Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 40: Đừng đắc tội với biên kịch

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:50
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm 23:50, Tiểu Tào bẹp ghế sô-pha, vẻ mặt chán chường như mất hết hi vọng sống.

thấy cả đời chắc cũng sửa xong nổi! Cái ông Lâm Bác là cái quỷ gì, còn tự xưng biên kịch vàng, lời thoại câu chẳng ăn nhập câu , chẳng chút logic nào!”

“Từ phong cách lời thoại mà đoán, ít nhất năm cùng sửa kịch bản, chắc là ép thành trong thời gian ngắn.” Đàm Trì xếp bằng chiếc ghế lớn bàn việc, ngón tay lướt nhanh bàn phím, ánh mắt dán chặt màn hình, tiến hóa thành một cái máy đ.á.n.h chữ.

“Em đói quá…” Tiểu Tào úp mặt xuống bàn, yếu ớt than thở.

Ngón tay Đàm Trì khựng , liếc thời gian máy tính.

23:58.

“Đinh dong!” Chuông cửa vang lên.

“Giờ ai thế?” Tiểu Tào lầm bầm dậy mở cửa: “Anh Đường, Ngôn?”

“Anh Ngôn?” Đàm Trì bật dậy khỏi ghế.

mang chút đồ an ủi đây.” Đường Cam Lan giơ túi đồ siêu thị trong tay.

“Cô Đàm, Tào, buổi tối lành.” Ngôn Bạc Ninh mỉm chào.

“Nồi ? Quả nhiên vẫn còn đây.” Đường Cam Lan cầm lấy lòng nồi cơm điện quầy bar, thành thạo mang nhà vệ sinh rửa sạch.

Tiểu Tào tròn mắt kinh ngạc.

Đàm Trì kính cẩn mời Ngôn Bạc Ninh : “Anh Ngôn, mời .”

Ngôn Bạc Ninh xách hai túi đồ ăn vặt, đảo mắt quanh phòng, giường và ghế đầy giấy nháp cùng sách tham khảo chất chồng, sắp đổ, chẳng chỗ đặt chân cũng chẳng chỗ .

“Mời bên .” Đàm Trì kéo chăn, gom hết đống lộn xộn giường một góc, nhường một chỗ .

“Cảm ơn…” Ngôn Bạc Ninh khó khăn chen , đưa túi đồ cho Đàm Trì: “Đây là đồ an ủi.”

“Cảm ơn Ngôn.” Đàm Trì nhận lấy đặt sang bên cạnh, ngay ngắn giường, đôi mắt sáng rực chăm chú Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh: “Cô Đàm, cô cứ việc tiếp .”

Đàm Trì: “Vâng.”

“Thực sự cần để ý đến .”

“Vâng.”

“Thế… cô việc nhé.”

“Vâng.”

Tiểu Tào thật sự chịu nổi nữa.

“Chị Đàm, chị chằm chằm như đáng sợ quá!”

“Vâng.” Đàm Trì chống cằm, mỉm Ngôn Bạc Ninh.

Đèn “tách tách” nhấp nháy, Ngôn Bạc Ninh nuốt khan một ngụm.

“Dọa hết hồn, tưởng aptomat nhảy.” Đường Cam Lan đặt lòng nồi, đổ nước, bóc gói mì, bắt đầu nấu món sở trường... mì gói cà chua trứng ốp la.

“Tiểu Đường, để giúp.” Ngôn Bạc Ninh vội vàng tìm cớ sang đó.

“Anh Ngôn, đây là món sở trường của , combo ăn đêm hoàng gia của đoàn phim!” Đường Cam Lan khoác vai Ngôn Bạc Ninh: “Đảm bảo khiến mở mang nhận thức về ẩm thực.”

“Rất mong đợi.” Ngôn Bạc Ninh gật đầu.

Đường Cam Lan đầu, đắc ý nhe răng với Đàm Trì.

Đàm Trì đẩy gọng kính, đèn trần “tách” lóe sáng.

Tiểu Tào lặng lẽ tăng điều hòa thêm hai độ.

Chưa đến mười phút, nồi cơm điện tỏa mùi mì thơm ngào ngạt.

“Nào nào, Ngôn, nếm thử.” Đường Cam Lan múc một cốc mì đầy, ân cần đặt trứng ốp la lên , đưa cho Ngôn Bạc Ninh.

“Cảm ơn.” Ngôn Bạc Ninh nếm một miếng, mắt sáng bừng: “Ngon lắm.”

“Tất nhiên.” Đường Cam Lan hăng hái múc cho Tiểu Tào và Đàm Trì mỗi một cốc, cuối cùng chỉ lấy cho một cốc nước mì.

“Anh Đường, mỗi trứng thế?” Tiểu Tào phát hiện đối xử khác biệt, lập tức phản đối.

“Ăn ít thôi, kẻo béo.” Đường Cam Lan an ủi.

Ngôn Bạc Ninh c.ắ.n một miếng trứng ốp la thì khựng .

“Anh Ngôn quá gầy, ăn nhiều .”

Giọng của Đường Cam Lan và Đàm Trì vang lên gần như cùng lúc.

Căn phòng chợt yên lặng, Tiểu Tào ngạc nhiên, Ngôn Bạc Ninh ngẩng lên.

Đàm Trì nheo mắt, chậm rãi Đường Cam Lan.

“Anh Đường thích Ngôn ư?”

“Chị Đàm cũng thích ư?”

“Anh thích Ngôn ở điểm nào?”

“Thích là thích, lý do.”

thích .”

“Chuyện thích ai đó, phân .”

Một đôi mắt đen, một đôi mắt nâu, bốn ánh va chạm, tia điện “tách tách” nổ giữa trung.

Mì trong miệng Tiểu Tào rơi cả : “Gì thế , đối thoại kiểu gì , ngửi thấy mùi tình địch chạm trán? Anh Ngôn, … ối giời, Ngôn, chứ?”

Một câu hô của Tiểu Tào lập tức thu hút sự chú ý của cả Đàm Trì và Đường Cam Lan.

Ngôn Bạc Ninh bưng cốc mì, mắt vô định, đầu như bốc màu hồng, rõ ràng là hình.

“Anh Ngôn! Anh Ngôn!”

Cả hai đồng thanh kêu lên.

“Khụ, cái… cái đó… … cảm ơn… cảm ơn…” Khuôn mặt tuấn tú của Ngôn Bạc Ninh đỏ bừng, gãi tóc kéo quần áo, tay chân luống cuống, vẻ mặt hoảng hốt.

“Không , Ngôn, đừng hiểu lầm, ý đó.” Đường Cam Lan đỏ mặt xua tay.

“Anh Ngôn, để giải thích, từ ‘thích’ chiều sâu và bề rộng lớn, phức tạp.” Đàm Trì nhanh như s.ú.n.g liên thanh.

“Khụ, hiểu.” Ngôn Bạc Ninh hít sâu một , khẽ : “Cảm ơn hai thích Ngôn Bạc Ninh, cảm ơn.”

Dưới ánh đèn, nụ của trai gầy gò tựa như ánh trăng mùa thu... dịu dàng mà lộng lẫy.

Đàm Trì đẩy gọng kính, Đường Cam Lan nghiêng đầu, hai hẹn mà cùng nở nụ ngốc nghếch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-40-dung-dac-toi-voi-bien-kich.html.]

Tiểu Tào c.h.ế.t lặng: Cái gì thế ? Đây là tình tay ba ? Có tình tay ba nào mà hòa hợp thế ? Thế giới của lớn hiểu nổi!

Sau bữa ăn khuya hòa thuận, Đàm Trì máy tính, bẻ bẻ các ngón tay: “Chuẩn bắt đầu việc.”

“Bắt đầu kiểu gì chứ..." Tiểu Tào thở dài: “Kịch bản chỗ nào cũng thoảng m.á.u ch.ó kém cỏi của biên kịch Lâm, từng câu từng chữ đều nồng nặc mùi ‘ nổi, nổi’ của Giang Du. Sửa đúng là từng chữ đều là m.á.u và nước mắt!”

Ngôn Bạc Ninh: “Tệ đến thế ?”

Đường Cam Lan: “Thảm ?”

“Thảm như thế đó!” Tiểu Tào phẫn nộ: “Toàn bộ kịch bản, hễ cảnh nào nổi bật thì gần như đều Lâm Vận cướp hết.”

“...”

“Chị Đàm, dù kịch bản cũng thối nát , còn là kịch bản ‘âm dương’, chúng qua loa cho xong .” Tiểu Tào lẩm bẩm.

Đàm Trì đang gõ máy bỗng khựng , chậm rãi đầu, chằm chằm Tiểu Tào.

Sau cặp kính dày, đồng tử đen sâu, như hai chiếc giếng cổ thấy đáy.

“Lách tách lách tách” ánh đèn chập chờn.

“Chị Đàm, em xin !” Tiểu Tào chắp hai tay kêu to.

Vẻ mặt Đàm Trì dịu , màn hình: “Tiểu Tào, em nghĩ biên kịch là phục vụ cho ai?”

Tiểu Tào: “Bên A? Bên đầu tư? Ngôi lớn?”

Nhịp gõ bàn phím của Đàm Trì chậm dần: “Khi mới nghề, chị Hoa với ba câu: Kịch bản là gốc của một bộ phim, biên kịch là dệt nên giấc mơ, biên kịch chỉ phục vụ cho một duy nhất, đó là khán giả.”

Trong phòng lặng hẳn, chỉ tiếng gió của điều hòa trung tâm và tiếng bàn phím.

Khóe miệng Ngôn Bạc Ninh nhếch lên, mắt Đường Cam Lan cong như trăng lưỡi liềm.

“Em nhớ , chị Đàm!” Tiểu Tào gật đầu chắc nịch: “ bây giờ Giang Du thêm cảnh lung tung thế , đừng dệt mộng gì nữa, ngay cả mạch logic cũng sụp! Chẳng lẽ chúng thực sự để họ ngang nhiên thêm cảnh ?”

“Thêm cảnh ?” Đàm Trì , đẩy kính: “Em tưởng cảnh là thể thêm tùy tiện ?”

Tiểu Tào: “Hả?”

“Thêm cảnh chia năm loại..." Đàm Trì giơ tay: “Cảnh thừa, cảnh nhạt, cảnh cướp, cảnh chuyển tiếp, và cảnh tình cảm, thứ bậc từ thấp đến cao.”

“Chị Đàm đợi chút, em lấy sổ ghi .”

“Cảnh thừa, tức là thêm lời thoại hoặc bối cảnh vô dụng hoặc một cảnh. Loại bỏ cũng ảnh hưởng tiến trình câu chuyện, thêm cũng gây cảm giác quá lạc lõng, nên nhiều biên kịch để tăng tập hoặc chữ sẽ cho thêm một ít.”

“Ồ ồ.”

“Cảnh nhạt, như tên gọi, là ‘bơm nước’ phim, chia hai loại: thoại nhạt và tình tiết nhạt.”

“Thoại nhạt thì đơn giản, một câu tách thành hai câu, hai câu biến thành bốn câu, hoặc lặp lời , hoặc chuyện rõ ở đầu thì về cứ lặp nhiều .”

“Tình tiết nhạt là thêm tuyến phụ hoặc nhân vật phụ ngoài mạch chính. Dạo gần đây bên đầu tư ưa chuộng vì kéo dài tập hiệu quả.”

Tiểu Tào thở dài: “Bây giờ phim bơm nước nhiều quá, giống thịt lợn bơm nước, phát ngán.”

Đàm Trì gật đầu, tiếp tục: “Cảnh cướp thì thường xảy khi , một diễn viên nào đó nhờ hậu thuẫn hoặc quan hệ mà kéo hết điểm nhấn của cảnh về phía .”

“Chị Đàm, điểm nhấn cảnh là gì?” Tiểu Tào hỏi.

“Tự cảm nhận.”

“Ờ…”

“Còn cảnh chuyển tiếp?”

“Là cảnh xung đột rõ nhưng bắt buộc cho khán giả , giống như phần trần thuật trong tiểu thuyết. Nếu xử lý thì cũng thể thành điểm sáng.”

“Chị Đàm, loại cuối cùng chị ... cảnh tình cảm, cái cũng thể thêm ?”

“Đây là dạng thêm cảnh cao cấp hơn, ví dụ thêm mấy đoạn tương tác đời thường thú vị, rắc đường tình cảm… Có thể tham khảo mấy cảnh phát đường trong phim Hàn. chỉ áp dụng với nhân vật chính hoặc phụ yêu thích, và dừng đúng lúc. Nếu kéo dài ngừng thì sẽ thành cảnh nhạt.”

“Nói cách khác, cảnh thừa là kiểu thêm cảnh kém nhất, còn cảnh tình cảm thì yêu cầu biên kịch cao hơn?” Tiểu Tào hỏi.

Đàm Trì gật đầu: “Loại nguy hại nhất là cảnh nhạt, nhất là tình tiết nhạt, chỉ phá cấu trúc bộ phim mà còn nhanh chóng bào mòn kiên nhẫn của khán giả, khiến họ bỏ phim.”

Tiểu Tào: “Khoan , bây giờ cảnh của Lâm Vận chẳng là... cảnh nhạt ?”

.”

“C.h.ế.t tiệt..."

“Quan trọng hơn là, loại cảnh sẽ mất thiện cảm của khán giả bình thường.” Đàm Trì .

“Giang Du chẳng lo , cô mười triệu fan cơ mà!” Tiểu Tào bĩu môi.

“Mười triệu fan?” Đàm Trì hỏi: “Bây giờ khán giả phim thần tượng bao nhiêu?”

Tiểu Tào: “Ờ…”

Ngôn Bạc Ninh: “Chắc vài trăm triệu.”

Đường Cam Lan: “Vậy mười triệu… chẳng khác gì ít thịt nhiều .”

Ngôn Bạc Ninh: “Ít thịt... ... ?”

“Là muối bỏ bể.” Đàm Trì bất đắc dĩ sửa .

“Vậy nên, cảnh của Giang Du..." Tiểu Tào Đàm Trì.

Đàm Trì đẩy kính, âm u: “Cảnh mà biên kịch Lâm thêm, chúng động .”

“Lách tách lách tách!” Đèn chập chờn.

“Được, sửa, liều luôn!” Tiểu Tào hừng hực khí thế.

Hai mươi phút , Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh rời khỏi phòng, cùng ở hành lang.

Đèn trần như lên cơn động kinh, lúc sáng lúc tối, khiến sắc mặt hai cũng lúc tươi lúc u ám.

Đường Cam Lan: “Anh Ngôn, tối nay chợt ngộ điều gì đó.”

Ngôn Bạc Ninh: “ cũng .”

Hai , đồng thanh.

“Đừng đắc tội với biên kịch.”

----

Chúc mừng nam chính nữ chính đạt thành tựu: trở thành tình địch của ! Tung hoa, hahaha~

Năm loại “thêm cảnh” là do Mặc Thỉ bịa .

, thỏ đang cà khịa phim bơm nước!

 

Loading...