Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 33: Kịch bản bị biến chất
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:43
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm lúc tám giờ, khi Tiểu Tào bước sảnh khách sạn Sở Đình Y Y thấy tập phụ lục kịch bản mới, lập tức phát điên.
“Thêm nhân vật Lâm Vận thì thôi , cướp cả lời thoại của Thiên Thần và Đồng Phong Vũ chứ?”
Đàm Trì liếc qua kịch bản, mày khẽ nhíu , nhanh chân về phía thang máy tốc hành dẫn thẳng lên tầng cao nhất.
“Chị Đàm, chờ em với!” Tiểu Tào theo thang máy: “Cái cô Giang Du quá đáng thật, bộ cao trào và điểm nhấn của cảnh đều hết cho cô , chỉ còn thiếu mỗi việc Thiên Thần lĩnh một viên đạn nữa thôi.”
“Điểm mấu chốt chuyện đó, mà là... ai sửa kịch bản ?” Đàm Trì dán mắt bảng hiển thị tầng, giọng trầm xuống.
“Còn hỏi , chắc chắn là Lâm Bác.” Tiểu Tào khựng , sắc mặt biến đổi: “Bọn họ bỏ qua chúng , tự ý sửa kịch bản, thế chẳng là trái quy tắc !”
“Quy tắc chỉ để bày cho .”
“Đinh đoong!” Thang máy đến tầng cao nhất, hai nhanh chóng bước .
Tầng tháp cao nhất của Sở Đình Y Y mang phong cách kiến trúc giả Gothic, những chóp nhọn đ.â.m thẳng lên trời xanh, đại sảnh cao vút, hoa văn kính điêu khắc tinh xảo, cửa sổ kính màu phản chiếu ánh nắng năm sắc rực rỡ.
Hơn chục dải lụa trắng mềm mại buông dài từ trần vòm xuống, tạo nên một khung cảnh mơ hồ như mộng như ảo. Thảm đỏ trải dài xuyên suốt, hai bên xếp những trụ hoa cắm đầy hồng trắng tươi, tỏa hương thơm dịu nhẹ pha lẫn mùi sương mai.
Ngoài bức tường kính là dòng Việt Giang uốn lượn như một chuỗi ngọc trai rực rỡ, kết nối nét phồn hoa và cổ kính của thành phố, tách biệt hẳn tiếng ồn ào của phố thị, khiến cả tòa tháp như đang ở chốn bồng lai.
Đàm Trì và Tiểu Tào băng qua khu chờ hỗn loạn của nhóm quần chúng, vòng tránh hết thùng đạo cụ đến thùng đạo cụ khác, né cả mấy thợ ánh sáng trần trụi cánh tay đang nối dây điện, đến khu điều khiển màn hình ở phía đông đại sảnh.
Đạo diễn Tôn mặc quần đùi, áo thun hoa, khăn bông dính mồ hôi vắt cổ, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm bộ đàm hét lớn. Trong khu nghỉ, mấy diễn viên chính hóa trang xong, đang chờ đến lượt.
Trương Triết Hiên mặc vest thường ngày, Lý Y Hiên trong váy cưới trắng tinh, Đường Cam Lan diện đồ thể thao trắng, mỗi đều cầm tay phụ lục kịch bản mới, sắc mặt mấy . Ngôn Bạc Ninh mặc vest đen, cũng đang cúi đầu xem kịch bản, chỉ là cách mấy còn ba chiếc ghế gấp.
Vừa thấy Đàm Trì, Đường Cam Lan lập tức bước nhanh tới: “Cô Đàm, kịch bản mới .”
Đàm Trì lắc đầu với Đường Cam Lan, thẳng đến lưng đạo diễn Tôn.
“Đạo diễn Tôn, cảnh là ai sửa ?”
“Điều chỉnh ánh sáng máy một, dư sáng !” Đạo diễn Tôn bộ đàm hai câu, mới đầu Đàm Trì: “Có chuyện gì?”
“Cảnh do chúng sửa!” Tiểu Tào .
“Tất nhiên các cô, đây là do biên kịch Lâm thức cả đêm đấy.” Đạo diễn Tôn nhướng mày: “Sửa tệ chứ?”
“Không tệ chỗ nào? Rõ ràng là chuyển hết đất diễn của nam chính và nam phụ cho nữ phụ, lời thoại dài ngoằng như đồng dao.”
Tiểu Tào kịp hết Đàm Trì kéo lưng.
“Đạo diễn Tôn, cảnh là cao trào của cả bộ phim, động một chỗ là ảnh hưởng cục.”
“Ý biên kịch Đàm là gì? Cô cho rằng kịch bản ? rõ tầm quan trọng của cảnh , vì mới cần biên kịch vàng như đại biên kịch Lâm chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng! Sau phần tên biên kịch vẫn các cô, còn những chuyện khác... nên lo thì lo, nên lo thì đừng xen !”
Nói xong, đạo diễn Tôn dùng khăn cổ lau qua mặt, giơ bộ đàm hét to: “Cho quần chúng vị trí, nhanh lên, ngây đó gì?!”
Trên trường bắt đầu nhộn nhịp, đạo diễn hiện trường, quần chúng, hóa trang, phim, ánh sáng… tất cả rối như mớ bòng bong.
“Chị Đàm, chuyện .” Tiểu Tào cô.
Đàm Trì nheo mắt, khu nghỉ, lấy tấm đệm , xếp bằng, hai tay kết ấn đặt gối, mắt khép hờ, dáng vẻ như sắp nhập định tu tiên.
Mấy diễn viên chính đều ngạc nhiên, Tiểu Tào lập tức ngậm miệng.
Đường Cam Lan ghé sát , nửa quỳ xuống, hỏi: “Cảnh cô sửa thật ?”
Đàm Trì nhắm mắt, giọng bình thản: “Không.”
“ mà, với tình nghĩa em của chúng , cô thể cắt đất diễn của .”
“Chúng em.”
“Ờ… cô đang giận ?”
“Không.”
“Thế cô đang gì?”
“Khí trầm đan điền, dẫn khí xuất thể, mở rộng lồng ngực, tu thành chính quả.”
“Hả?”
“Xả thông khí.”
“Này!” Đường Cam Lan bật dậy ngay lập tức.
“Phụt!” Ai đó bật , Đường Cam Lan , hóa là Ngôn Bạc Ninh đang ngoài cùng.
Vừa chạm ánh mắt Đường Cam Lan, Ngôn Bạc Ninh lập tức , ho nhẹ một tiếng, tiếp tục cúi đầu xem kịch bản.
Bên cạnh, Trương Triết Hiên và Lý Y Hiên, một lấy kịch bản che mặt, một vùi đầu kịch bản, vai run lên bần bật, rõ ràng cũng đang cố nhịn .
“Cô Đàm quả nhiên là cao nhân tu tiên, phàm nhân như chúng thể lĩnh ngộ.” Tiểu Chu xách một thùng nước khoáng tới.
Bên cạnh còn một đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, mặc quần short rộng, áo thun dài tay, đeo chiếc túi đeo chéo căng phồng, đỉnh đầu hói, ánh đèn còn lấp lánh phản quang.
“Chào Tào, là Lão Lý, trợ lý của Trương Triết Hiên.” Người đàn ông lục trong túi đeo chéo mấy hộp kem, lượt chia cho , chỉ là đưa cho Đàm Trì, lẽ thật sự sợ phiền cô sẽ thiên lôi giáng xuống trừng phạt.
Lúc , Đàm Trì quả thật đang “giao lưu” với một “cao nhân” theo cách chẳng giống ai.
[Liên Bồng Miêu]: Lâm Bá là biên kịch trưởng của một studio trực thuộc Điện Anh Ngọc Thố, ký hợp đồng tháng năm năm nay. Công ty giải trí Ngư Quả của Giang Du nửa năm từng cùng Điện ảnh Ngọc Thố và Tập đoàn Truyền Thông Húc Quang đạt thỏa thuận hợp tác ba bên. Trong phần đầu tư của Họa Ái, Điện ảnh Ngọc Thố chiếm 46%, Húc Quang 33%, Ngư Quả 11%, 10% còn là các studio lặt vặt góp vốn.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ồ. Mang vốn đoàn phim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-33-kich-ban-bi-bien-chat.html.]
[Liên Bồng Miêu]: Điều thú vị nhất là bức ảnh chụp cách đây một năm. (ảnh: ba chụp chung)
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ?
[Liên Bồng Miêu]: Ở giữa là Giang Du, bên trái là giám đốc marketing của Truyền Thế Giải Trí, bên là quản lý nổi tiếng nhất của Điện ảnh Ngọc Thố, nhưng tháng từ chức.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ??
[Liên Bồng Miêu]: Truyền Thế Giải Trí chính là công ty rửa tiền từng Chuối Lá bóc phốt , cũng là kim chủ ngầm của Lữ Diệu Xán.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: !
[Liên Bồng Miêu]: Còn đây nữa (ảnh 1) (ảnh 2) (ảnh 3)
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ???
[Liên Bồng Miêu]: Đây là ảnh chụp tìm thấy trong máy tính cá nhân của giám đốc marketing Truyền Thế Giải Trí. Ba nghệ sĩ lượt là… thôi, cũng chẳng nhớ mặt . cả ba đều một điểm chung: chỉ trong vài tháng ngắn ngủi nổi đình nổi đám, công ty dốc lực nâng đỡ, vung tiền như nước, các loại tài nguyên ồ ạt dồn tới, đó bỗng nhiên biến mất, rút khỏi giới giải trí.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Vậy là ?
[Liên Bồng Miêu]: Vậy nên, hậu thuẫn của Giang Du đơn thuần chỉ là mang vốn đoàn phim .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ...
[Liên Bồng Miêu]: Chuyện càng lúc càng thú vị, thấy giống tình tiết tiểu thuyết trinh thám ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Mệt tim.
[Liên Bồng Miêu]: Nói chung là Giang Du, Lâm Bá và phía nhà đầu tư đều mặc chung một cái quần, hiểu chứ.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Càng mệt tim.
[Liên Bồng Miêu]: Ôm một cái.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cảm ơn.
Đàm Trì cất điện thoại, lên.
“Cô tu tiên xong ?” Đường Cam Lan rướn cổ hỏi.
Đàm Trì: “Tiểu Tào, đưa kịch bản mới để xem .”
“Dạ.” Tiểu Tào đưa ba tờ kịch bản.
Không chỉ lời thoại của Đồng Phong Vũ và Thiên Thần “ghép” sang cho Lâm Vận, đáng sợ hơn là phong cách thoại đổi , lượng chữ tăng gấp ba. Nói cách khác, phần lớn lời thoại mới tăng thêm đều tập trung Hạ Cảnh và Lâm Vận.
Đàm Trì khẽ nhíu mày, xoay sang Ngôn Bạc Ninh.
Ngôn Bạc Ninh chăm chú kịch bản, mày cau, miệng lẩm bẩm, lặp lời thoại như đang niệm chú.
Hàng lông mày rậm, đuôi mắt xếch, hẳn là chuyên viên trang điểm kẻ thêm eyeliner. Mí mắt quét một lớp phấn mắt nhẹ, tròng mắt chuyển động khẽ ánh lên sắc sáng như tơ lụa ánh đèn.
Đàm Trì khẽ thở dài, bước tới mặt Ngôn Bạc Ninh.
Ngôn Bạc Ninh sững, lập tức dậy: “Cô Đàm, chuyện gì ?”
Đàm Trì cảm thấy má nóng, cúi đầu, siết nắm tay: “Thầy Ngôn!”
“Hử?”
“Anh cố lên nhé!”
“Hả?”
Nói xong câu đó, Đàm Trì cúi gằm mặt, nhanh chóng bước sang phía bên khu nghỉ, dùng kịch bản quạt quạt cho mặt .
Ngôn Bạc Ninh liếc sang, vẻ mặt ngẩn .
Đàm Trì gắng gượng nặn một nụ .
Ngôn Bạc Ninh cúi đầu, khẽ ho một tiếng, xuống tiếp kịch bản.
Đàm Trì thở phào một thật dài.
Tốt, , đây là một khởi đầu .
“Khụ khụ… khụ khụ khụ!” Đường Cam Lan lắc lư tới.
Đàm Trì: “… Gì?”
Đường Cam Lan ngẩng đầu thật cao, đảo mắt khắp nơi trừ Đàm Trì: “Dù chúng cũng là em chí cốt, chẳng lẽ cổ vũ cho một câu ?”
“Ồ.” Đàm Trì gật đầu: “Cảnh sinh ly tử biệt của với thầy Ngôn là điểm bùng nổ của cảnh .”
“Ừ ừ.” Đường Cam Lan ưỡn ngực.
“Vậy… bảo trọng.”
“Hả?”
---
Bonus:
Bonus:
Đường Cam Lan: “Sao cổ vũ cho ?!” (quăng đồ)