Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 35: Khóc thảm thiết

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:45
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng Phong Vũ dang rộng hai tay, rạng rỡ mỉm với cô dâu lễ đài: “Nguyên Viên, về !”

“A Vũ!” Nguyên Viên lao vòng tay Đồng Phong Vũ.

Tà váy cưới trắng muốt tung bay lên cao, từ từ rơi xuống, để lộ họng s.ú.n.g lạnh lẽo, nhắm thẳng Đồng Phong Vũ.

Tiếng s.ú.n.g vang lên, chấn động cả tòa gác lầu đến ù ù.

Đám dự lễ hét toáng lên, tán loạn bỏ chạy. Đồng Phong Vũ ôm chặt Nguyên Viên ngã xuống đất.

Hạ Cảnh nở một nụ dữ tợn, nhưng nụ dần trở nên tái nhợt, méo mó, cuối cùng hóa thành kinh hoàng, hoảng loạn bỏ chạy.

Thiên Thần đổ gục mặt Nguyên Viên, m.á.u từ n.g.ự.c tuôn ào ạt.

“Tiểu Thần!” Hạ Cảnh quỳ sụp bên cạnh, luống cuống hoảng hốt: “Tiểu Thần! Tiểu Thần!”

Thiên Thần phun một ngụm m.á.u giả.

“OK! Diễn viên giữ nguyên tư thế, chiếu phản quang, đặc tả AB!” Đạo diễn Tôn quát.

Trương Triết Hiên và Lý Y Sâm nhanh chóng dậy tránh chỗ, tổ ánh sáng và phim lập tức di chuyển.

Đường Cam Lan trong vòng tay Ngôn Bạc Ninh, cằm còn vương m.á.u giả, về phía gượng một cái.

Ngôn Bạc Ninh điều chỉnh tư thế cánh tay, khẽ gật đầu.

“Ánh sáng vị trí!”

“Quay phim vị trí!”

“Im lặng! Cảnh 26, góc 37, máy AB, 1, bắt đầu!”

“Tiểu Thần, Tiểu Thần! Tiểu Thần…”

Ba tiếng gọi, một khàn đục, một tuyệt vọng, một nghẹn ngào.

“Anh Hạ, đừng sai thêm sai…” Giọng Thiên Thần m.á.u giả mờ , rõ ràng.

Đồng tử Hạ Cảnh m.á.u đỏ thiêu đốt thành màu đỏ rực, những giọt lệ nóng hổi từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Tiểu Thần, sẽ… sẽ .”

Giọng khàn đục cùng nước mắt rơi xuống gương mặt, vỡ vụn tan nát, b.ắ.n lên tia sáng đỏ, thiêu cháy đồng tử Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan thoáng ngẩn ngơ.

Cánh tay Ngôn Bạc Ninh ôm lấy đang run rẩy dữ dội, dù cách lớp quần áo vẫn cảm nhận nhiệt độ trong lòng bàn tay , lạnh như băng!

Cơ thể khẽ lắc qua lắc , là phản xạ vô thức khi chịu nổi cơn đau dữ dội.

Từ chỗ của Đường Cam Lan thậm chí nhịp tim , dồn dập, cuồng loạn, như thể sắp nổ tung.

Bi thương!

Kinh hoàng!

Hối hận!

Cảm xúc mãnh liệt đến nghẹt thở ào ạt ập tới, nhấn chìm Đường Cam Lan.

Trái tim bắt đầu run rẩy loạn nhịp, chất lỏng nóng hổi trào khỏi khóe mắt thể kiểm soát.

Đừng nữa, đừng nữa!

Em thật sự… thật sự nỡ thấy !

Những lời thoại thuộc lòng biến mất khỏi trí óc, từ tận đáy lòng trào .

“Em luôn xem như trai…”

Cơ thể Hạ Cảnh chấn động mạnh, móc từ cổ áo nửa miếng ngọc bội: “Là ! Anh chính là trai của em!”

Ánh mắt chuyên chú , giây phút , đôi mắt giống hệt như thuở nhỏ, trong veo, dịu dàng.

“Anh…”

Lời thoại tuôn tự nhiên như thổi hồn, trôi chảy và tự do.

Đường Cam Lan kéo từ cổ áo nửa miếng ngọc bội, m.á.u ngón tay nhuộm đỏ từng chút một: “Xin , … ngọc bội bẩn …”

“Không! Không bẩn! Không bẩn chút nào!” Hạ Cảnh run rẩy khép hai mảnh ngọc lòng bàn tay, dùng sức chà xát lên ngực, áo sơ mi trắng tinh nhuộm thành một mảng đỏ tươi, y hệt lỗ m.á.u n.g.ự.c Thiên Thần.

“Em xem Tiểu Thần, sạch , vẫn sạch như đây.” Hạ Cảnh giơ ngọc bội lên, mỉm .

“Ừ.” ánh mắt Đường Cam Lan dừng gương mặt Hạ Cảnh, nở một nụ thuần khiết: “Anh… … sạch… …”

Hơi thở cuối cùng tan biến trong nụ lặng lẽ .

“Không! Không! Tiểu Thần, Tiểu Thần!!” Đồng tử Hạ Cảnh mất tiêu cự, điên cuồng lắc đầu, nước mũi nước mắt hòa lẫn bôi nhòe cả khuôn mặt, che mờ biểu cảm. Lời thoại cuối cùng chỉ còn là thở, gần như thể phân biệt, nhưng x.é to.ạc trái tim .

“Tốt! Một qua!”

Tiếng hô trong bộ đàm như tiếng sét, đ.á.n.h thức tất cả ở đó.

Mọi bừng tỉnh, mới nhận bản ngây xem từ lúc nào.

“Sao c.h.ế.t chứ, gửi d.a.o lam cho biên kịch mới !” Mấy cô bé quần chúng .

“Phim t.h.ả.m quá!” Mấy chú quần chúng thì bi phẫn.

Hai phim ảnh hưởng nặng nhất, sớm thành tiếng. Tổ đạo cụ, tổ hóa trang, thậm chí tổ thu âm ai nấy đều đỏ hoe mắt, kẻ thì xì mũi, thì lau nước mắt.

“Anh Đườnggggg!” Tiểu Chu xì mũi: “Anh Đường nhà em c.h.ế.t rồiiiiii!”

Lão Lý: “C.h.ế.t thật ? Không cứu ?”

“Nguyên tác vốn là c.h.ế.t , tội quá.” Mắt Trợ lý Tiểu Vương của Lý Y Sâm đỏ hoe.

Tiểu Tào sững sờ: “Chị Đàm, lời thoại đúng , chẳng bản bọn em , cũng chẳng bản của Lâm Bác , chị Đàm? Chị gì thế?”

Đàm Trì chắp hai tay, mắt ươn ướt, như ngâm trong suối nước nóng, một cảm giác thư thái khó tả.

Sảng khoái! Đây mới là diễn xuất thực thụ!

“Đó là những lời Hạ Cảnh và Thiên Thần thật sự , chỉ mượn miệng họ để thôi.” Đàm Trì .

Tiểu Tào: “Chẳng lẽ chính là truyền thuyết ‘ và vai hợp nhất’?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-35-khoc-tham-thiet.html.]

Đàm Trì trả lời, chỉ về khu nghỉ ngơi của Giang Du và Lâm Bác.

Giang Du ghế, mặt tối xám như thép, ba trợ lý bên cạnh im thin thít.

Lâm Bác nheo mắt, đôi má hóp dài xuống như hai quả bóng xì . Anh như cảm nhận gì đó, sang , bọng mắt giật nhẹ một cái, .

Đàm Trì dùng ngón giữa đẩy nhẹ gọng kính, mỉm .

Biên kịch Lâm, thấy , đây mới thật sự là tái sáng tạo.

“Anh Đường, đây, đây, mau , mau !”

Đường Cam Lan trở khu nghỉ ngơi Tiểu Chu niềm nở kéo đến chỗ , nào là đưa nước khoáng ướp lạnh, nào là ân cần đưa quạt.

“Anh Đường, cảnh của diễn cực kỳ xuất sắc! Làm cả trường hết luôn!” Tiểu Chu giơ ngón cái khen.

Đường Cam Lan mím môi, gì.

“Tiểu Đường, tệ.” Trương Triết Hiên bước tới, mỉm .

“Cảm ơn sư .” Đường Cam Lan dậy đáp.

“Ngồi nghỉ chút , cảnh hao sức.” Trương Triết Hiên vỗ vai Đường Cam Lan, cùng Lý Y Hiên trường chuẩn bù cảnh cận mặt.

“Anh Đường, câu thoại cuối cùng của , ‘Anh trai sạch sẽ như ’, là ứng khẩu ? Sao nghĩ ?” Tiểu Tào cầm quyển sổ nhỏ ghé : “Kể với.”

…” Đường Cam Lan chớp mắt.

“Ấy? Thôi, thôi, để tự ngẫm.” Tiểu Tào như ong chích, chạy mất.

Đường Cam Lan: “Hả?”

“Anh Đường, ?” Tiểu Chu xách chai nước khoáng trở , kinh ngạc hỏi.

“Khóc?” Đường Cam Lan đưa tay sờ mặt, lúc mới phát hiện từ khi nào nước mắt chảy đầy má.

“Sao thế?” Đường Cam Lan dùng tay áo lau mạnh nước mắt, nhưng càng lau, nước mắt càng chảy nhiều, cay rát cả da mặt.

“Đừng lau nữa, mượn phấn của chuyên viên trang điểm cho dặm .” Tiểu Chu vội vàng chạy .

Đường Cam Lan móc khăn giấy từ túi , ngửa đầu, ép mí mắt một lúc mới ngăn nước mắt.

Tiểu Chu , khu nghỉ ngơi yên tĩnh hẳn.

Đường Cam Lan bỏ khăn giấy xuống, những bóng đang tất bật ở trường .

Ánh đèn mờ, khí loang từng vòng sáng lấp lánh như khung hình của phim điện ảnh cũ.

Mọi động tác đều trở nên chậm , như phát chậm từng khung hình. Tiếng đạo diễn Tôn trong bộ đàm, bước chân của diễn viên quần chúng, tiếng hô của trợ lý đạo diễn, tiếng kéo bánh xe của nhân viên phục trang, tiếng dây điện quăng xuống của nhân viên ánh sáng, tiếng micro rè của nhân viên thu âm, tiếng gió từ điều hòa trần… tất cả như nhấn chìm nước, âm ỉ, xa xăm, nổi lên từng chuỗi bong bóng bên tai.

Câu thoại … là ?

Hẳn là , nhưng cũng .

Đó là lời của một khác trong cơ thể , khi thấy Ngôn Bạc Ninh, thấy nước mắt của Hạ Cảnh, giọng của Hạ Cảnh liền tỉnh dậy…

Không , là Thiên Thần!

Trong đầu vang lên một tiếng “ong”, tất cả âm thanh thoát khỏi mặt nước, trở nên sắc bén, rành rọt. Vầng sáng biến mất, cuộn phim cũ đổi thành hình ảnh 4K rõ nét, chiếu rõ ràng từng biểu cảm nhỏ, từng động tác vụn vặt của , của Ngôn Bạc Ninh.

Anh vén tấm voan trắng của Lý Y Hiên, khẽ vuốt gọn mấy sợi tóc rối bên tai cô, mỉm đầy cưng chiều.

Anh khác , giống Hạ Cảnh đau khổ tột cùng ban nãy, cũng chẳng giống diễn viên tên Ngôn Bạc Ninh .

Cách của khác, nhịp bước khác!

Giọng khác, ngắt câu khác, âm sắc khác, thậm chí… nhịp thở cũng khác!

Biểu cảm, ánh mắt, tất cả động tác của đều biến thành một khác, Hạ Cảnh.

Thì , một diễn viên thật sự thể đạt tới trình độ .

Thì , một nhân vật thật sự thể sống .

Thì

Một , thật sự thể… ngầu đến !

“Tiểu Chu, phát hiện một chuyện siêu kinh khủng.” Tiểu Tào kéo Tiểu Chu, lúc đang cầm hộp phấn trở về.

“Gì?”

“Cậu bên kìa.”

Tiểu Chu theo hướng tay Tiểu Tào, chỉ thấy Đàm Trì đang núp nhóm nhân viên phim, nhón chân giơ điện thoại, đang chụp gì.

Tiểu Chu: “Cô Đàm đang chụp gì thế?”

“Ngôn Bạc Ninh chứ gì!” Tiểu Tào : “Mà nhận , quanh cô Đàm hình như còn mấy cái bong bóng màu hồng, loại hình trái tim !”

“Cậu thế… hình như cũng đúng.”

“Bình thường cô Đàm mặt biểu cảm như ma nữ Sadako, mà tự nhiên mọc một trái tim hồng thiếu nữ, đúng là đáng sợ!” Tiểu Tào ôm tay rùng .

Tiểu Chu lắc đầu, liếc mắt sang hướng khác, bỗng mặt biến sắc.

phát hiện một chuyện còn kinh khủng hơn.”

“Hả?”

“Cậu hướng chín giờ của cô Đàm .”

“Kia… chẳng là… tạo hình paparazzi chụp ảnh đó là...”

“Là Đường…” Tiểu Chu đau khổ: “Hình như cũng đang chụp thầy Ngôn…”

“Có hoa mắt , vẻ mặt Đường cũng .”

Hai : “Mê trai?!”

Rồi : “ là đáng sợ quá !”

---

Bonus:

Đường Cam Lan: Thầy Ngôn! chịu !

 

Loading...