Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 42: Trở thành diễn viên!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:52
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Thần đặt máy tính lên bàn việc của Hạ Cảnh, lùi hai bước, vẻ mặt thấp thỏm.
“Giám đốc Hạ, đây là bản kế hoạch yêu cầu.”
Hạ Cảnh ngẩng đầu khỏi tập tài liệu, ngón tay lướt bàn cảm ứng, liếc qua vài trang: “Đây là bản kế hoạch ư?”
“Vâng.” Thiên Thần căng trả lời.
“Bản thứ mấy?”
“Bản thứ ba.”
“Về .”
“Ể?” Thiên Thần ngẩn : “Tại… tại ạ? Có chỗ nào sai ?”
Hạ Cảnh liếc một cái: “Không hiểu ?”
Thiên Thần lắc đầu, gật đầu lia lịa, đôi mắt to sáng long lanh như một chú cún con mong ngóng khúc xương.
Hạ Cảnh nheo mắt, trong đồng tử lóe lên tia sắc lạnh, tựa ghế.
“Đây là bản kế hoạch gì?”
“Tuyển chọn mẫu.”
“Trọng điểm là gì?”
“Trọng điểm là quy trình và điểm nổi bật của cuộc thi.”
“, đây là một sự kiện quảng bá trực tiếp do nhà tài trợ mỹ phẩm tổ chức, tuyển chọn mẫu chỉ là chiêu trò thu hút.”
“Hả?”
“Trọng điểm là mức độ và kênh truyền thông của nhà tài trợ, cách khác, là kế hoạch quảng bá cho thương hiệu.”
“Kế… kế hoạch quảng bá?”
“Thời gian, mục tiêu, kế hoạch.”
“Ồ!”
“Thời gian tức là chu kỳ quảng bá, yêu cầu của khách hàng là 35 ngày, chia 35 ngày thành giai đoạn khởi động, giai đoạn quảng bá, giai đoạn sự kiện và giai đoạn kết thúc, đồng thời xác định ngày bắt đầu của từng giai đoạn.”
“Mục tiêu là xác định nhóm khán giả mục tiêu của sự kiện , trùng khớp với nhóm khách hàng mục tiêu của thương hiệu, dựa đó lập kế hoạch truyền thông.”
“Phải chú ý phân bổ tỉ lệ đầu tư cho từng loại phương tiện truyền thông, đồng thời chọn cách quảng bá, khung giờ và tần suất phù hợp với đặc điểm từng loại. Còn mẫu quảng cáo, ví dụ video teaser truyền hình, mẫu audio quảng bá radio, concept thiết kế cho báo in, ý tưởng quảng cáo cho truyền thông mới, bản tin mẫu, kế hoạch theo dõi marketing mạng xã hội,v.v… Hiểu ?”
“Hiểu… hiểu .” Thiên Thần mặt mũi ngơ ngác.
Hạ Cảnh nhướng mày: “Thật sự hiểu ư?”
“Hiểu!” Thiên Thần nghiêm.
Hạ Cảnh mỉm , đầu ngón tay lướt nhẹ cạnh bàn cảm ứng: “Nghe quen khá nhiều chuyên viên trang điểm?”
“À? Vâng.”
“Hoạt động cần thợ trang điểm chuyên nghiệp, liên hệ giúp .”
“Vâng, giám đốc Hạ.”
“Nếu còn chỗ nào rõ, cứ đến hỏi bất cứ lúc nào.”
“Vâng! Giám đốc Hạ!”
Thiên Thần hớn hở ôm máy tính, lon ton chạy ngoài.
Hạ Cảnh tựa ghế, bất động lâu, khóe môi bỗng nhếch thành một nụ vặn vẹo.
“Thiên Thần, sẽ thôi…”
Cảnh cuối dừng ở nụ , lạnh lẽo và u ám vô tận.
“OK!” Đạo diễn Tôn dậy, gật gù: “Anh Ngôn, , thoại trôi chảy. Tiểu Đường cũng , thả lỏng hơn chút nhé, chuẩn cảnh tiếp theo.”
Đường Cam Lan thở hắt , vội cầm kịch bản bước nhanh tới bàn Ngôn Bạc Ninh, hai tiếp tục ráp thoại, đạo diễn Tôn thì lau mồ hôi lẩm bẩm dặn dò.
“Cảnh khó lắm, chắc đoạn khó nhất là thoại của Ngôn thôi.” Tiểu Tào .
Đàm Trì: “Thoại Trần Côn Minh đúng ?”
“, nguyên tác thì đơn giản hơn, Trần bảo chuyên nghiệp chút nên mới nhờ một bạn học bên kế hoạch tư vấn.”
“Hèn chi Lâm Bác sửa đoạn .” Đàm Trì dừng bút.
“Sửa xong ?” Tiểu Tào ghé qua một cái, cau mày: “Em thấy , chỉ sợ Giang Du bới lông tìm vết.”
“Đợi lát nữa gửi.” Đàm Trì im nhúc nhích.
“Đợi gì?”
Đàm Trì liếc điện thoại, màn hình là tin nhắn vài giây của “Liên Bồng Miêu”.
[Liên Bồng Miêu]: @Kim Hoa Hỏa Thoái, tớ tìm một hợp đồng thú vị, liên quan đến studio Giang Du, Húc Quang, Lâm Bác. Ba Tiêu Diệp đang giải mã, nếu gì bất ngờ thì sắp tin hot.
Đàm Trì: “Đợi tin hot.”
Tiểu Tào: “Hả?”
Lúc đạo diễn Tôn rõ ràng căng thẳng hơn cảnh .
“Cảnh cảm xúc kiềm , bộc phát. Thiên Thần, vẫn còn sự ngưỡng mộ với Hạ Cảnh, là thần tượng của , nên giờ dám tin, ép tin, chất vấn nhưng dám. Hiểu ?”
Đường Cam Lan trầm giọng: “Hiểu.”
Đạo diễn Tôn sang Ngôn Bạc Ninh: “Hạ Cảnh mới Thiên Thần là em trai , hối hận vì đó lợi dụng . vẫn báo thù nhà họ Đồng, nên trong lòng mâu thuẫn, nhận em trai, thấy xứng; đau lòng, giận vì Thiên Thần bảo vệ Đồng Phong Vũ, nhưng nỡ trách mắng. Phải thể hiện rõ sự giằng xé .”
Nói tới đây, đạo diễn Tôn hít sâu một : “Anh Ngôn, đoạn khó cân, chúng thể nhiều .”
“Được.” Ngôn Bạc Ninh gật đầu.
“Chuẩn thử một .” Đạo diễn Tôn lạch bạch chạy về phía màn hình giám sát.
“Họa Ái, tập 36, cảnh 30, máy A-B, máy 1, 1, chuẩn , bắt đầu!”
Thiên Thần xách máy tính, đẩy cửa bước phòng việc của Hạ Cảnh, đặt máy tính lên bàn.
“Giám đốc Hạ, đây là bản kế hoạch yêu cầu.”
Hạ Cảnh run , ngẩng đầu, mím nhẹ khóe môi: “Được, để đó .”
“Giám đốc Hạ, xem qua , nếu chỗ nào , em sẽ sửa ngay.” Thiên Thần , nét mặt cảm xúc.
Hạ Cảnh ngừng một thoáng, đặt cây bút ký xuống, mở máy tính, đầu ngón tay lướt qua màn hình cảm ứng khựng .
Một lúc lâu , mới lên tiếng.
“Thiên Thần, tiến bộ nhiều lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-42-tro-thanh-dien-vien.html.]
Giọng khàn khàn như thể cổ họng một sợi dây siết chặt.
Thiên Thần lặng lẽ Hạ Cảnh, hàng mi dài run run: “ nhớ một năm , đầu tiên đến đưa bản kế hoạch cho Hạ tổng, Hạ tổng cho một bài học.”
Hạ Cảnh sững ngẩng đầu, ánh mắt dâng sóng.
“Thời gian, mục tiêu, kế hoạch…” Khóe môi Thiên Thần nhếch lên một nụ chua chát: "Khi đó thật sự nghĩ Hạ tổng đang dạy cách kế hoạch…”
“Thiên Thần, …” Hạ Cảnh bất chợt bật dậy, câu chỉ thốt nửa chừng nghẹn , chỉ còn thở nặng nề run rẩy trong kẽ môi.
“Thời gian sai, mục tiêu sai, kế hoạch sai…” Thiên Thần siết chặt nắm tay, đôi mắt to xinh dán chặt Hạ Cảnh, từng chút phủ lên ánh nước: “Anh Hạ, thật sự là quá ngốc…”
“Tiểu Thần, giải thích, ...” Hạ Cảnh nắm lấy cổ tay Thiên Thần, nhưng nhẹ nhàng rút .
“Hạ tổng, bản kế hoạch ?” Đôi mắt Thiên Thần đỏ rực như lửa, cháy khô hết sắc nước nơi đáy mắt.
Ánh mắt Hạ Cảnh lay động, từ từ thu biểu cảm, gương mặt như sương lạnh phủ kín, thể chút cảm xúc nào.
“Bản kế hoạch .”
“Tốt.” Giọng Thiên Thần khàn đặc, ôm máy tính rảo bước rời . Đến cửa, bỗng khựng , cơ thể cứng đờ trong thoáng chốc, mạnh tay kéo cửa lao ngoài.
Ngón tay Hạ Cảnh lướt nhẹ mặt bàn khi ghế, từ từ ngả , tư thế hệt như một năm . Bất chợt, khóe môi khẽ cong, nở nụ .
“Tiểu Thần, sẽ .”
Nụ chứa ba phần chua xót, ba phần lạnh lẽo, ba phần quyết tuyệt, còn một phần bi thương đọng thành giọt nước mắt sáng lấp lánh trong đáy mắt.
Cả phim trường chìm im lặng.
Mọi đều chằm chằm Ngôn Bạc Ninh ánh đèn như hút hồn.
Đường Cam Lan ngay máy một bước, ánh mắt lấp lánh, yết hầu khẽ chuyển động.
“Tốt! Tốt! Một ăn ngay!” Đạo diễn Tôn bật dậy hét lớn.
Tất cả nhân viên đều thở phào nhẹ nhõm.
“Đỉnh thật, rõ ràng tư thế , nụ , thậm chí lời thoại đều giống hệt, nhưng cảm xúc khác!” Tiểu Tào tràn đầy khâm phục.
“Đương nhiên !” Đàm Trì nghiêm giọng đáp.
“So thì cảnh của Đường yếu hơn một chút…” Tiểu Tào : “Ấy? Đường tìm đạo diễn kìa.”
Chỉ thấy Đường Cam Lan chạy đến bên đạo diễn Tôn, vẻ mặt thành khẩn một hồi, nhưng đạo diễn chỉ liên tục lắc đầu. Ngôn Bạc Ninh cũng tới, hình như đang giúp Đường Cam Lan , nhưng cuối cùng vẫn đạo diễn từ chối.
Đường Cam Lan khu nghỉ ngơi, thẫn thờ.
Ngôn Bạc Ninh vỗ vai , đạo diễn Tôn kéo bàn về cảnh tiếp theo.
“Để hỏi xem.” Tiểu Tào chạy một mạch tới, ghé tai Tiểu Chu thì thầm mấy câu, chạy về.
Đàm Trì: “Sao?”
“Vừa Đường một nữa, nhưng đạo diễn đồng ý.” Tiểu Tào hạ giọng: “Nói là cảnh đó của Đường là vượt sức, dù thêm trăm cũng chắc hơn…”
“Ồ.” Đàm Trì cúi đầu tiếp tục xem kịch bản.
“Chị Đàm, chị qua an ủi Đường ?”
Đàm Trì ngẩng đầu, cau mày: “Tại ?”
Có lẽ ánh mắt Đàm Trì quá sắc, Tiểu Tào rùng một cái.
“Em chỉ thấy… Đường tội.”
Tội ?
Đàm Trì liếc khu nghỉ ngơi.
Đường Cam Lan mặc sơ mi xanh nhạt, ghế gấp, khom lưng, đầu ngẩng lên như đang thứ gì đó, mà cũng như chẳng gì.
Nhân viên đ.á.n.h sáng ôm tấm phản quang chạy ngang gió thổi qua.
Mái tóc tung lên rơi xuống, che đôi mày và mắt.
Động tác , tư thế , góc độ , bầu khí ... giống đến 99,8% cảnh nụ hôn hôm nọ.
Lần lòng gần dỗ dành, kết quả thế nào?
Cảm giác sởn da gà cùng cơn rùng nổi lên, Đàm Trì lập tức móc từ trong túi một gói thịt bò khô nhét miệng.
Một cây rau thôi, gì mà tội!
“Cô Đàm, kịch bản sửa xong ?” Tiếng đạo diễn Tôn vọng .
“Tiểu Tào, .” Đàm Trì dậy.
“Hả? Ồ.”
“Anh Đường, uống nước ?” Tiểu Chu dè dặt hỏi.
Đường Cam Lan lắc đầu: “Cậu nghỉ , lát tự lo.”
“Ồ.” Tiểu Chu bước , nhưng ba : “Anh Đường, thật sự chứ?”
“Không .” Đường Cam Lan gượng .
Tiểu Chu rời , xung quanh trở nên yên ắng.
Đường Cam Lan hiện trường.
Một trợ lý ánh sáng chừng mười tám, mười chín tuổi đang thang nối dây điện, vẻ là lính mới, thử mấy mới thành công. Đèn sáng lên, ánh sáng trắng rực rọi tới.
Ngón tay Đường Cam Lan khẽ run như ánh đèn bỏng rát, luồng nóng lan dần từ đầu ngón lên.
Chính là cảm giác ... khi thấy cảnh cuối cùng của Ngôn Bạc Ninh... cảm giác !
Hưng phấn, kích động, khâm phục, rung động, kinh ngạc, rùng , và… một chút cam tâm.
Nếu , liệu thể diễn hơn , liệu xứng với cách diễn tinh tế của Ngôn hơn , liệu thể vượt qua chính ở cảnh , liệu thể… gần với Thiên Thần hơn một chút , liệu…
, còn cơ hội.
Đường Cam Lan siết c.h.ặ.t t.a.y áo, ánh mắt rực nóng, bừng lên tia sáng chói.
diễn hơn.
diễn nhiều hơn.
gần gũi nhân vật hơn.
khiến đạo diễn tin tưởng trao cho thêm cơ hội.
…
Trở thành một diễn viên thực thụ!
(Thuông ghê )