Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 6: Có thể chụp ảnh không?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:28
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ở Hàng Châu một trận tuyết nhẹ rơi, đường cao tốc phong tỏa suốt sáu tiếng đồng hồ, giờ mới thông xe. Bình thường mấy bác tài lái xe vốn bực với vô lăng, giờ thì ai nấy đều thận trọng như những cô dâu xưa bó chân trong xã hội phong kiến. Dòng xe dài nối đuôi trạm thu phí, từng đoạn như con rết bò chậm rãi tiến lên. Bình thường từ đây đến Hoành Điếm chỉ mất ba tiếng, giờ chắc gấp đôi.

Đàm Trì thụp trong ghế, thổi luồng gió ấm áp, ánh mắt mơ màng cảnh vật ngoài cửa kính.

Chú Dương tài xế vặn vẹo cái radio xe, các kênh phát thanh là lời chúc Tết thiếu sức sống các bài hát chương trình giao thừa, rõ ràng hợp gu chú Dương. Chẳng mấy chốc, ông đành bỏ cuộc, chuyển sang chiến trường cơ bản của tài xế: tám chuyện tán gẫu.

“Anh Đường và Cô Đàm cùng chuyến bay, đúng là khá trùng hợp đấy.”

“Ừ, đúng là trùng hợp!” Chàng trai hàng ghế , hình như tên là Tiểu Chu, với giọng đầy hứng thú tò mò chuyện hậu trường.

Đàm Trì ngáp một cái, mi mắt bắt đầu nặng trĩu nhưng ngủ .

Lý do là lên xe thì bên cạnh, chính là gã mặt trắng tên Đường Cam Lan dùng ánh mắt rực lửa ngớt, khiến cô thể ngơ.

Để chắc chắn, Đàm Trì còn lục tung album điện thoại, kiểm tra kỹ càng xem tên “Đường Cam Lan” nào là chủ nợ của .

Thế nên rốt cuộc gì?

Khi ánh mắt bên cạnh thứ mười tám quét sang, Đàm Trì thể nhịn nữa, đầu hỏi: “Xin hỏi, chuyện gì ?”

Đường Cam Lan giật , ngẩng đầu trần xe: “Không chuyện gì.”

Không chuyện gì mới lạ á.

Đàm Trì thấy vành tai Đường Cam Lan đỏ lên, thắc mắc.

Chẳng lẽ thời nay vẫn còn kiểu “tình yêu sét đánh” ngôn tình sến súa ?

“Phì." Tiểu Chu phía cố nín .

“Anh Đường chuyện kịch bản với biên kịch Đàm ?” Chú Dương liếc qua gương chiếu hậu: “Dù Đường cũng là một trong những vai chính mà.”

chỉ là vai phụ nhỏ.” Đường Cam Lan lắc tay.

“Anh là diễn viên trong bộ ‘Tình duyên ngàn năm’ đó .” Đàm Trì hiểu: “Vai nào?”

Đường Cam Lan liếc Đàm Trì một cái nhanh chóng chỗ khác: “Nam Thập.”

“Nam Thập?” Đàm Trì rút laptop mở lên, nhưng chỉ thấy màn hình đen, bèn nhăn mày: “Anh kịch bản giấy ?”

“Có.”

Một quyển kịch bản đưa tới.

Bìa kịch bản rách nát, dán một lớp băng trong suốt to bản, xung quanh kẹp đủ các loại giấy ghi chú màu sắc sặc sỡ, trông bắt mắt.

Trong danh sách nhân vật trang đầu, tên Nam Thập đ.á.n.h dấu bằng bút vàng nổi bật, các cảnh xuất hiện và vài câu thoại ít ỏi của nhân vật cũng đ.á.n.h dấu cùng màu, bên trang trống còn đầy những ghi chép tỉ mỉ.

Đàm Trì liếc Đường Cam Lan: “Số cảnh nhiều nhỉ.”

“Ừ.” Đường Cam Lan gãi tai.

“Anh Đường, tiện chụp một tấm hình ?” Đàm Trì rút điện thoại .

“Hả?”

Tiểu Chu bỗng phấn khích: “Ôi chao, biên kịch Đàm đúng là fan của Đường , ưm ưm ưm!”

Câu kịp hết Đường Cam Lan bịt miệng.

“Tiện chứ, tất nhiên là tiện!” Đường Cam Lan , ánh mắt cong thành hình trăng khuyết.

“Được , tối, chỉnh chút đèn.” Đàm Trì bật đèn flash.

Đường Cam Lan nhanh chóng cởi mũ, chỉnh tóc, lộ hai cái răng khểnh nhỏ, đưa tay .

Đàm Trì nhướn mắt khó hiểu.

“Không chụp chung ?” Mắt Đường Cam Lan sáng long lanh.

“Chỉ cần chụp chân dung thôi.” Đàm Trì giơ điện thoại lên, nhiều, chụp ngay một tấm, bắt lấy biểu cảm ngạc nhiên mắt tròn xoe của Đường Cam Lan.

Đàm Trì đưa điện thoại về phía Tiểu Chu: “Tiểu Chu cũng chụp một tấm .”

“Ê?”

“Cạch.”

Đàm Trì lướt qua hai tấm ảnh, gật đầu hài lòng bắt đầu đ.á.n.h dấu lên ảnh của Đường Cam Lan.

Làn da như trát một lớp phấn trắng dày, phản chiếu ánh sáng xanh trắng;

Mí mắt hình tứ giác song song, lông mi như đầu bàn chải than tre;

Giọng thoảng mùi sữa non, lên, mắt như hai dấu ngoặc ngang, hàm răng khểnh như ma cà rồng…

Ừm?

Bỗng hai cái đầu nóng hổi từ bên cạnh và phía vội vã chui gần, Đàm Trì giật , khóa màn hình, đầu, trợn mắt.

Đường Cam Lan và Tiểu Chu vội rụt cổ , suýt thì đập gáy.

Đàm Trì: “...gì ?”

Hai lắc đầu: “Không gì.”

Đàm Trì ngừng một lát: “Anh Đường, từng đóng vai Vệ Quân Ngọc ?”

Đường Cam Lan trợn tròn mắt như hình.

đúng , là Đường nhà đóng!” Tiểu Chu hét to.

Quả nhiên là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-6-co-the-chup-anh-khong.html.]

Đàm Trì thở dài, cúi đầu gõ chữ điện thoại.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: @Liên Bồng Miêu, hôm nay gặp diễn viên đóng vai Vệ Quân Ngọc. Cùng đoàn phim với đó.

[Liên Bồng Miêu]: Nà ní?! Thật ?! Người thật trai, dễ thương ?!!!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ. Giống hệt như đây.

[Liên Bồng Miêu]: Aaaaa (biểu tượng mặt chuột đất gào thét) Xin ảnh xin ảnh!

[Viễn Chí]: Xin ảnh +1

[Qua Tử Nhân]: +2

[Nam Qua Phái]: +3

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (ảnh)

[Viễn Chí]: Xin phép!

[Nam Qua Phái]: Xin phép!

[Qua Tử Nhân]: Có thể dùng để trấn nhà!

[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì! Sao chụp ảnh lạ ? Tại mắt xanh lè? Mặt xanh tái? Tóc còn bù xù nữa?! (biểu tượng mèo dựng lông)

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ổn mà. Các đường nét rõ ràng. Quả nhiên là mí mắt hình tứ giác song song.

[Liên Bồng Miêu]: Im ! Đừng dùng kiểu mô tả kinh dị mấy đường nét mặt của để về Bao Bao nhà tớ!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: He he.

Trong cabin tối, nụ của Đàm Trì ánh sáng xanh của màn hình điện thoại càng thêm quái dị, khiến Tiểu Chu lạnh sống lưng, lặng lẽ rút điện thoại , bắt đầu trao đổi kỹ thuật với Đường Cam Lan.

[Tiểu Chu nhà Bao Bao]: Đường ơi, cô biên kịch trông thật đáng sợ.

[Điềm Thái]: Không fan của như thế.

[Tiểu Chu nhà Bao Bao]: ... Anh Đường, em thật sự nghĩ cô fan của .

[Điềm Thái]: Nếu fan chụp ảnh ?

[Tiểu Chu nhà Bao Bao]: Cô còn chụp cả nữa...

Đường Cam Lan bất ngờ Tiểu Chu với ánh mắt sắc lẹm.

Tiểu Chu lạnh gáy, nhanh chóng cúi đầu gõ chữ.

[Tiểu Chu nhà Bao Bao]: Không em! Em ! Em tuyệt đối cướp fan của Đường!

[Điềm Thái]: Sao lúc nãy cô thở dài khi nhắc đến Vệ Quân Ngọc ?

[Tiểu Chu nhà Bao Bao]: Hả???

[Điềm Thái]: Có vì Vệ Quân Ngọc của diễn quá dở? Là do thất vọng về diễn xuất của ? Hay là thất vọng về chính bản ?!

[Tiểu Chu nhà Bao Bao Thái]: …

[Điềm Thái]: Tâm tư của fan nữ thật khó hiểu mà…

Tiểu Chu ngẩng đầu lên Đường Cam Lan ghế mặt với vẻ mặt nặng nề, cất điện thoại tiếp tục lật cuốn kịch bản rách nát, cảm thấy thịt da như co giật kiểm soát .

Tâm tư của diễn viên nam, càng hiểu !

Hoành Điếm vốn là một thị trấn nhỏ mấy nổi bật, nhờ sự xuất hiện của Thành phố phim Hoành Điếm mà biến thành khu phim trường lớn nhất thế giới.

Các đoàn phim từ khắp nơi, đủ loại ngôi , các diễn viên quần chúng theo đuổi ước mơ, những phục trang hóa trang vất vả mưu sinh, đều đổ mồ hôi và sáng tạo trong thị trấn nhỏ ngập tràn khí xây dựng giấc mơ , truyền tải những câu chuyện đẽ, xí, cao quý, thấp kém đến quốc thậm chí là khắp thế giới.

Còn khu “Hollywood Trung Quốc” của vô mơ ước , ngoài những khu phim trường xa hoa đắt đỏ bên ngoài thì hạ tầng cơ bản cũng chỉ là một thị trấn cấp ba bình thường, chỉ điều khoác thêm hào quang của các ngôi phim ảnh.

Đèn đường dọc con đường chào đón du khách thị trấn thiết kế theo hình cuộn phim, các cột đèn của phố thương mại treo poster quảng bá các phim hot, khách sạn nhỏ nào cũng thể đặt tên “Ngôi ”, “Diễn viên”, “Sao **" tường của các quán ăn ven đường lúc nào cũng thể thấy ảnh chụp chung của một hạng nhất với chủ quán.

Ban ngày, xe buýt miễn phí và xe điện ba bánh chở từng đoàn khách du lịch mang theo bụi đất thẳng đến khu vực xây dựng giấc mơ trong phim trường; tối đến, chợ đêm mở hàng dài các quán nướng, ồn ào náo nhiệt đốt cháy calo của .

Đàm Trì đẩy vali bước khách sạn Mạt Lị, đây là khách sạn nơi đoàn phim “Tình duyên ngàn năm” đóng quân, cũng sẽ là nhà của bộ thành viên đoàn trong hai tháng tới tại Hoành Điếm.

Vừa bước sảnh khách sạn thấy một mặt đầy nếp nhăn chào: “Chào mừng, chào mừng, đường vất vả !”

Người đó trông độ ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, bụng bia nặng nề, mặt tròn, lông mày rậm, ria mép nhỏ, hai bên đầu cạo sát để lộ da đầu xanh, tóc đỉnh buộc thành một búi tết, mặc áo len đen bên ngoài khoác áo phao đỏ thẫm, tất len bên trong, dép lê xanh cũ kỹ bẩn thỉu, phát tiếng “Soàn soạt” khó chịu.

“Đây là đạo diễn của ‘Tình duyên ngàn năm’, Chu Hải Vinh.” Chú Dương giới thiệu.

Đường Cam Lan cúi bắt tay: “Chào đạo diễn Chu, là Đường Cam Lan.”

“Chào, chào.” Đạo diễn Chu Hải Vinh liếc Đường Cam Lan một lượt, mặt nở nụ thiện hơn, sang Đàm Trì và Tiểu Chu, đột nhiên ánh mắt sáng lên, nắm tay Tiểu Chu thật chặt: “Biên kịch Đàm, danh lâu , đây biên kịch Trần bảo là biên kịch kinh nghiệm, ngờ trẻ thế, đúng là thể đ.á.n.h giá qua vẻ ngoài, ha ha ha ha.”

Đàm Trì: “…”

Tiểu Chu: “…”

Đường Cam Lan: “…”

“Đạo diễn Chu, đây là trợ lý của Đường, còn đây mới là Cô Đàm.” Chú Dương vội vàng giải thích.

“…” Đạo diễn Chu ho khan một tiếng, đưa tay bắt luôn tay Đàm Trì: “Hoá là nữ cường nhân, tại rõ, biên kịch Đàm đừng giận nha, ha ha ha.”

“Chào đạo diễn Chu, là Đàm Trì, vui gặp, mong giúp đỡ.” Đàm Trì cúi đầu.

“Tốt, .” Chu Hải Vinh nhiệt tình chào hỏi: “Vừa kịp giờ ăn, cùng ăn một bữa nhé.”

Mấy hí hoáy về phía thang máy, Đàm Trì cúi đầu cùng, lặng lẽ lật ảnh trong điện thoại, tìm ảnh đạo diễn Chu Hải Vinh Baidu, bên cạnh chú thích “mắt lờ đờ, chân mày nếp, tóc quăn nhỏ" thêm một ghi chú mới: “Ánh mắt .”

 

Loading...