Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 71: Tôi từng chứng kiến nhiều cảnh lớn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:29
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tối bàn thịnh soạn: móng giò kho tàu, sườn xào chua ngọt, cá rô phi hấp, thịt kho, tôm hùm xào dầu, rau xanh luộc, thêm một bát thịt nấu miến dưa cải chua đặc chế kiểu Đông Bắc.
Đàm Trì xắn tay áo, chộp ngay một chiếc móng giò gặm, ánh mắt đảo một vòng quan sát đội hình hai bên bàn ăn.
Bên cạnh, Đường Cam Lan ngay ngắn, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ, thuần khiết vô hại.
Đối diện, ba Đàm b.ắ.n bốn tia “laser” quét khắp Đường Cam Lan, dường như còn thể thấy tiếng “bíp bíp bíp” của hiệu ứng công nghệ cao.
“Tiểu Đường cứ ăn tự nhiên nhé, là món nhà .” Mẹ Đàm mỉm chào hỏi.
“Cảm ơn dì.” Đường Cam Lan cầm đũa, gắp từng chút từng chút cơm bỏ miệng.
Mẹ Đàm nghiêng đầu thì thầm bên tai ba Đàm: “Xem video cứ tưởng là học sinh mười mấy tuổi, là trai lớn thế ?”
Ba Đàm: “Lúc sân bay đón, cũng giật . Cao hơn cả , chỉ là gầy.”
Nói xong, hai đồng loạt với Đường Cam Lan: “Tiểu Đường, ăn thoải mái nhé.”
“Vâng, cảm ơn.” Đường Cam Lan cúi đầu ăn cơm.
Mẹ Đàm: “Đẹp trai thật, đây cảm giác nhà như đang đóng phim truyền hình .”
Ba Đàm: “ thế, thằng bé lên là cả gương mặt sáng bừng.”
Đường Cam Lan ngẩng đầu, gượng một tiếng.
Ba Đàm cùng lúc cụp mí mắt.
Cảm giác… cảnh tượng quen lắm Đàm Trì đổi sang một cái móng giò khác, đây chẳng là cảnh kinh điển khi rể đầu về mắt trong phim gia đình .
“Đàm Trì.” Nam chính phim gia đình huých nhẹ khuỷu tay cô.
Đàm Trì nhướng mày như đặt một dấu hỏi.
Đường Cam Lan đảo mắt loạn xạ khắp nơi.
Đàm Trì thấy biểu cảm buồn quá, bèn bật .
“Anh tên Đường Cam Lan, 26 tuổi, sinh hoạt điều độ, thói quen , tạm thời ở chung với con, chắc cũng lâu, quan hệ giữa bọn con trong sáng, là tình bạn cách mạng vượt lên giới tính, khả năng phát triển thành quan hệ nam nữ yêu đương.”
Bàn ăn bỗng im phăng phắc.
Ba sáu con mắt cùng trừng Đàm Trì.
Đàm Trì: “Còn câu hỏi nào khác ?”
“Không.” Ba Đàm lắc đầu.
“Ăn cơm.”
“Ừ.” Ba Đàm cúi đầu ăn cơm.
Đường Cam Lan dường như vẫn đói, vẫn chằm chằm Đàm Trì.
“Gì thế?”
“Không gì.” Đường Cam Lan cúi đầu, dùng đũa chọc chọc vài hạt cơm, miệng lẩm bẩm câu gì như niệm chú.
Đàm Trì thở dài, dùng khăn ướt lau tay, gắp một miếng dưa cải. kịp đưa bát, miếng dưa trượt xuống bàn, còn b.ắ.n một giọt dầu lên kính mắt.
“Để , gắp rau mà cũng xong.” Đường Cam Lan chê gắp hai miếng dưa cải đặt lên cơm cho Đàm Trì.
Đàm Trì nheo mắt, tháo kính, chìa tay sang bên.
Đường Cam Lan đưa cho cô một miếng khăn lau kính.
Đàm Trì lau sạch, giơ lên soi ánh sáng, hài lòng đeo , bắt gặp ánh mắt há hốc của ba từ bên bàn.
“Gì thế ạ?”
Đường Cam Lan: “Sao ạ?”
Ba Đàm liếc , cùng cúi đầu ăn cơm: “Không, gì.”
Nói , cả hai bật .
Đàm Trì nhíu mày, liếc Đường Cam Lan một cái.
[Họ gì ?]
Đường Cam Lan lắc đầu.
[ .]
Nhà mới thuê của nhà họ Đàm là căn hộ năm phòng một phòng khách, ba Đàm một phòng, Đàm Trì một phòng, ở mới Đường Cam Lan một phòng, còn chuẩn sẵn chăn gối mới tinh.
Tháng Giêng ở Tam Á, thời tiết dễ chịu, độ ẩm , khí trong lành. Sau chuyến dài, cả hai đều mệt rã rời, lên giường là ngủ ngay.
Đàm Trì ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, gần chín giờ, nhà vệ sinh rửa mặt thì gặp Đường Cam Lan cũng dậy. Cả hai đồng thời bóp kem đ.á.n.h răng, đ.á.n.h răng thong thả phòng khách.
Ba Đàm sofa, hai cái đầu kề sát , đang xem một video ngắn.
Trong video là một nhóm ca hát, thành viên đều là các chú ngoài năm mươi, mặc vest chỉnh tề, tóc chải bóng loáng, giọng hát vang dội, chuẩn xác, quan trọng hơn là cả bốn đều lông mày rậm mắt to, dáng thẳng tắp, khí chất chẳng khác gì “thần tượng” tuổi xế chiều.
Đường Cam Lan: “Cái chi rứa?”
Đàm Trì: “Không .”
"Quá đáng thật! Dám mời cả viện trợ bên ngoài!” Mẹ Đàm đột nhiên quát lớn một tiếng.
Đàm Trì và Đường Cam Lan giật đến mức đồng thời phun một bọt kem đ.á.n.h răng, hoảng hốt lao phòng tắm súc miệng.
Âm thanh lanh lảnh của các bà trong nhóm WeChat vang vọng khắp trần nhà qua loa ngoài.
“Cái nhóm , là Nhóm Thanh Xuân Tứ Nhân, nổi tiếng lâu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-71-toi-tung-chung-kien-nhieu-canh-lon.html.]
“Họ từng lên chương trình của kênh CCTV-3!”
“Ôi chao, fan thì đông lắm!”
“Hơn nữa còn là nhóm trung niên, cao tuổi nổi tiếng nhất ở địa phương!”
“Đội Hải Nam mà mời họ ngoại viện, chẳng chúng thua chắc ?”
“Lão Lý nhắn về tiết mục của đội Hải Nam là tổ hợp ca hát, Nhóm Thanh Xuân Tứ Nhân biểu diễn, đội Hải Nam phụ họa.”
“Thế thì thi thố cái nỗi gì nữa.”
Đàm Trì và Đường Cam Lan soi qua gương trong phòng tắm, vớ khăn lau miệng, chạy phòng khách.
Tin nhắn trong nhóm chuyển sang về đội Tây Bắc.
“Đội Tây Bắc còn ghê hơn, bọn họ mời hẳn một đội đ.á.n.h trống Thái Bình đến trợ giúp.”
“Biết trống Thái Bình ? Cái trống to tướng, gõ lên thì rung trời chuyển đất, khí thế thế thì thua mất thôi!”
“Kết hợp múa quảng trường với trống Thái Bình, đúng là ngoài sức tưởng tượng!”
“Ối giời, đội chỉ mỗi điệu múa, ca hát, cũng chẳng trống, thế thì thua chắc!”
“Hàn Mỹ Quyên, chị là đội trưởng, mau nghĩ cách !”
Đường Cam Lan: “Múa quảng trường bây giờ phát triển tới mức ?”
Đàm Trì: “Ngày mới tháng mới, tiến bộ theo thời đại thôi mà.”
“Sợ gì, họ mời ngoại viện thì cũng mời!”
Trong nhóm bỗng xuất hiện một giọng to, Đàm Trì mà thấy quen quen.
“Tăng Quốc Mỹ, chị thì dễ lắm, mời chẳng tốn tiền ? Tiền đó ai bỏ?” lên tiếng.
Đàm Trì chợt nhớ , giọng oang oang đó là của cô hai . Hôm qua ba cô đăng ký đoàn du lịch cao tuổi Cổ Lãng Tự, mới đó mà về ?
“Không thì góp tiền chung chứ .” cô hai tiếp tục la lớn: “Mỗi một ít, cũng chẳng bao nhiêu.”
“Không kịp , còn một tháng nữa là Tết , mấy đoàn biểu diễn nổi tiếng ở Tam Á kín lịch, chen .”
“Ai là mời mấy đoàn gì đó, cháu gái là biên kịch lớn, quen nhiều ngôi lắm!”
Hả?
Mí mắt Đàm Trì giật giật, đột nhiên dự cảm chẳng lành.
Nhóm ồn ào hẳn lên.
“ đó, con gái nhà họ Đàm là biên kịch, chắc chắn quen !”
“Chúng cũng mời ngôi , cũng mời ngoại viện!”
“Phải, , !”
“Ấy, chắc nhé, biên kịch cũng chia nhiều loại, mấy biên kịch nhỏ chỉ gõ chữ thuê, chả gặp ngôi bao giờ.”
“Con gái nhà họ Đàm phim gì ? từng qua.”
“Ai cháu gái là biên kịch nhỏ? Ai cháu gái quen ngôi ? Bây giờ trong nhà lão Đàm đang một ngôi ở trọ đó!” cô hai hét một tiếng trong nhóm.
Đường Cam Lan chỉ mũi : “ cũng tính ?”
Đàm Trì: “…”
Mẹ Đàm cuối cùng chịu nổi nữa, cầm điện thoại gào trong nhóm: “Chị hai đừng bậy, đó là diễn viên, là bạn của Đàm Trì, đến nghỉ dưỡng thôi.”
Nào ngờ giải thích xong, nhóm càng náo nhiệt hơn.
“Diễn viên chẳng cũng là ngôi !”
“Ôi chao, thật !”
“Không ngờ nhà Hàn Mỹ Quyên giấu một ngôi !”
“Mau mời giúp đội !”
Cả nhóm hùa khiến ba Đàm rối như tơ vò, giải thích mãi càng giải thích càng loạn, thậm chí mấy bà còn đòi lập tức kéo đến nhà Đàm để xem “ngôi ”.
Ba Đàm sang Đường Cam Lan, mặt mày ngượng ngùng.
Ba Đàm: “Tiểu Đường, con đừng để bụng nhé.”
Mẹ Đàm: “, đúng, họ chỉ cho vui thôi, con đừng.”
“Được chứ.” Đường Cam Lan mỉm .
“Hả?” Ba Đàm cùng sững .
“Chỉ là con giỏi nhảy, giúp gì .” Đường Cam Lan gãi gãi tai.
Mắt hai ông bà sáng rực, lập tức thông báo tin vui nhóm.
Cả nhóm náo loạn.
Đàm Trì: “…”
“Sao như ?” Đường Cam Lan chớp mắt.
Đàm Trì thở dài: “Anh sẽ hối hận đó.”
Đường Cam Lan bật , gõ nhẹ lên tóc mái của Đàm Trì: “Cô nghĩ là ai? từng thấy nhiều sân khấu lớn đấy!”