Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 62: Bắp cải, đừng thua

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:20
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm, trong phòng ngủ yên tĩnh đến đáng sợ.

Ánh đèn xe ngoài cửa sổ lướt qua, đến nửa giây sáng bừng chìm màn đêm vô tận.

Trên bàn xếp gọn gàng từng chồng sách, phủ một tấm khăn bàn màu nhạt. Đồng hồ gỗ tích tắc tích tắc, kim ngắn chỉ ba.

Chiếc giường gỗ đơn giản chỉ rộng một mét rưỡi, hơn nửa một con gấu bông khổng lồ chiếm chỗ. Bên giường treo một cái “tổ kén tằm”, đỉnh ló một cái đầu và ánh sáng xanh lấp lóe của màn hình điện thoại.

Đêm nay, Đường Cam Lan mở hòm thư thứ chín.

Hộp thư vẫn trống rỗng.

Đã nửa tháng kể từ khi Húc Quang công bố chấm dứt hợp đồng với . Hai mươi ba bộ hồ sơ gửi , lấy một hồi âm.

Đường Cam Lan mở Weibo, thứ bao nhiêu lướt năm mươi mốt nghìn bốn trăm ba mươi tám bình luận .

chín mươi chín phần trăm trong đó là bình luận thuê, dù bọn họ chỉ dựa bản thảo truyền thông mà , nhưng…

Anh vẫn kìm . Luôn xem, ngừng xem.

[“Chuột Mickey yêu Vịt Donald”: qua đường, từng xem phim của , nhưng… ôi, đáng tiếc quá, diễn viên xong đời .]

[“Bút chì gọt màu xanh”: xem Tình duyên ngàn năm, diễn tệ quá, thể nổi!]

[“Muỗi vo ve”: Rõ ràng là bình luận thuê, một diễn viên nhỏ bé thế thể nhiều bình luận như .]

[“Cốc sứ và bánh quy”: Chắc là đắc tội với ông lớn trong giới .]

[“Nước dừa đại mạch”: Ngoại hình tạm , nhưng diễn xuất quá tệ, hợp diễn viên, hiểu đây mấy khen cái gì.]

[“Em là đóa hồng của ”: Diễn xuất bình thường, xem phỏng vấn thì EQ cũng thấp, thành ngữ còn xong, chỉ cố gắng tạo hình tượng quá lố.]

[“Bút màu 24 sắc”: Giới giải trí là , đắc tội với nên đắc tội thì thể tồn tại. Chốn phồn hoa, rực rỡ nhưng cũng tàn nhẫn, xí. Nó thể dung nạp bất kỳ ai, nhưng cũng chẳng dung nạp nổi ai.]

[Pin yếu 5%, sắp tắt máy]

Ngón tay Đường Cam Lan khựng , tắt thông báo. Mắt dán chặt màn hình, nhưng thực từ lâu còn rõ chữ, chỉ thấy những ký tự mờ mịt chớp tắt.

những bình luận thuê như ở khắp nơi , giống như từng cái miệng rộng hoác, treo lơ lửng đầu, ngừng ồn ào, mắng nhiếc, châm biếm, lạnh.

[Đường Cam Lan, diễn dở quá!]

[Đường Cam Lan, hợp diễn viên!]

[Đường Cam Lan, xong !]

[Cậu xong xong xong xong !]

Điện thoại bất ngờ rung lên, Đường Cam Lan giật , tầm mắt mờ nhòe lập tức trở nên rõ ràng.

Đó là một tin nhắn WeChat.

[Đạp Mộng Trường Ca]: Ngủ ?

Đường Cam Lan ngạc nhiên, đây là WeChat của Trương Triết Hiên. Từ khi hai kết bạn trong đoàn phim Họa Ái đến nay, họ từng liên lạc riêng.

Anh thậm chí từng thấy một bài đăng nào của Trương Triết Hiên, từng nghi ngờ đối phương chặn .

Sao chủ động liên lạc? Hay là…

Anh tin nội bộ gì từ Húc Quang?

[Đường Cam Lan, rời khỏi Húc Quang thì đừng hòng vững trong giới !]

Giọng của Sử Nguyên Đức vang lên trong đầu, như một lời nguyền độc địa.

Giờ lời nguyền dường như ứng nghiệm tài nguyên và hậu thuẫn của Húc Quang, đến một buổi thử vai cũng , một kịch bản cũng nhận nổi, thậm chí đoàn phim nào phản hồi hồ sơ và email của .

Sự khống chế vô hình nhưng chặt chẽ như một đầm lầy đặc quánh, mắc kẹt bên trong, dù giãy giụa, phản kháng thế nào cũng thể thoát dù chỉ một li.

Đường Cam Lan kéo chăn sát , ngón tay dừng bàn phím tròn một phút mới trả lời.

[Điềm Thái]: Anh Trương, chuyện gì ?

Đối phương trả lời nhanh, gần như độ trễ.

[Đạp Mộng Trường Ca]: Hôm nay mới , hủy hợp đồng với công ty?

[Điềm Thái]: Ừ.

Bên ngừng , màn hình vẫn hiện “Đối phương đang nhập…”, lâu mới gửi đến một tin.

[Đạp Mộng Trường Ca]: Cậu giỏi.

[Điềm Thái]: … Gì cơ?

Gửi tin nhắn đó xong, Đường Cam Lan mới chợt hiểu ý của Trương Triết Hiên.

Năm năm , Trương Triết Hiên cũng chỉ là một thực tập sinh bình thường. Vậy mà giờ đây, là ngôi nổi tiếng nhất của Húc Quang, là con át chủ bài hút tiền hảo của Húc Quang.

viên “đá hút tiền” luyện thế nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-62-bap-cai-dung-thua.html.]

Là tự từng bước lên, giống như Lữ Diệu Xán?!

Hoặc… cũng từng trải qua những buổi tiệc đó?!

Trong thoáng chốc, Đường Cam Lan suýt nữa bấm gọi điện để hỏi thẳng Trương Triết Hiên.

cuối cùng, câu hỏi đều hóa thành im lặng.

Làm mà hỏi miệng chứ?

Gốc lưỡi dâng lên vị chua xót, lẫn chút đắng cay, giống như loại kẹo vị lạ Đàm Trì mua Taobao hôm . Những viên kẹo tròn nhỏ, màu vàng trong suốt, chỉ bằng móng tay út, thì nhưng ăn khó chịu đến mức .

Đàm Trì , mùi vị giúp tỉnh táo tinh thần, phấn chấn ý chí, nên kẹo đó mới gọi là “Nhớ khổ nghĩ ngọt”.

Đường Cam Lan vốn chẳng mấy bận tâm, thế nhưng giờ đây, loại kẹo vị kỳ quặc gần như trở thành sở thích của .

Vị đắng mới là hương vị khiến con tỉnh táo nhất.

Anh tiếp tục gõ bàn phím.

[Điềm Thái]: Rời khỏi Húc Quang, hướng đến một thế giới rộng lớn hơn.

[Đạp Mộng Trường Ca]: Anh nhất định . Cố lên.

[Điềm Thái]: Cảm ơn Trương.

“Ting” một tin nhắn SMS bật lên.

[Tài khoản đuôi 6978 của bạn lúc 3 giờ 32 phút ngày 14/11 nhận 100.000,00 NDT, dư 102.124,00 NDT. Ghi chú: Chuyển ngay.]

Đường Cam Lan sững .

[Đạp Mộng Trường Ca]: Cho mượn, khi nổi tiếng , trả cả gốc lẫn lãi cho .

Ánh đèn xe ngoài cửa sổ bất chợt lóe lên, hắt sáng dòng tin nhắn màn hình điện thoại, giống như bóng lưng vàng óng của Đàm Trì hôm đó.

Đường Cam Lan nghiến chặt răng.

[Điềm Thái]: Đợi nổi tiếng, sẽ trả gấp mười .

[Đạp Mộng Trường Ca]: Nói là giữ lời nhé!

Đường Cam Lan về Weibo, lướt thật nhanh qua loạt bình luận. Dòng bình luận hỗn loạn như đang nổ tung mắt, an kéo thẳng xuống tận cuối.

Lác đác vài bình luận dồn xuống tận đáy bởi đám bình luận của thủy quân, ID giống .

[“Mèo nhà Bắp cải”: Bắp cải, cố lên!]

[“Bánh trung thu nhà Bắp cải”: Bắp cải, giữ gìn sức khỏe nhé.]

[“Sen đá nhà Bắp cải”: Bắp cải, hãy kiên trì!]

[“Mì sợi nhà Bắp cải”: Bắp cải, đừng thua!]

Điện thoại chợt lóe sáng tắt hẳn, màn hình tối om vì cạn pin.

Đường Cam Lan cầm chiếc điện thoại tối đen, lặng lẽ giường. Dòng chất lỏng nóng hổi tràn khỏi khóe mắt, thấm ướt một mảng gối lớn.

Anh từng nghĩ khoác lên lớp áo giáp vững chắc, khiến cả biển trời châm chọc và tin bôi nhọ thể tổn thương. Thế nhưng chỉ vài bình luận đó thôi, như những chiếc kim thép mảnh, xuyên qua kẽ hở của áo giáp, đ.â.m thẳng điểm yếu, khiến lớp vỏ giả vờ kiên cường vỡ vụn trong chớp mắt.

Đó là fan của , chứ.

Từ lúc diễn bộ phim đầu tiên, khi Weibo của hầu như chẳng ai bình luận, họ ở đó .

Những ID quen thuộc giống như những bạn cũ, với gương mặt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên định cổ vũ cho .

Tiếng nhỏ bé bao phủ bởi biển trời mắng chửi, gần như thể thấy.

Đường Cam Lan thấy, thật rõ ràng, và khắc sâu họ máu, trí nhớ, trái tim…

Anh hít sâu một , dùng cánh tay lau qua loa khuôn mặt, lặng lẽ rời phòng ngủ phòng tắm. Bật đèn gương, vặn vòi nước, hứng nước rửa mặt. Mỗi xối nước, tự nhủ một câu.

“Đường Cam Lan, cố lên!”

“Đường Cam Lan, đừng thua!”

“Đường Cam Lan, hãy kiên trì!”

Làn nước lạnh buốt kích thích da và thần kinh, len hốc mắt, cuốn cả nước mắt lẫn nóng.

Đường Cam Lan ngẩng đầu, hất nhẹ những giọt nước bám tóc, chống hai tay lên bồn rửa, chằm chằm trong gương.

“Đường Cam Lan, đừng thua, hãy kiên trì, đừng..."

Nửa câu bỗng nghẹn nơi cổ họng.

Đèn gương lóe lên hai cái tắt phụt, cả phòng tắm chìm bóng tối.

Trong gương, cánh cửa trượt của phòng tắm khẽ khàng mở , một tiếng động, hé một khe hở.

Ở đó… xuất hiện một con mắt.

 

Loading...