Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 69: Mùi sữa chua
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:27
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Độ Nương tìm kiếm Baidu:
[Vấn đề: là nam, đang thuê chung nhà với bạn nữ, bố cô phát hiện, sẽ thế nào?]
[Đáp án 1: (Liên kết gợi ý: Chân giả mô phỏng, đảm bảo thẳng 100%) Tin , bạn, sẽ cần đấy, đừng hỏi vì .]
[Đáp án 2: (Quảng cáo gợi ý: Nghĩa trang Ngọa Long Cương, thanh toán một giảm 10%, tặng kèm bia mộ) Anh bạn, mẫu bia mộ giờ kiểu mới , tìm hiểu thử (mặt )]
[Đáp án 3: (Quảng cáo gợi ý: Bệnh viện nam khoa, nửa đời còn lo lắng)]
“Cái quỷ gì đây…”
Đường Cam Lan xổm ở góc tường phòng ngủ, mấy đáp án lướt màn hình điện thoại, đầu đầy vạch đen.
“Quá đáng , đến mức luôn .”
“Đàm Trì, con nhóc , cái mặt mũm mĩm đáng yêu là hả?! Ba ngày đ.á.n.h là trèo nóc nhà ! Ngồi thẳng! Đứng nghiêm! Mau, mau rõ cho ! Mẹ cho con , hôm nay mà con rõ, đ.á.n.h c.h.ế.t con đấy!”
Giọng Đàm vang khắp phòng, chấn động đến mức tai Đường Cam Lan ong ong.
Đường Cam Lan len lén ló đầu , chỉ thấy Đàm Trì hai tay cung kính cầm điện thoại, ngay ngắn, khom lưng nhỏ giọng giải thích, liên tục gật đầu.
“Nghe giọng Đàm, hình như là Đông Bắc…” Đường Cam Lan tra Baidu:
[Người Đông Bắc là kiểu thế nào?]
[Đáp án 1: Bố vợ là Đông Bắc, năm nào Tết ông cũng gửi cho ảnh đ.á.n.h hổ, với vợ lắm. P/S: là con châu chấu nhỏ phương Nam ( )]
[Đáp án 2: Thằng em , chịu học hành, lăn lộn ngoài đường mấy năm, cũng xưng bá thiên hạ, du lịch núi Trường Bạch một chuyến về thì cải tà quy chính, thi đậu đại học, giờ học cao học , tự cảm nhận nhé.]
[Đáp án 3: Thoải mái, hiếu khách, bụng, chỉ nhớ một điều, đừng lung tung ngoài phố, hiểu chứ. (Anh bạn lung tung, cỏ mộ cao hơn hai thước )]
Một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống trán, Đường Cam Lan kéo cổ áo, rụt cổ , rón rén dịch từng chút về phía giường .
“Đường Cam Lan.” tiếng dép lê lẹp xẹp vang lên phía : “Mẹ chuyện với .”
“Hả? T- … k-… cần nhỉ?!” Đường Cam Lan trừng chằm chằm viền ga giường, sức lắc đầu.
“Yên tâm, giải thích rõ .”
“Hả?”
“Không c.h.ế.t .” Đàm Trì túm cổ áo Đường Cam Lan.
Chỉ thấy lưng lạnh buốt, chẳng hiểu , Đàm Trì, thấp hơn một cái đầu, lôi thẳng sofa, lúc hồn thì trong tay nhét cái điện thoại.
Trên màn hình, một phụ nữ trung niên tên Hàn Mỹ Quyên, chính là Đàm Trì, đang dùng ánh mắt kỳ lạ quan sát .
Đường Cam Lan lập tức thẳng lưng, nở nụ thuần khiết vô hại, hai chiếc răng khểnh nhỏ sáng lấp lánh vẻ ngoan ngoãn đáng yêu: “Cháu chào cô, cháu là Đường Cam Lan, bạn ở chung nhà với Đàm Trì.”
Trên màn hình, Đàm rõ ràng ngả , chớp mắt liên tục: “Ai chà, đứa nhỏ trắng trẻo quá, cứ như bánh bao , ở nhà ai mà chẳng thương cơ chứ.”
“Cảm ơn cô khen ạ!”
“Nghe Trì Trì , Tiểu Đường chủ nhà đuổi, còn trộm nữa hả?”
Đường Cam Lan liếc sang Đàm Trì.
Đàm Trì ăn táo tàu đẩy gọng kính.
“ , may mà Đàm Trì, nếu cô hét lớn giữa đường, rút d.a.o nhà bếp , chắc cháu sẩy thai ngoài đường !” Đường Cam Lan cao giọng khen.
Mẹ Đàm giật giật khóe miệng: “Cái gì cơ?”
“Ý là, con thấy chuyện bất bình bèn rút d.a.o giúp đỡ, nếu lang thang ngoài đường .” Đàm Trì thò nửa cái đầu màn hình: “Người từ nhỏ học ở nước ngoài, dùng thành ngữ chuẩn.”
“Hahahaha, thì là .” Mẹ Đàm : “Vậy Tiểu Đường thật sự tội nghiệp quá.”
“Dạ , cô đúng ạ!”
Mẹ Đàm lộ vẻ hài lòng: “Trì Trì với cô , bảo con cháu , lòng cũng . Cô thấy cháu cũng thật thà. Trên đời ai chẳng lúc khó khăn gặp , thanh niên ngoài lập nghiệp dễ dàng, bạn bè giúp thì giúp. Cháu cứ yên tâm ở đấy, cô lấy tiền thuê nhà , điều kiện thì giúp đỡ Trì Trì một chút là .”
“Dạ! Cảm ơn cô!” Đường Cam Lan gật đầu lia lịa.
“Vậy , Trì Trì!” Mẹ Đàm gọi.
Đường Cam Lan vội trả điện thoại cho Đàm Trì, lăn một mạch góc sofa, thở phào một .
Đàm Trì: “Mẹ, còn chuyện gì nữa ?”
“Con xem giờ là mấy , bao giờ về nhà ăn Tết? Không mua vé sớm thì mua ? Đừng năm nào cũng như chạy loạn thế, cho con , năm nay nữa !”
“Tuần con về.”
“Tuần ?”
“Vâng. Chút nữa con mua vé.”
“Thế thì .” Mẹ Đàm vui hẳn lên, gọi thêm câu: “Tiểu Đường, cháu bao giờ về nhà ăn Tết?”
Đường Cam Lan lập tức nhảy , thò nửa cái đầu màn hình: “Cháu về.”
“Nhà cháu du lịch ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-69-mui-sua-chua.html.]
“, đoàn du lịch cho lớn tuổi, châu Âu với châu Mỹ một tháng.”
“Vậy là cháu định một ở Kế Kinh ăn Tết ? Nghe sương mù Kế Kinh cuồn cuộn như lốc xoáy . Thôi , về cùng Đàm Trì , dì nấu giò heo cho cháu ăn!”
“Không dì, cháu dám phiền.” Đường Cam Lan liên tục xua tay.
“Thật sự tới hả?”
“Thật sự ạ. Cảm ơn dì.”
“Tiếc ghê, tay nghề của chú cháu giỏi lắm đó.” Mẹ Đàm Trì lộ rõ vẻ nuối tiếc.
Đường Cam Lan chỉ gượng.
“Trì Trì, con về thì đừng bận túi bụi như năm ngoái nữa. Mấy ngày Tết chịu khó chăm chút bản . Cô hai con , hội chị em nhảy múa với cô nhiều ‘tài nguyên trai trẻ’ chất lượng lắm, đều để dành cho con.”
Đàm Trì: “…”
“Yên tâm, xem ảnh , ai cũng trắng trẻo sạch sẽ. Còn mấy công chức, định lắm. Trong đó hai hợp tuổi con. Dù thì về cũng nên gặp một chút, cũng là cơ hội. Con công việc , hoặc là chui vùng núi phim, hoặc là ru rú ở nhà gõ máy tính, cả năm chẳng gặp ai. Cứ thế thì tính …”
Lải nhải, lải nhải, lải nhải…
Đàm Trì cầm điện thoại, những lời thoại y chang mấy năm qua, thứ một nghìn lẻ một vận dụng hết khả năng tự chủ mới giữ nụ .
Theo kinh nghiệm, quá trình “tẩy não” sẽ kéo dài mười lăm phút nữa. Nếu cắt ngang hoặc lộ chút biểu cảm khó chịu, thời gian sẽ lập tức nhân đôi, kèm thêm hiệu ứng “sư tử gầm", "lật bàn” các kiểu.
Lúc , phương án tự bảo vệ tối ưu chính là thả trôi bản , để linh hồn tự do bay lượn bầu trời rộng lớn Kế Kinh, bay, bay, bay…
“Vút.”
Một mũi tên băng bay tới, đóng đinh linh hồn đang bay của Đàm Trì thẳng xuống ghế sofa.
Đàm Trì giật , đầu, thấy Đường Cam Lan khoanh tay, mắt nheo , dùng một biểu cảm cực kỳ quái dị cô.
Biểu cảm đó… mô tả thế nào nhỉ?
Giống như một hộp sữa chua hết hạn nhốt trong tủ lạnh, mở là bốc lên mùi chua ùa thẳng mặt.
“Đàm Trì, cô định xem mắt ?” Sữa chua .
Đàm Trì: “…”
“Tiểu Đường , là bạn của Đàm Trì thì cũng khuyên nó chút . Cháu xem, nó bao nhiêu tuổi mà vội, để lâu thì khó con lắm đó, sinh xong cũng khó hồi phục nữa. Cháu xem, lo chứ!”
“Dì ơi!” Đường Cam Lan chui hẳn đầu khung hình, nở nụ rạng rỡ: “Cháu nghĩ , thôi thì cháu về cùng Đàm Trì thăm dì với chú. Không thì ăn giò heo của chú, tiếc lắm!”
Mẹ Đàm Trì đang thao thao bất tuyệt thì khựng .
“Này!” Đàm Trì hạ giọng: “Mẹ chỉ khách sáo thôi, cần coi là thật .”
“Ai ? Dì chắc chắn là thật lòng!” Đường Cam Lan đẩy Đàm Trì sang một bên, áp sát mặt màn hình: “Dì ơi, Kế Kinh đến Tết thì như thành phố bỏ hoang, đường sá vắng tanh, siêu thị bán sạch đồ, chỉ còn mì gói… Dì cũng nỡ để cháu tội nghiệp ăn Tết một đúng ?”
Nói tới mấy câu cuối, mắt Đường Cam Lan đỏ hoe, còn nghẹn ngào khịt mũi.
Đàm Trì: “…”
Mẹ kiếp!
Anh là diễn viên chuyên nghiệp mà dùng kỹ năng diễn xuất để lừa một bà cụ, còn liêm sỉ ?!
Mẹ Đàm Trì trong màn hình rõ ràng lay động.
“Ôi trời ơi, thật tội nghiệp! Được, Tiểu Đường về cùng Đàm Trì, thêm thì thêm đôi đũa thôi, chắc chắn giò heo ăn!”
“Cảm ơn dì!”
“Quyết định nhé, đặt vé xong gửi tin nhắn cho , bảo bố con đón.” Mẹ Đàm Trì dứt khoát cúp video.
“…” Đàm Trì nheo mắt, Đường Cam Lan đầy ẩn ý.
Đường Cam Lan nhướng mày.
Đàm Trì: “Giỏi lắm!”
Giỏi thật đấy!
Đường Cam Lan bật dậy, xổm sofa hí hửng lướt Taobao: “Áo phao dài, ủng tuyết, mũ len, nặn tuyết, đ.á.n.h trận tuyếtlalalala, Đông Bắc, thiên đường của tuyết!”
Đàm Trì nhai “rộp” một miếng táo tàu: “Không cần áo phao.”
Đường Cam Lan sững : “Chẳng lẽ cần áo lông?”
“Cần quần đùi, dép lê và dầu gió.”
“Hả?”
“ với ?” Đàm Trì đáp: “Nhà ăn Tết ở Tam Á.”
Điện thoại Đường Cam Lan “bộp” một cái rơi xuống sofa.
---
Đường Cam Lan: nặn tuyết! Hu hu hu hu…