Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 46: Hóa ra cô ấy bị mù mặt. Kết thúc kịch bản 2.

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:56
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Cam Lan tấm ảnh chụp cả đoàn lúc đóng máy trong điện thoại, đôi mắt cong cong.

[Kính thưa quý khách, máy bay của chúng sắp hạ cánh xuống Sân bay Kế Kinh, xin quý khách vui lòng kiểm tra dây an , tắt các thiết điện tử cỡ lớn.]

“Anh Đường, ngủ ?” Tiểu Chu ở hàng ghế ngái ngủ đầu hỏi.

buồn ngủ.” Đường Cam Lan cất điện thoại.

Bên cửa sổ, Đàm Trì đeo bịt mắt hình mắt ếch ngủ say như c.h.ế.t, phía lối , Ngôn Bạc Ninh nghiêng đầu, ngủ im lìm.

Máy bay chấn động mạnh khi hạ cánh, cả hai cùng lúc tỉnh giấc.

Đàm Trì kéo bịt mắt lên đầu, vẫn còn mơ màng; nét mặt Ngôn Bạc Ninh thì ngái ngủ, mắt mờ mịt.

Đường Cam Lan: “Dậy thôi, đến Kế Kinh . Anh Ngôn, nhà ? Tiểu Chu lái xe thể tiện đường đưa về ?”

Ngôn Bạc Ninh: “ ở phía nam thành phố.”

“Bọn về phía đông.” Tiểu Chu tiếc nuối.

“Không , tàu điện ngầm, nhanh lắm.”

Máy bay dừng hẳn, hành khách lượt dậy lấy hành lý, xếp hàng xuống máy bay.

“Còn Trương với thì ? Về công ty ?” Đường Cam Lan đeo túi máy tính ngực, vai khoác balo của Đàm Trì, tiện tay gỡ bịt mắt ếch đầu cô nhét túi .

“Chắc là về nhà luôn.” Tiểu Chu đoán.

Ở đoàn phim suốt hai tháng, hành lý lặt vặt một đống, nhất là năm cái vali, cái nào cũng nặng. Mãi mới gom đủ bên băng chuyền, lúc đó hành khách khác hết, chỉ còn nhóm Đàm Trì là tốp cuối.

Mọi cũng vội, trò chuyện, nhưng khỏi cửa sân bay, bất ngờ vang lên một tràng tiếng “tách tách tách” liên tiếp, ánh đèn lóe chói lòa khiến năm thấy gì.

“Á á á á á!”

“Đẹp trai quá!”

Một nhóm lớn các cô gái ôm hoa tươi, giơ bảng đèn, ai nấy nhanh nhẹn như tướng quân xung trận, mang theo “súng ống” máy ảnh dài ngắn, ồ ạt lao tới.

“Quào?!”

Đường Cam Lan chỉ kịp khoanh tay n.g.ự.c tạo tư thế phòng thủ, lập tức đội quân fangirl thơm ngát vây kín.

Cánh hoa ẩm ướt, bảng đèn sáng rực, mùi nước hoa của các cô gái, ốp điện thoại đính đá, ống kính máy ảnh chĩa ngang dọc… tất cả tạo thành một cơn lốc khổng lồ, cuốn cả năm , đẩy qua đẩy .

Đường Cam Lan: “Chuyện gì ?”

Tiểu Chu: “Fan đón ở sân bay?”

Tiểu Tào: “Fan của ai?”

Đàm Trì: “Bảo vệ Ngôn.”

Đường Cam Lan: “Anh Ngôn, mau qua đây bảo vệ .”

Ngôn Bạc Ninh: “Không fan của , .”

“Á á á... Trương Triết Hiên.” Tiếng hét vang từ trong nhóm fan, cả biển lập tức dồn sang một phía, bỏ năm “con tép” trôi dạt ngoài.

Năm Đàm Trì, Đường Cam Lan, Ngôn Bạc Ninh, Tiểu Tào và Tiểu Chu tản mát bên ngoài, vẫn hồn, đám đông vây kín Trương Triết Hiên ở cửa , tiếng máy ảnh vang khắp sân bay.

Trương Triết Hiên hiển nhiên chuẩn từ : hai trợ lý kẹp hai bên như tả hữu hộ vệ, hai vệ sĩ đầu, hai vệ sĩ chặn hậu, ở giữa nở nụ “dịch vụ” chuẩn mực, bình tĩnh tiến qua biển fan.

Đường Cam Lan: “Thì là fan của Trương .”

Ngôn Bạc Ninh: “Giờ fan đều thế ?!”

Tiểu Tào: “Lần đầu gặp cảnh đón ở sân bay, dọa c.h.ế.t .”

Tiểu Chu: “Độ nổi tiếng của Trương đúng là khủng khiếp.”

Đàm Trì: “ đói .”

Bốn đàn ông liếc cô một cái, bật .

“Bọn xuống hầm lấy xe, Ngôn, thật sự tiện đưa về ?” Tiểu Chu hỏi.

Ngôn Bạc Ninh : “ tàu điện ngầm.”

“Tàu điện ngầm? Nguy hiểm lắm.” Đường Cam Lan vội tháo mũ của đội lên đầu Ngôn Bạc Ninh: “Anh Ngôn, nhất gọi xe riêng .”

“Xe riêng dễ kẹt, tàu điện ngầm nhanh hơn.” Ngôn Bạc Ninh bất đắc dĩ: “Tiểu Đường, cần mũ, chẳng ai nhận .”

“Anh Ngôn, tặng cái .” Đàm Trì móc từ túi một chiếc khẩu trang đen bóc.

Ngôn Bạc Ninh dở dở : “Thật sự cần.”

“Phòng bệnh hơn chữa bệnh!” Đường Cam Lan nhấn mạnh.

“Nếu...” Đàm Trì liếc sang đám fan đang di chuyển chậm rì ở đằng : “an vẫn là hết.”

Ngôn Bạc Ninh lắc đầu, đeo khẩu trang, kéo thấp vành mũ: “Thế ?”

Hai “fan nhỏ” lúc mới hài lòng gật đầu.

đây.” Ngôn Bạc Ninh vẫy tay: “Rảnh hẹn ăn cơm nhé.”

“Chắc chắn .”

“Ừ.”

Đàm Trì và Đường Cam Lan nguyên tại chỗ theo bóng Ngôn Bạc Ninh xa, trong lòng bỗng trống trải.

Đường Cam Lan: “ bắt đầu nhớ Ngôn .”

Đàm Trì: “ cũng .”

“Hôm nào mời Ngôn ăn lẩu cá đầu to của .”

“…”

“Vẻ mặt đó là ?”

“… Về nhà .”

“Cô ý kiến gì với tay nghề của ?”

buồn ngủ .”

“Buồn ngủ cái gì, cô ngủ cả chuyến bay đấy.”

vẫn buồn ngủ thật mà.”

Trên xe bảo mẫu, Đường Cam Lan sang Đàm Trì đang ngủ bên cạnh, bất ngờ.

Đàm Trì nghiêng đầu, cái cổ lắc lư theo nhịp xe, điện thoại trong tay trượt dần xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-46-hoa-ra-co-ay-bi-mu-mat-ket-thuc-kich-ban-2.html.]

“Vài ngày cuối chị Đàm gấp kịch bản, mỗi ngày chỉ ngủ hai, ba tiếng.” Tiểu Tào ghế phụ giải thích.

Đường Cam Lan cau mày, cởi áo sơ mi khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên Đàm Trì, cẩn thận kéo kín phần cổ áo.

Đầu Đàm Trì nghiêng sang một bên, điện thoại cuối cùng cũng rơi xuống sàn.

“Đã buồn ngủ thì ngủ cho ngon, còn cầm điện thoại gì, cận thị nặng .” Đường Cam Lan nhặt điện thoại lên, tiện mắt liếc qua, sắc mặt lập tức sầm xuống.

Trên màn hình chính là tấm ảnh chụp chung của Đàm Trì và Ngôn Bạc Ninh.

quên chụp ảnh với Ngôn.” Đường Cam Lan nhăn mũi, ngón tay lướt màn hình, tiện tay lật vài trang, dần thẳng .

Trong album của Đàm Trì chỉ hai loại ảnh: ảnh phong cảnh và ảnh chân dung. Ảnh phong cảnh bình thường, nhưng ảnh chân dung thì khá đặc biệt.

Không những kiểu selfie lọc màu như các cô gái khác, mà là ảnh cận mặt của khác. Có tấm rõ ràng lấy từ mạng, nhưng phần lớn là cô tự chụp... nhiều góc và biểu cảm trông khá kỳ quặc... giống như chụp lén.

Lạ hơn nữa là mỗi ảnh cận mặt đều kèm một dòng ghi chú kỳ quặc.

Ví dụ, ảnh đạo diễn Tôn: “Hói, lông mày, mặt tròn như cái mâm, mũi tỏi, khăn lau mồ hôi bốc mùi đậu phụ thối.”

Hay ảnh Trương Triết Hiên... rõ ràng là ảnh chỉnh mạng ghi chú: “Tóc cứng, lông mày rậm, sống mũi cao, miệng nhỏ, mắt hẹp dài, phong cách Hàn Quốc.”

Giang Du: “Khuôn mặt thẩm mỹ hảo.”

Lâm Bác: “Da nhăn như vỏ cây hoè, mắt sói già, râu dê, ánh mắt gian xảo.”

“Đây là kiểu miêu tả gì ?” Đường Cam Lan mà mắt sáng rực, lật tiếp, bất ngờ phát hiện một thư mục lạ, tiêu đề “Một cây rau”.

“Cái gì đây?” Đường Cam Lan bấm , sững .

Bên trong là ảnh của chính , tấm đầu tiên là ảnh cận mặt tối thui... rõ ràng chụp xe Hoành Điếm, khoảnh khắc bất ngờ kịp phòng .

Trong ảnh, tóc của rối bù, mắt ánh xanh, nhan sắc t.h.ả.m nỡ . Bên cạnh ghi chú: “Da như bôi bột trét trắng, phản chiếu quang phổ xanh trắng; mí mắt hình bình hành, lông mi như đầu bàn chải than tre; giọng như mùi sữa, khi mắt giống hai dấu ngoặc đơn ngang, răng nanh ma cà rồng…”

“Cái gì đây?!” Đường Cam Lan bấm sang tấm thứ hai, chính là ảnh ngày hóa trang thành Nam Thập. Ghi chú đổi thành: “Đường Cam Lan = Nam Thập = lông mày treo ngược + mắt quỷ đồng tử + môi khắc d.a.o + mũi treo mật + khí thế sát thủ” kèm một dấu chấm than đỏ chói: “Người tạo hình, quần áo là mặt, phiền.”

Đường Cam Lan: “…”

Tấm thứ ba là tạo hình Thiên Thần, thêm ghi chú mới: “Lại mặt, đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Đường Cam Lan suýt phun máu.

“Anh Đường, chẳng lẽ đang xem mấy ghi chú ảnh của chị Đàm?”

Tiểu Tào trong gương chiếu hậu quan sát từ lâu, cuối cùng nhịn hỏi.

“Đàm Trì cái sở thích gì thế? Có ai tả như ? cũng là sống nhờ mặt! Có như cô ?!” Đường Cam Lan như con gà trống bóp cổ, bèn gáy một tràng.

“Phì... Đường hiểu lầm , đây sở thích , mà vì chị Đàm bẩm sinh mù mặt.”

“Mù mặt?”

“Chị Đàm từ nhỏ nhớ mặt , là bệnh gì đó gọi là chứng khó nhận diện chi tiết gương mặt, cả thế giới cũng chỉ vài ca. Ngoài bố , ngay cả dì, cũng nhớ nổi.”

“Cậu cũng thế ?”

“Không chỉ , ngay cả mặt chị Hoa, sư phụ của chị Đàm, cũng nhớ nổi.”

“Lại bệnh ? Lần đầu ...” Tài xế Tiểu Chu kinh ngạc.

đầu cũng thấy kỳ lạ, chỉ thể là thế giới rộng lớn, cái gì cũng .” Tiểu Tào cảm thán.

“Mấy bức ảnh là để cô nhớ mặt ?” Đường Cam Lan vô thức hạ giọng: “Ghi chú cũng ?”

“Chị Đàm tuy mù mặt, nhưng nhạy với chữ , nên mỗi khi gặp mới, chị sẽ chụp ảnh, hoặc tìm ảnh mạng, dùng chữ miêu tả đặc điểm ngũ quan. Như thể phần nào giúp ghi nhớ.”

“Có cả cách nữa, thật.” Tiểu Chu trầm trồ.

Đường Cam Lan dừng một chút: “Vậy mấy bức ảnh, mấy loại ghi chú?”

“Ghi chú chữ cũng nhược điểm. Ví dụ một đổi kiểu tóc, hoặc phẫu thuật thẩm mỹ, thì ghi chú chỉnh sửa kịp thời, nếu chị Đàm vẫn nhận . Giống như cập nhật cơ sở dữ liệu .” Tiểu Tào giải thích.

“Thay quần áo cũng cập nhật cơ sở dữ liệu ?”

“Cái chắc cần…”

“…”

Đường Cam Lan lật mấy tấm ảnh của .

Vậy thuộc dạng gương mặt đặc biệt?

Phải cần mấy bức ảnh mới nhớ nổi?

Chỉ là… mấy cái từ miêu tả càng càng thấy đầy sát khí chứ?

Vốn là một diễn viên tương lai còn chút tự tin nhan sắc, giờ trong lòng thấy thoải mái chút nào.

“Chắc chắn là ảnh với ghi chú hợp!” Đường Cam Lan dựng điện thoại của Đàm Trì lên, tự chụp một tấm selfie. Nhìn ưng, chụp thêm tám tấm nữa, ghép thành một bức chín ô. Sau đó mở bút vẽ, nguệch ngoạc ghi chú: “Mặt như ngọc, mắt như , dáng tựa bạch dương trong gió, dịu dàng như chim nhỏ nép .”

Nghĩ một hồi, ghé sát Đàm Trì, chụp một tấm ảnh chung, thêm khung hoa, lưu .

Hoàn thành hai “nhiệm vụ”, ngẩng lên thì thấy Tiểu Tào đầu , mặt là nụ kỳ lạ, giống hệt nụ “fan ” trong truyền thuyết.

Đường Cam Lan: “Gì… gì gì?”

Tiểu Tào: “Ảnh chung ha~”

ảnh chung với Ngôn, cô Đàm . chụp ảnh với cô Đàm, thì tròn lên sẽ bằng chụp chung với Ngôn!”

“Ồ~” Tiểu Tào gật gù: “Hóa tròn còn dùng thế ~”

Tiểu Chu: “Phì!”

Đường Cam Lan hổ quá hóa giận: “Tiểu Chu, cái gì, lái xe nghiêm túc!”

“Rõ! Đường.”

“Không !”

“Rõ! Đường!”

Tiểu Chu liếc gương chiếu hậu, thấy mặt mũi đỏ bừng của Đường Cam Lan, cố nhịn , xoay vô lăng. Chiếc xe bảo mẫu màu đen hòa dòng xe đông nghịt trong buổi hoàng hôn, chạy về ngôi nhà quen.

Cái nóng oi bức của mùa hè gần tàn, lá đỏ Hương Sơn bắt đầu nhuốm sắc vàng của mùa du lịch cao điểm. Làn gió thu đầu tiên khẽ thổi, nhắc nhở giới nhân viên công sở chuẩn báo cáo quý III.

Cuộc chiến mùa hè các trang web video lớn kết thúc, mùa thu sẽ là chiến trường mới.

---

Bonus:

Vài ngày .

Đàm Trì: “Cái chín ô viền hoa là gì? Xóa ngay!”

 

Loading...