Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 64: Sự xuất hiện của Ngôn Ngôn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:22
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Viễn Chí]: Trì Trì tháng quá mệt mỏi, cộng thêm Bắc Kinh hạ nhiệt, hàn khí nặng, dẫn đến đau bụng kinh nặng hơn. điều chỉnh toa thuốc, hoạt huyết ấm, thêm mấy vị t.h.u.ố.c hoạt huyết để đẩy hết huyết ứ. Đợi kỳ kinh qua thì điều chỉnh toa, trừ hàn khí trong .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Được .
[Viễn Chí]: Thuốc ngừng nhé!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (Sticker: đôi mắt rưng rưng.)
[Liên Bồng Miêu]: Tội nghiệp Trì Trì quá, ôm một cái.
[Nam Qua Phái]: An ủi tinh thần.
[Qua Tử Nhân]: Xoa xoa.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (Sticker: cây xúc xích ngã gục.)
“Đàm Trì, uống thuốc.” Đường Cam Lan bưng một bát t.h.u.ố.c bắc đen sì bước , móc trong túi một viên kẹo: “Cô uống một ngụm, ăn một viên kẹo…”
“Không cần.” Đàm Trì uống một cạn bát thuốc, đưa trả bát.
Đường Cam Lan sững : “Cô uống xong ?!”
Đàm Trì: “Ừ.”
“Không đắng ?!”
“Cũng tạm.”
“Trời ơi, vị giác của cô vẫn bình thường chứ?”
“Quen .”
“Cô uống bao nhiêu t.h.u.ố.c .” Đường Cam Lan đưa tay định xoa tóc mái của Đàm Trì.
Đàm Trì bất chợt ngẩng lên, tròng kính phản chiếu một tia sáng xanh sắc lạnh.
Tay Đường Cam Lan khựng , dừng cách đỉnh đầu Đàm Trì ba centimet, gượng một tiếng rụt về: “Khụ, trưa ăn gì?”
“Ăn đồ nóng, kiêng cay.”
“Lại cháo nữa chứ gì…” Đường Cam Lan bất lực dậy.
Đàm Trì từ từ rúc chăn, bất ngờ, nửa trào một luồng nóng.
Cô lập tức bật dậy, cứng đờ.
“Sao ?” Đường Cam Lan vội ghé .
“Tránh xa .” Đàm Trì lấy ngón tay đẩy Đường Cam Lan , cả như bấm nút tạm dừng, bất động chờ cho luồng nóng lắng xuống mới trượt khỏi giường.
“Cô .”
Tiếng Đường Cam Lan phía bỗng nghẹn giữa chừng.
Tim Đàm Trì khựng một nhịp, cô đầu.
Chỉ thấy cổ Đường Cam Lan vặn thành một góc kỳ quái, mắt chằm chằm phía cửa sổ, như thể rèm cửa mọc gương mặt Mona Lisa, hơn nữa… tai còn đỏ lên.
Đàm Trì im lặng đưa tay sờ quần ngủ.
C.h.ế.t tiệt!
“ nấu cháo!” Đường Cam Lan giữ nguyên tư thế như trẹo cổ, bước ngang ngoài.
Đàm Trì khập khiễng bước nhà vệ sinh xuống, khuôn mặt vốn ba ngày nay chẳng nóng mấy giờ đỏ bừng như hai quả trứng ốp khỏi chảo.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]@Viễn Chí, t.h.u.ố.c hoạt huyết cho nhiều quá ?
[Viễn Chí]: Cô nghi ngờ y thuật của ?!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không dám. Chỉ là...
[Viễn Chí]: Huyết ứ của nghiêm trọng, nếu đẩy sạch, chắc chắn sẽ khiến đau đến sống bằng c.h.ế.t!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Biết .
Đàm Trì đưa tay ôm trán.
Mệt tim.
Dù “dì cả” đến khí thế ngút trời, nhưng bảy ngày vẫn vẫy khăn tay rời , để cho Đàm Trì một cái mạng nhỏ.
Vì Đàm Trì mất hết sức chiến đấu, bản đề cương đấu thầu hai chị Hoa, Trần Côn Minh và Tiểu Tào phối hợp thành, mang theo hy vọng của bốn bay hòm thư của Studio Đằng Các.
Sau đó là thời gian chờ đợi dài dằng dặc.
Cuối tháng 11, thời tiết hanh khô ở Bắc Kinh cộng với nóng khô của máy sưởi trong nhà, kèm theo “đặc sản” mùa đông là sương mù ô nhiễm bao trùm diện rộng, khiến một phần ba dân Kế Kinh cảm. Các phòng khám và bệnh viện lớn nhỏ chật kín , đường đều đeo khẩu trang dày cộp, giá mặt nạ phòng độc đơn giản Taobao tăng 15%.
Là dân nghèo, Đường Cam Lan chỉ thể hạn chế ngoài để giảm nguy cơ nhiễm bệnh. Đàm Trì dùng phần lớn tiền nhuận bút trả một nửa tiền vay mua nhà, đó tốn một khoản lớn mua máy lọc khí Taobao để “kéo dài mạng sống”.
Để đảm bảo hiệu quả tối đa của máy lọc, ban ngày cả hai cố gắng ở trong phòng khách.
Một quấn chăn lười, ở ban công gõ máy tính.
Một ôm iPad lên mạng tìm tin lập đoàn phim.
Sau bốn giờ chiều, cả hai sẽ tụ tập TV để “mổ xẻ” phim.
“Mổ xẻ” dễ hiểu là xem một bộ phim hoặc phim truyền hình giống như kéo cưa, tua tua từng khung hình, từng cảnh , ghi chép từng cảnh, góc máy, âm thanh, hình ảnh, điểm nút của cốt truyện… Đây là cách phân tích mang tính học thuật và chuyên môn.
Với biên kịch và diễn viên, trọng điểm khi m.ổ x.ẻ cũng khác .
Biên kịch chú trọng mạch truyện, diễn viên thì chú ý nhịp diễn xuất, vị trí máy , ánh sáng, cách di chuyển…
Thế nên, khi một biên kịch và một diễn viên cùng mổ xẻ, thường xảy tình huống như :
Đường Cam Lan: “Xem nữa!”
Đàm Trì: “Không cần.”
“Đưa điều khiển cho .”
“Hơ hơ.”
“Chỉ xem một thôi mà.”
“Đoạn tiếp theo mới là nút thắt của câu chuyện.”
“ xem diễn xuất!”
“Cốt truyện quan trọng hơn.”
“Đưa điều khiển đây, haha, giành !”
“Đường Cam Lan, khi nào trả tiền thuê nhà?”
“Đàm Trì, lúc chuyện tiền bạc tổn thương tình cảm quá.”
“TV mua, điều khiển của , tiền mạng đóng.”
“Keo kiệt…”
“…Xem cuối.”
“Hehe.”
Cảnh phim lặp năm sáu bảy tám mỗi ngày, bề ngoài thì Đàm Trì luôn chiến thắng với phận “chủ nhà bất khả xâm phạm”, nhưng thực tế thì...
Đàm Trì liếc Đường Cam Lan đang chăm chú xem TV, thở dài, lên Baidu tìm “Thú cưng ngày càng lời thì ?”
Từ khóa còn kịp gửi thì Ngôn Bạc Ninh nhắn tới.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Tiểu Đàm, cô Tiểu Đường đang ở ? liên lạc với Tiểu Chu, công ty thu hồi nhà của .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đường Cam Lan đang ở trọ chung với .
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Địa chỉ!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ồ.
Đàm Trì lấy ngón chân chọc bắp chân Đường Cam Lan: “Thầy Ngôn hỏi địa chỉ của chúng .”
“Hả?” Đường Cam Lan vội dừng phim, cầm điện thoại lên: “ mới thấy tin nhắn của Ngôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-64-su-xuat-hien-cua-ngon-ngon.html.]
“ gửi địa chỉ .”
“Anh Ngôn hỏi địa chỉ gì?”
“Sư tỷ tuần thầy Ngôn gửi cho chị một đống đặc sản, chắc là định gửi cho chúng một phần.”
“Hay quá, cũng nên phát triển món mới .”
“…Xem tiếp cảnh !”
“Cô thật tình !”
“Binh bất yếm trá.”*
* Dụng binh cốt ở mưu trí, ngại lừa dối.
“Này!”
Trong cuộc chiến giành điều khiển TV, hai cãi ầm ĩ nhưng vẫn vui vẻ trải qua buổi chiều nhàn rỗi. Khi đèn đường sáng, chuông cửa vang lên.
Đeo tạp dề, cầm xẻng nấu ăn, Đường Cam Lan mở cửa, thấy Ngôn Bạc Ninh trở về đầy bụi đường.
Trong phòng khách, Ngôn Bạc Ninh mặt đen như mực sofa, Đường Cam Lan chiếc ghế đẩu đối diện, cúi đầu, thu vai, hai tay đặt ngay ngắn đầu gối, trông chẳng khác gì học sinh tiểu học mắng.
Trong bếp, Đàm Trì co góc tường, dám thở mạnh, điên cuồng gõ điện thoại trong nhóm chat:
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Thầy Ngôn bất ngờ tới.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Sắc mặt đáng sợ.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Hình như tức giận.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Dù thầy Ngôn tức giận thì vẫn là nhan sắc một thế giới.
[Viễn Chí]: ...
[Nam Qua Phái]: ...
[Liên Bồng Miêu]: ...
[Qua Tử Nhân]: ...
“Anh Ngôn, em hủy hợp đồng với Húc Quang là do quan niệm việc hợp , thật cũng chuyện lớn. Chắc chỉ ít lâu nữa nhiệt độ mạng sẽ giảm thôi, xem gần đây chẳng còn tin tức gì nữa.” Đường Cam Lan Ngôn Bạc Ninh chằm chằm đến mức trán toát mồ hôi, miệng lắp bắp ngừng.
“Vì với ?”
“Hả?” Đường Cam Lan sững .
“Hủy hợp đồng là lựa chọn của , sẽ hỏi lý do. chỉ hỏi, gặp nhiều vấn đề như , vì với ?” Ánh mắt Ngôn Bạc Ninh sắc bén.
“Em… cái đó… Ngôn đang phim mà, em sợ ảnh hưởng công việc của …” Giọng Đường Cam Lan nhỏ như tiếng mèo kêu.
Ngôn Bạc Ninh cau mày: “Đàm Trì!”
“Có!” Đàm Trì lập tức chạy bàn, nghiêm.
“Tại cô cũng ?”
“...”
Đàm Trì và Đường Cam Lan liếc , một gãi tai, một đẩy gọng kính.
Ngôn Bạc Ninh thở dài: “Hai rốt cuộc coi là bạn ?”
Cả hai cùng cúi đầu nhận : “Xin …”
“Không !”
“Rõ!” Cả hai lập tức tỏ rõ quyết tâm.
Lúc , Ngôn Bạc Ninh mới thấy cơn tức dồn nén mấy ngày vơi chút ít, nghĩ ngợi hỏi: “Tiểu Đường, định thế nào?”
“Tất nhiên là vẫn đóng phim, nhưng… gửi hồ sơ cho mấy đoàn phim mà thấy phản hồi.” Đường Cam Lan nhíu mày.
“Với tình hình hiện tại, các đoàn phim lạ chắc chắn sẽ chọn .” Ngôn Bạc Ninh : “ quen vài đạo diễn và nhà sản xuất, đều là phim nghiêm túc. sẽ hỏi xem vai nào phù hợp thì giới thiệu cho thử.”
“Cảm ơn Ngôn!” Đường Cam Lan cảm động rơm rớm nước mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngôn Bạc Ninh: “Anh đúng là ân nhân cứu mạng của em!”
“Lần sớm, sẽ cứu mạng sớm hơn!”
“Vâng , ghi lòng tạc !”
“… Là ‘khắc ghi trong lòng’.”
“Cũng giống thôi.”
“♪ Hấp dê non~ mài d.a.o thái rau~ ♪”
Điện thoại Đàm Trì bỗng reo, cô vội vã ôm máy chạy phòng ngủ .
Ngôn Bạc Ninh đảo mắt khắp phòng: “Bây giờ đang ở chung với Tiểu Đàm?”
Đường Cam Lan gật đầu.
“Tiểu Đàm là con gái, bất tiện. Hay là chuyển sang chỗ ở .”
“Được, ...ơ…” Đường Cam Lan theo phản xạ gật đầu, nhưng nửa câu thì khựng , gãi tai: “Thật … ở đây cũng khá .”
“Hửm?”
“Anh Ngôn chứ, Đàm Trì chẳng giống con gái chút nào. Nếu em ở đây, căn phòng sẽ loạn như ổ chó, rác đổ, sàn lau, kinh khủng nhất là… cô mỗi ngày chỉ nấu một bữa, mà chỉ nấu trứng xào cà chua và thịt xào ớt, còn gọi đồ ăn ngoài. Nếu em ở đây nấu cơm cho cô , một ngày nào đó cô suy dinh dưỡng mà đột tử mất!” Đường Cam Lan phàn nàn: “Chưa hết, sức khỏe cô kém, tính khí cũng , đèn trong nhà hỏng.”
Ngôn Bạc Ninh nhướng mày.
Miệng thì lời trách móc, nhưng nhận , nơi khóe mắt và đuôi mày đều lộ một thứ dịu dàng khó giấu.
Ngôn Bạc Ninh bật .
“Anh Ngôn gì ?” Tai Đường Cam Lan đỏ ửng.
“ hiểu, hiểu.”
“Anh Ngôn đừng hiểu nhầm, em chỉ vì… Đàm Trì thuê em trợ lý, nên em chăm sóc cô . Đây là công việc, công việc thôi!”
“Ừ, hiểu.”
“Thật là công việc mà!”
“Công việc lớn đến .” Đàm Trì bước nhanh , kính mắt sáng loáng: “Dự án của phòng việc Đằng Các qua vòng xét duyệt thứ hai, sáng mai chín giờ đấu thầu.”
“Thật ?” Đường Cam Lan nhảy dựng lên.
“Ừ.”
“Bận mấy tháng trời cuối cùng cũng thành quả!”
“Ừ.”
“Tuyệt quá, tối nay ăn một bữa ngon nhé! Anh Ngôn cũng ở ăn !”
“Được.” Ngôn Bạc Ninh gật đầu, nheo mắt: “Phòng việc Đằng Các là chỗ của biên kịch Tuyệt Thế Yêu Phi ?”
“ . Thầy Ngôn từng hợp tác ?” Đàm Trì hỏi.
“ từng thử vai. Gặp mấy biên kịch của họ. Trong giới nổi tiếng, và ..."
Ngạo mạn.
Ngôn Bạc Ninh nhớ trải nghiệm thử vai hôm đó, nhíu mày.
“Trợ lý Đường, bằng lái ?”
“Có chứ, ?”
Ngôn Bạc Ninh lấy chìa khóa xe ném cho Đường Cam Lan: “Mai lái xe của chở Tiểu Đàm . Xe đỗ ở bãi bên cạnh.”
Hai : “Hả?”
Ngôn Bạc Ninh nhướng mày: “Dự án lớn, biên kịch lớn, tất nhiên phong thái.”
“Ồ.” Cả hai ngơ ngác gật đầu.