Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 59: Đừng để thú cưng lên giường bạn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm 7:30, chuông báo thức “ting ting ting” reo vang.

Đàm Trì giật mở choàng mắt, bật dậy, vội vàng đeo kính lên.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, âm thanh đều ngăn cách bên ngoài.

Cảnh tượng tối qua ùa về trong bộ não còn ngái ngủ, Đàm Trì lắc đầu, tháo kính xuống, lấy vạt áo lau qua đeo , xuống giường, mở cửa, thò đầu ngoài… và sững sờ.

Đây là thế ?!

Sàn nhà sáng bóng đến mức phản chiếu cả bóng đồ đạc, mặt bàn cũng lấp lánh, giấy nháp, bút màu, túi bánh kẹo đều phân loại gọn gàng các hộp giấy nhỏ cắt tỉa chỉnh tề.

Vỏ bọc ghế sofa phẳng lì, một nếp nhăn, gối tựa hình khủng long bạo chúa, khủng long ba sừng, khủng long bay đều ngoan ngoãn dựa sát lưng ghế, góc nghiêng chênh lệch bằng mắt thường quá 0,5 cm.

Màn hình TV và máy tính sáng bóng, đến cả một sợi lông bụi cũng .

Khiếp nhất là bàn ăn gần cửa, tất cả thùng hàng chuyển phát nhanh đều biến thành các hộp đựng cùng cỡ, đồ ăn vặt xếp theo loại, theo màu, theo túi, thứ tự ngay ngắn. Mép hộp còn dán giấy ghi chú màu hồng, ghi các mốc ngày khác .

Đàm Trì bước gần, ngắm nghía cả buổi mà vẫn hiểu mấy con để gì.

“Đó là hạn sử dụng.” Một giọng vang lên.

Đường Cam Lan từ trong bếp ló đầu , mỉm rạng rỡ với Đàm Trì.

Nụ của sáng như nắng xuân, đến mức chữ “Nước rửa chén Lá Xanh” in tạp dề cũng trở nên sang chảnh hẳn.

Đàm Trì ngẩn ngơ: “Hả?”

“Cái hộp bên trái cùng , hạn dùng chỉ còn ba tháng, ăn nhanh lên.” Đường Cam Lan rụt đầu .

Đàm Trì đẩy gọng kính, chậm rãi bước bếp, ngay lập tức ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Cả căn bếp như tân trang, từ tủ lạnh đến bếp, từ tủ bếp đến thớt, từ gạch nền đến trần nhà… tất cả đều sáng bóng tinh tươm. Đường Cam Lan bên bếp từ, cầm đũa đảo nồi mì ăn liền thơm nức, cả như tỏa hào quang rực rỡ.

Đàm Trì c.h.ế.t lặng.

Đường Cam Lan gắp mì hai bát, bưng bàn ăn, kéo ghế: “Lại đây ăn sáng.”

“Ồ..." Đàm Trì lết đến xuống, cầm đũa: “Anh… ?”

Đường Cam Lan mỉm , định thì ngoài cửa vang lên tiếng đập mạnh.

“Cốc cốc cốc! Cô Đàm, cô ở nhà ?! Cốc cốc cốc!”

Là Tiểu Chu.

Đàm Trì định lên thì Đường Cam Lan ấn vai xuống: “Để .”

Nói xong, mở cửa.

“Cô Đàm thấy Đường ?! Trời ơi Đường, ở đây?! Em tìm sắp phát điên !” Mắt Tiểu Chu trợn to như sắp rớt ngoài.

“Em mang theo chìa khóa và điện thoại chứ?” Đường Cam Lan hỏi.

“Mang , mang .” Tiểu Chu đưa chiếc balo nhỏ: “Rốt cuộc hôm qua xảy chuyện gì? Sáng nay em mở máy, Đức c.h.ử.i té tát một trận, bắt em lập tức đưa đến công ty. Nghe giọng thì hình như luôn !”

“Vừa , cũng gặp ông .” Đường Cam Lan bật máy, lướt nhanh tin nhắn WeChat, sắc mặt trầm xuống. Anh tháo tạp dề treo lên ghế, đầu Đàm Trì: “ .”

“Đường Cam Lan.” Đàm Trì bất ngờ bật dậy, hít sâu một : “Anh… cẩn thận.”

Đường Cam Lan khựng , bật .

Nắng sớm chiếu nghiêng gương mặt , lớp lông tơ vàng óng da bắt sáng, đôi mắt nâu trong trẻo như giọt sương mai.

.” Anh , dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên tóc mái Đàm Trì: “Đừng lo.”

Hương sữa thoảng qua trán, Đàm Trì lập tức đưa tay che tóc, lùi nửa bước.

Đường Cam Lan để lộ chiếc răng khểnh sáng lấp lánh, cô thêm một cái lưng: “Đi thôi, Tiểu Chu.”

“Ơ… .” Tiểu Chu ngơ ngác đóng cửa .

Đàm Trì ngẩn cánh cửa hồi lâu, đó bàn, thong thả ăn mì.

Vị chua ngọt của cà chua hòa cùng nước súp đậm đà, tạo nên hương vị tuyệt hảo. Cô nhất thời nhận trong bát còn cho thêm gì, chỉ thấy ngon đến mức rơi nước mắt.

Cô lấy điện thoại, đ.á.n.h thêm chú thích ảnh Đường Cam Lan:

Nụ sáng rỡ, kiên định, như măng non đội đất vươn lên.

“Hóa .” Đàm Trì thì thầm: “Từ một trai trở thành đàn ông… thực sự chỉ cần một khoảnh khắc thôi…”

Trụ sở chính của Tập đoàn truyền thông Húc Quang đường Xuân Phong, vành đai ba, tòa nhà văn phòng cao cấp 20 tầng, tọa lạc khu đất vàng đắt đỏ bậc nhất Kế Kinh, thể hiện rõ vị thế “cá mập” trong giới giải trí.

Thang máy dừng ở tầng 18, bước , đập mắt là logo Húc Quang mạ vàng khổng lồ. Hai bên là màn hình LED cao bốn mét, chiếu các tư liệu quảng bá của những ngôi , ảnh đế, nhóm nhạc thần tượng từng mưa gió của công ty. Nhân viên đeo thẻ việc hối hả, thỉnh thoảng cúi đầu vài câu tai . Đôi lúc, tiếng nhạc từ xa vọng , đó là thực tập sinh đang tập luyện trong phòng vũ đạo.

Tiểu Chu chạy tới quầy lễ tân: “Chị Lý, bọn em đến gặp Đức.”

Lễ tân trang điểm đậm, tuổi tác khó đoán, đôi mắt to đến mức mất cân đối. Chị liếc Tiểu Chu, phía : “Đường Cam Lan ? Chờ , Đức đang họp.”

“Dạ .” Tiểu Chu : “Anh Đường, Đức đang họp.”

“Ừ.” Đường Cam Lan bước khu chờ, xuống, rút điện thoại.

Tiểu Chu bên, hết đông ngó tây.

Nhân viên ngang phần lớn như thấy, thi thoảng nhận Đường Cam Lan cũng vội vàng lướt qua, né tránh giao tiếp bằng mắt.

Tiểu Chu càng lúc càng thấy bất an, nhưng Đường Cam Lan vẫn bình thản.

Từ lúc trụ sở, vẻ mặt gần như đông cứng. Nếu thỉnh thoảng ngón tay chạm màn hình, Tiểu Chu còn tưởng bên cạnh là bức tượng.

Bất chợt, Đường Cam Lan ngẩng lên, dậy về phía cửa thang máy.

Tiểu Chu hiểu gì cũng lập tức bật dậy theo.

Chẳng mấy chốc, cửa thang máy mở, một đàn ông ngoài ba mươi, mặc vest đen, xách cặp tài liệu bước . Ánh mắt lướt một vòng, thẳng tới chỗ Đường Cam Lan.

“Anh Trương?!” Đường Cam Lan ngạc nhiên: “Sao đích tới?”

“Cầm tiền của thì việc cho .” Người đàn ông chìa tay: “Đồ ?”

Đường Cam Lan lấy tập hồ sơ từ balo đưa cho .

Người đàn ông rút hợp đồng bên trong, lướt nhanh gật đầu: “ hiểu .”

“Phiền Trương.”

“Chuyện nhỏ.”

Tiểu Chu hai chuyện như mật mã, càng thêm tò mò, kéo tay áo Đường Cam Lan: “Anh Đường, là ai thế?”

là Trương Khí, luật sư của Đường.”

“Luật… luật sư?” Tiểu Chu tròn mắt.

“Đường Cam Lan, Đức gọi !” Lễ tân cất tiếng.

“Đi thôi.” Đường Cam Lan sải bước khu văn phòng.

Băng qua hành lang kính dài, vòng qua phòng nghỉ màu mè là đến khu văn phòng của các quản lý cấp cao, bố trí vòng quanh sảnh tiếp khách hình bầu d.ụ.c theo dáng cánh hoa, để thể hiện tôn chỉ “tôn trọng, bình đẳng, khiêm nhường” của Húc Quang.

Phòng chính giữa là của Sử Nguyên Đức, cửa treo bảng đồng “Phó Giám đốc, Quản lý nghệ sĩ”.

“Anh Đức, bọn em tới .” Tiểu Chu gõ cửa cẩn thận.

“Cút !” Giọng quát vang lên.

Tiểu Chu giật , liếc Đường Cam Lan.

Anh vẫn bình tĩnh, đẩy cửa bước , Trương Khí theo sát phía .

Sử Nguyên Đức bàn việc, tóc rối bù như sư tử, toát cơn giận dữ thể kiềm chế: “Đường Cam Lan, giỏi lắm! Còn… là ai?!”

là Trương Khí, luật sư của Đường.” Trương Khí đưa danh .

“Luật sư?! Luật sư gì?!” Sử Nguyên Đức sững .

Đường Cam Lan bình thản: “ chấm dứt hợp đồng với Húc Quang.”

“Cái gì?!” Tiểu Chu biến sắc.

“Chấm dứt hợp đồng?!” Sử Nguyên Đức lập tức nổi giận: “Được lắm! Để xem công ty nào dám nhận , cái thứ củ khoai bỏng tay ?!”

“Không công ty nào cả, chỉ đơn thuần là chấm dứt hợp đồng.” Giọng Đường Cam Lan chắc nịch.

“Không công ty khác?” Sử Nguyên Đức nhướng mày, phá lên : “Ha ha ha ha! Không công ty thì chấm dứt hợp đồng cái quái gì! Cậu ký với Húc Quang hợp đồng 10 năm, mới 2 năm, giờ chấm dứt? Cậu tiền bồi thường là bao nhiêu ? Năm mươi triệu! Có bán cũng chẳng đủ trả!”

“Về khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, xem kỹ bản hợp đồng . Trong đó nhiều điều khoản mang tính áp đặt, cực kỳ vô lý, thậm chí thể là… trái với quy định pháp luật của nước .” Trương Khí giơ tập hồ sơ trong tay lên .

“Cái gì mà vô lý? Cái gì mà áp đặt?! Cậu ký với Húc Quang chúng thì là của Húc Quang, tuân thủ quy tắc. Không tuân thủ thì bồi thường!”

“Thứ nhất, đây chỉ là một bản hợp đồng hợp tác nghệ sĩ, khế ước bán . Thứ hai, cho rằng một công ty giải trí nhỏ như Húc Quang quyền pháp luật quốc gia. Dù đưa tòa, những điều khoản áp đặt cũng sẽ công nhận.” Giọng Trương Khí trầm xuống: “Ông Sử Nguyên Đức, nếu thực sự đưa tòa, hợp đồng chắc chắn sẽ truyền thông công khai, đối với Húc Quang mà sẽ chẳng ho.”

Sử Nguyên Đức giật giật mí mắt: “Luật sư Trương ? Loại như gặp nhiều . Đừng tưởng cứ mở miệng là điều luật thì Húc Quang chúng sẽ sợ. Từ một thằng vô danh tiểu , thành ngôi lớn như hôm nay, Húc Quang chúng bỏ bao nhiêu nhân lực, vật lực, tài lực? Sao thể hủy hợp đồng là hủy ?”

“Bồi thường vi phạm đương nhiên trả, nhưng trả bao nhiêu, trả thế nào, sẽ kiểm tra từng khoản, đảm bảo Húc Quang thiệt, nhưng cũng sẽ ...” Trương Khí ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên: “Để chủ của chịu thiệt!”

“Được, lắm! Vậy thì tính từng khoản một cho rõ!” Sử Nguyên Đức nghiến răng: “ xem cái thằng ranh thể bỏ bao nhiêu. Chỉ cần thiếu một xu, đừng hòng rời khỏi Húc Quang nửa bước. Có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t trong Húc Quang!”

Đường Cam Lan cụp mắt: “Luật sư Trương, nhờ .”

“Yên tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-59-dung-de-thu-cung-len-giuong-ban.html.]

Đường Cam Lan gật đầu, xoay bước cửa.

“Anh Đường!” Tiểu Chu hoảng hốt, chặn mặt : “Có gì thì từ từ , đừng.”

“Để nó cút! Mẹ kiếp, nuôi một thằng vong ân bội nghĩa như ! Đường Cam Lan, nhớ kỹ cho , hôm nay bước khỏi cánh cửa , đừng hòng sống trong giới nữa!” Sử Nguyên Đức gào lên: “Tiểu Chu! Lập tức thu căn hộ, đuổi khỏi nhà công ty!”

Tiểu Chu: “Hả?!”

Bàn tay đặt cửa của Đường Cam Lan khựng , khóe môi cong lên.

Tiểu Chu ngẩn .

Vào lúc , ở nơi , thấy những lời đó, mà Đường Cam Lan mỉm . Đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm, rọi ánh sáng rực rỡ xuống gương mặt vốn âm trầm.

Anh : “Nếu cô , chắc chắn sẽ bảo, lời thoại của kẻ xưa như trái đất.”

Nói xong, đẩy Tiểu Chu sang một bên, sải bước ngoài.

"Anh Đường, đợi em với!” Tiểu Chu hấp tấp đuổi theo, kéo tay : “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao đột ngột đòi hủy hợp đồng ?”

Đường Cam Lan , nụ biến mất.

“Tiểu Chu.” giọng chậm rãi, đầy ẩn ý: “Sau nếu cơ hội, hãy thử sang công ty khác.”

Nói xong, vỗ vai , bước hành lang kính.

Ánh nắng xuyên qua những viên gạch kính hình thoi, khúc xạ thành vô dải cầu vồng.

Bóng lưng thẳng tắp, sạch sẽ của Đường Cam Lan biến mất trong ánh sáng rực rỡ , ngoảnh nào.

Chiều 5 giờ, Đàm Trì như thường lệ chợ về. Vừa khỏi thang máy, cô cảnh tượng mắt cho giật .

Trước cửa nhà chất đống ba thùng lớn xoong nồi bát đĩa, chồng chất chênh vênh, leng keng va . Bên cạnh là năm sáu thùng đựng đồ cỡ lớn, nhét đầy quần áo và đồ linh tinh. Đường Cam Lan giữa, lưng tựa cửa nhà , trong tay ôm một con gấu bông nâu cao hơn một mét, đôi mắt tha thiết cô.

Đàm Trì: “…”

Sao tự nhiên thấy lạnh sống lưng thế .

“Đàm Trì, hủy hợp đồng với công ty . Nhà thu , còn chỗ ở, sắp trở thành trẻ mồ côi lang thang .” Đường Cam Lan chớp chớp hàng mi dài, giọng ngọt ngào.

“Ồ. Chia buồn.” Đàm Trì bước đến cạnh cửa, lôi chìa khóa : “Tránh , đang che lỗ khóa.”

“Sáng nay dọn nhà, phát hiện nhà cô còn một phòng trống. Cho thuê ?” Đường Cam Lan áp sát lưng ổ khóa, nhúc nhích.

thích ở một .”

dọn dẹp nhà giỏi lắm, đảm bảo cô sẽ thấy như ở khách sạn 5 !”

“Dưới tầng môi giới nhà đất, thuê nhà, coi phong thủy, dọn nhà một gói đầy đủ.”

giặt quần áo, lau nhà, sửa đèn, thông bồn cầu!”

“Nam nữ thụ thụ bất .”

“Ba bữa lo hết, một tháng trùng món!”

Đàm Trì khựng , ngẩng lên, mắt qua gọng kính về phía .

Đường Cam Lan ghé đầu sang bên con gấu bông, nặn một nụ đáng yêu.

Đàm Trì âm thầm hít sâu một , thu ánh mắt : “Hai ngàn một tháng.”

“Yeah!” Đường Cam Lan giơ tay con gấu bông lên reo mừng.

“Vào .”

Anh ôm gấu bông lao vèo nhà, chạy thẳng tới căn phòng đối diện phòng ngủ của Đàm Trì. Cánh cửa mở , kìm bật thốt: “Mẹ ơi!”

Đây là một căn phòng lâu ngày dùng, bụi phủ dày. Hơn ba chục thùng giấy từ cửa tới sát tường, bên trong là sách.

“Toàn là sách?!” Đường Cam Lan trố mắt.

“Đây là thư phòng.” Đàm Trì đáp.

“Hả?”

“Chỗ để sách gọi là thư phòng.”

“…”

“Nhiều sách thế , cô hết ?” Anh thò đầu quanh.

“Cũng gần hết.”

“Giỏi thật! Có gọi là… biển sách thuyền, chỉ dựa sóng ?”

“… Là biển học vô bờ, cần cù thuyền!”

“Cũng gần giống mà.”

Đàm Trì thở dài: “Cần giúp ?”

“Không cần!” Đường Cam Lan nhét con gấu tay cô: “Cô với Gấu Bự xem TV, dọn nhanh thôi.”

“Thật cần giúp?”

tự !” Anh chạy cửa, bắt đầu chuyển thùng: “Không giúp!”

Đàm Trì quan sát một lúc. Đường Cam Lan như con vụ bơm năng lượng, tràn đầy sức sống, đúng là cần hỗ trợ.

Thế là cô kẹp gấu bông, xuống sofa, mở TV.

5 giờ chiều là khung giờ vàng cho chương trình thiếu nhi. Trên màn hình, các con vật đủ hình dáng chạy nhảy, ca hát rộn ràng.

“Xuân ở , xuân ở , xuân ở trong mắt bé thơ.”

Giọng trẻ con trong veo vang lên, chẳng mấy chốc một giọng mới nhập .

“Ở trong tai bé thơ, ở trong ly bé thơ, li li.”

Một khuân vác hát việc, dù hát sai lời nhưng hứng thú giảm. Hứng lên còn dừng vỗ tay theo nhịp.

Đàm Trì mở gói khoai tây, liếc sang con gấu bông ngang sofa.

“Này, mày thấy chủ mày giống một loài vật nào ?”

“Gấu trúc.”

“Có giống ?”

“Mày cũng thấy giống đúng .”

Đôi mắt đen láy và cái mũi hồng hồng cong lên của gấu bông như mỉm đồng ý.

Đàm Trì đẩy gọng kính, l.i.ế.m ngón tay, lấy điện thoại tìm kiếm:

[Những điều cần chú ý khi nuôi thú cưng]

Một câu trả lời like cao nhất hiện , cay mắt vô cùng:

[Tuyệt đối đừng để thú cưng leo lên giường bạn!]

Đàm Trì: “…”

Khóa màn hình!

Quả nhiên thể tin mấy thứ mạng!

---

Bonus, Tin nhắn nhóm

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Hôm nay, Đường Cam Lan chuyển tới nhà tớ.

[Liên Bồng Miêu]: A a a a a a, Trì Trì và Bắp cải ở chung !

[Nam Qua Phái]: Vãi! Có tớ nên chuẩn tiền mừng cưới ?

[Qua Tử Nhân]: A a a a a a, tớ tính tên cho con của Trì Trì đây!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: …

[Viễn Chí]: Này , bình tĩnh chút!

[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, tớ phù dâu cho nhé!

[Qua Tử Nhân]: Trì Trì, thấy bộ váy cưới ?

[Nam Qua Phái]: Tiền mừng là 666 888 đây?

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không ở chung, là thuê chung nhà thôi.

[Nam Qua Phái]: Gì cơ?! Thế mà tớ mừng hụt!

[Qua Tử Nhân]: Tớ quan tâm, tròn lên là ở chung! Lăn lộn!

[Liên Bồng Miêu]: đúng, lăn lộn tập thể!

[Viễn Chí]: Hahahaha, tớ cũng lăn!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Xin cáo từ.

 

Loading...