí: Vì cái một bộ truyện mạng Mai Hoa, suốt mười năm!

Liên Bồng Miêu: Bọn đều là bạn đồng cảnh hố! Hố đến mức trời tối đất tắm! Ép hack IP của , đào ba thước đất mới moi , bắt xong kết cục!

Qua Tử Nhân: Nghĩ mà nước mắt rơi!

Đàm Trì: Người trong nhóm sinh con, kết hôn, nước ngoài, đến , hợp tan, cuối cùng chỉ còn năm chúng còn liên lạc.

Nam Qua Phái: Gì mà mười năm, rõ ràng chỉ tám năm ba tháng!

Mọi đập bàn: Có khác gì ?!

Nam Qua Phái: Không, , .

Đàm Trì: Ai hố thì sẽ tự hố .

Đường Cam Lan: ...

 

Loading...