Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 52: Chị đại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:10
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xuống ở trạm Hoa Tây Đông Lộ, cửa E, bộ 500 mét, rẽ ngõ Đao Khảm, tiếp 1000 mét.” Đường Cam Lan giơ điện thoại xem định vị, khựng .
Đàm Trì liếc vẻ mặt của Đường Cam Lan, quan sát địa hình xung quanh, đẩy gọng kính: “Anh chắc là nhầm đường chứ?”
“Ờ…”
Ngõ Đao Khảm là một con hẻm sâu dài, hai bên là tường bảo vệ hẻm Lão Hồ, mặt tường xi măng đen thô ráp nuốt chửng ánh đèn vàng vọt nơi đầu ngõ, khiến thể rõ mặt đường. Dưới chân là những ổ gà lồi lõm, mỗi bước tiếng bì bõm của nước đọng.
Đường Cam Lan : “Định vị hiển thị đây là đường tắt…”
“Ồ.” Đàm Trì lập tức xoay : “Chúng lạc đường .”
“Không, chính là đường , hết sẽ đến thôi!”
“Hỏi đường .”
Đàm Trì chỉ về phía .
Có hai đàn ông từ đầu ngõ , bước chân nhanh, trông như đang vội.
Đàm Trì tiến lên hỏi: “Xin hỏi, nhà hàng Cúc Hoa Các từ đây đúng đường ?”
“, đây là đường tắt.” Một gật đầu: “Đi thẳng hết hẻm , rẽ trái là tới.”
“Cảm ơn.” Đàm Trì đầu: “Chính là đường .”
Đột nhiên, Đường Cam Lan ôm chặt vai Đàm Trì, gần như kéo cô nhanh.
Đường Cam Lan: “Anh nhầm , đường .”
Đàm Trì: “?”
“Đi nhanh, đàn ông bên trái thấy ở tàu điện ngầm, ngay tên biến thái đó.” Giọng Đường Cam Lan thấp: “Quá trùng hợp.”
Da đầu Đàm Trì tê rần, lập tức tăng tốc bước chân.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng trong hẻm, kèm theo tiếng vọng lốp bốp. Lại thêm hai tiếng bước chân khác xen , ngày càng nhanh, càng gần.
Hai đàn ông phía đuổi kịp!
“Chạy!”
Cổ tay Đàm Trì Đường Cam Lan kéo mạnh, cả hai lao . Ánh đèn đường nhấp nháy ở đầu hẻm nhanh chóng áp sát, nhưng bất ngờ, ánh đèn hiện hai bóng đen, mang theo khí thế hung hãn chặn lối.
Đường Cam Lan phanh gấp, kéo Đàm Trì , lùi vài bước. Lưng cả hai cùng lúc chạm tường.
Bốn đàn ông, hai bên trái , từ từ vây chặt lấy họ.
Đàm Trì tiếng thở của Đường Cam Lan, như thể dính một lớp lông mèo, gió thổi rối bời.
Anh : “Đừng… đừng sợ, ở đây.”
Đàm Trì: “…” Hình như sợ hơn là thì ?
“Lão đại, cô ?” Một gã trong nhóm lên tiếng. Hẻm quá tối, Đàm Trì gần như rõ mặt , nhưng giọng lạ, mỗi chữ đều kéo theo âm đuôi, như mùi trầu cau của miền Nam.
“Chính là cô .” Người đàn ông cao giữa cất lời, giọng cũng kỳ quái.
Đàm Trì chợt nhớ đây chính là kiểu giọng trong mấy phim thần tượng ba mươi năm .
Đường Cam Lan bước lên nửa bước, chắn tầm của Đàm Trì. Cô chỉ thấy bờ vai gầy của , mồ hôi từ cổ chảy xuống, ướt đẫm nửa chiếc áo thun trắng.
Đàm Trì lặng lẽ trượt ngón tay màn hình, chuẩn gọi báo cảnh sát khẩn cấp.
“Đưa điện thoại đây!” Gã “lão đại” quát.
Đường Cam Lan móc điện thoại , ném xuống đất.
“Cả điện thoại của con đàn bà đó nữa!”
Đàm Trì nghiến răng, cũng ném điện thoại .
Lão đại giẫm mạnh lên cả hai chiếc, tiếng màn hình vỡ vụn như xé tim Đàm Trì.
Cái điện thoại “quả táo” mua năm ngoái, tiền trả góp còn xong.
Giẫm điện thoại xong, lão đại dường như hả giận: “Đi thôi!”
tay chân ý khác.
“Lão đại, cứ thế mà ?”
“Đừng gây chuyện.”
“Lão đại, ở đây câu ‘giặc đến nhà ai tay ’, chúng cũng nên theo phong tục chứ.”
“Tự xử.”
“Rõ, lão đại.”
Ba tên đàn em lập tức hớn hở.
“Hai vị, dạo em túng quá, giúp chút đỉnh .”
Đàm Trì, Đường Cam Lan: “…”
“Nghe ! Lấy tiền !”
“Anh bạn, điện thoại của chúng lão đại đập nát .” Đường Cam Lan thở dài.
“Hả?”
“Không điện thoại thì coi như tiền.”
“Ơ?!”
“Bây giờ ít ai mang tiền mặt lắm. Các …” Đường Cam Lan dò hỏi: “Chẳng lẽ là từ nơi khác đến?”
“Lão đại! Anh… phát hiện !” Một tên hét lên.
Lão đại khựng : “G.i.ế.c!”
Ngay mặt, Đường Cam Lan bất ngờ , ôm chặt Đàm Trì lòng. Cổ Đàm Trì kêu “rắc” một tiếng, đầu ép ngửa , cằm đập mạnh vai .
Ánh d.a.o sắc bén lạnh lẽo xé gió lao tới!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-52-chi-dai.html.]
Một nhúm tóc nâu mặt c.h.é.m đứt, tung bay trong gió như những hạt bồ công rời cành.
Cổ họng Đàm Trì như siết chặt bởi sợi chỉ mảnh, thở và giọng đều nghẹn , nóng rát đến chảy nước mắt.
Nhát d.a.o thứ hai c.h.é.m thẳng tới, ánh thép là một gương mặt dữ tợn.
Mắt Đàm Trì trợn trừng, nắm chặt áo thun của Đường Cam Lan.
“Vút!”
Một bóng đen từ chéo bên bay tới, đập thẳng mặt kẻ cầm dao. Anh loạng choạng lùi mấy bước liền.
Thứ mặt rơi xuống đất, vỡ toác , trào một vũng nước đỏ là một quả cà chua:
“Lão nương mua xong rau, cân xong thịt, ngay cả cơm cũng nấu , mà với là về ăn cơm nữa?! Gì cơ? Ra ngoài ăn? Ra ngoài ăn thì sớm hả? Đón ai? Này , alo má ơi!”
Một cầm điện thoại con hẻm, tay xách một túi mua sắm cỡ lớn, căng phồng, bên ngoài còn lộ hai bó rau cải bó xôi.
Dưới ánh đèn đường mờ vàng, thể thấy mặc áo ba lỗ thể thao màu cam vàng, quần short thể thao màu cam đỏ, đôi chân thẳng tắp, làn da bàn chân trắng muốt, đôi dép xỏ ngón nhựa màu xanh lá.
Tóc ngắn gọn gàng, lông mày và đôi mắt thanh tú, tuổi chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu, là một cô gái khí chất hùng.
“Hôm nay lão nương gặp cướp giữa đường.” Ánh mắt cô gái sắc lạnh quét qua Đường Cam Lan và Đàm Trì: "Hai xui thật đấy.”
Đường Cam Lan lập tức kéo Đàm Trì : “Người , báo cảnh sát!”
“Điện thoại hết pin .” Cô xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, “vèo” một tiếng bỏ túi mua sắm, trừng mắt bốn tên cướp đối diện: “Gan mấy nhỏ nhỉ? Biết đây là địa bàn của ai ?”
Sắc mặt bốn tên cướp đổi, lùi vài bước.
“Em gái, đừng xen chuyện khác!” Tên cầm đầu quát nhỏ.
Cô gái đảo mắt, lê dép xỏ ngón bước đến mặt Đường Cam Lan và Đàm Trì, nhét túi mua sắm n.g.ự.c Đường Cam Lan.
“Cầm cho chắc!”
Chưa dứt lời, bóng cô biến mất.
Không, biến mất, mà là bất ngờ nhảy lên trung, hình bung như một con báo săn lao thẳng con mồi.
Ánh đèn chớp loạn, bóng đen vút tới, tiếng vật nặng va chạm trầm đục vang rền trong tai.
Đàm Trì nhón chân, qua vai Đường Cam Lan, chỉ thấy bóng dáng cô gái chớp nhoáng liên tục, từng chiêu thức mượt, đá bay, đạp ngực, gạt cùi chỏ, vắt gối, quét xoay liên , hệt như trong phim võ hiệp ba mươi năm .
Chỉ vài giây, hoặc ngắn hơn, bốn tên “rầm rầm” ngã xuống đất, vũ khí tay “leng keng” rơi tứ tán.
Đàm Trì lúc mới rõ, hóa chỉ là vài con d.a.o gọt trái cây, màu sắc thì còn là d.a.o sứ.
Bốn tên cướp run lẩy bẩy, bệt đất ôm mặt, chỉ còn thở dồn dập kinh hoàng.
Cô gái cởi một bên dép, vẩy vẩy, xỏ chân: “Cút.”
Bốn tên lồm cồm bò dậy, vội vàng chạy trối c.h.ế.t, từ đầu đến cuối dám phát tiếng nào.
Trên mặt đất chỗ chúng , một vũng chất lỏng loang , đỏ lẫn trắng, trong đó còn lăn lóc vài hạt nhỏ trắng dã.
Là răng! Hơn nữa là răng hàm! Hẳn bốn cái nguyên vẹn!
Đường Cam Lan lùi một bước, cùng Đàm Trì dựa sát lưng tường.
Đàm Trì còn cảm nhận thở ẩm nóng , đậm đặc hơn lúc nãy.
“Cô thấy cô đeo dây cáp ?” Đường Cam Lan nuốt nước bọt.
“Không thấy.”
“Vậy động tác của cô kiểu gì?”
“Không rõ.”
“Cô là con ?”
“Chắc là .”
“Trên cô sát khí!”
“ thấy .”
“Cô qua đây kìa!”
“ thấy !”
“Hai .” cô gái xoay , liếc đám mảnh vụn điện thoại đất: “điện thoại hỏng ?!”
Hai lập tức thẳng, gật đầu.
“Không báo cảnh sát ?”
Cả hai cứng .
“Ăn cơm ?”
Hai lắc đầu.
“Vừa mua nhiều thức ăn, về nhà ăn cơm .”
Hai cái đầu lắc như trống bỏi.
“Không ăn?” Cô gái bỗng dậm mạnh xuống đất. “rắc” một tiếng, con d.a.o sứ đá văng khi nãy lập tức vỡ vụn thành bột.
Đàm Trì lập tức túm chặt cổ tay Đường Cam Lan, Đường Cam Lan hít sâu một .
Cô gái bước lên một bước, nửa ánh đèn trở nên rõ nét.
Một con rồng đen xăm dọc cánh tay cô, uốn lượn, giương nanh múa vuốt, dữ tợn dọa .
Cô nhướng mày: “Ăn ?”
“Ăn!”
Hai cái đầu gật lia lịa như gà mổ thóc.
---
Đường Cam Lan: Vì ăn với Đàm Trì khó thế , trời ạ!