Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 30: Người khiến Đàm Trì nhớ mặt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:40
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Thành, tên cổ là “Sở Đình”, mạng thường gọi đùa là “Mị Thành”. Đây là thành phố lịch sử – văn hóa quốc gia, thành phố trung tâm quốc gia, siêu đô thị quốc tế, đồng thời là một trong bốn “thủ đô ẩm thực” của cả nước, là nơi hành hương mà tín đồ ăn uống đều khao khát.
Những tiệm lâu đời trăm năm, những xưởng thủ công gia truyền nổi tiếng, cho đến các nhà hàng phong cách Á – Âu thời thượng mới nhất, tất cả như những viên ngọc trai rải khắp đôi bờ Châu Giang, điểm xuyết cho thành phố cổ kính hiện đại thêm phần quyến rũ, thơm lừng khắp nơi.
Hương vị chuẩn nhất, luôn ẩn trong chợ đêm Hoa Thành. Mỗi sạp hàng tưởng chừng bình thường đều thể là di sản ẩm thực trăm năm tuổi, mỗi bán tưởng chừng bình dị đều thể là kế thừa bí quyết món ăn cổ xưa. Nguyên liệu phong phú đa dạng, gia vị khéo léo tinh tế, thể biến thứ từ trời đất thành mỹ vị khiến mê mẩn. Và tất nhiên, nổi tiếng nhất trong đó, chính là chợ đêm Sở Đình.
Đàm Trì ở khu vực đón xe ngoài sân bay, áo thun và quần dính sát da, ướt nặng, thở mang theo mùi ẩm mốc. Gọng kính thỉnh thoảng trượt xuống một đoạn, như thể bôi trơn .
Cô gần như thở nổi, thế mà ai vẫn tràn đầy tinh thần thuyết giảng kiến thức ẩm thực.
“Chợ đêm Sở Đình dài hai cây , tổng cộng năm trăm cửa hàng, sạp nhỏ thì vô kể, tập hợp những món ăn vặt chuẩn nhất xưa nay của Hoa Thành. Trong đó, chè La Ký, nướng Hoàng Ký, bánh cuốn Lý Ký là nhất định thử. Chè Sở Đình là thế lực mới nổi mạng, còn .”
“Anh Đường, em xin đừng nữa, thêm chắc chị Đàm ăn thịt mất thôi!” Tiểu Tào than vãn.
Đường Cam Lan một cái, bật : “Đói ?”
Đàm Trì: “Nói thừa.”
“Nhịn chút , Tiểu Chu sắp tới .”
“Đến kìa, xe ?” Tiểu Tào reo lên.
Chiếc xe bảo mẫu màu đen xuyên qua dòng xe, dừng ngay mặt ba .
Tiểu Chu nhảy xuống từ ghế lái: “Đường tắc kinh khủng, chỗ nên gọi là Hoa Thành mà nên gọi là ‘Hoa Tắc’ mới đúng, tắc xe đủ kiểu!”
“ là Tào Lượng, theo chị Đàm trợ lý biên kịch.” Tiểu Tào đưa hành lý qua.
“ là trợ lý của Đường, cứ gọi là Tiểu Chu.” Tiểu Chu xếp xong hành lý, mời lên xe, nhảy lên ghế lái, cho xe chạy đường cao tốc: “Anh Đường, đến khách sạn nghỉ , đó tìm chỗ ăn cơm, ăn xong thì về khách sạn nghỉ.”
“Đi chợ đêm ăn, từ khách sạn đến đó chỉ mất nửa tiếng.” Đường Cam Lan .
“Chợ đêm ? Không hai tiếng thì hết , để mai thì hơn.” Tiểu Chu : “Với , gặp đạo diễn .”
"Ting ting..."
"Ting ting..."
"Ting ting..."
Ba tiếng báo tin WeChat vang lên cùng lúc.
Thông báo từ nhóm WeChat đoàn phim Hoạ Ái:
[Tối nay 20:00, tại phòng họp tầng 3 khách sạn Kim Ngân Hoa sẽ tổ chức buổi kịch bản. Tất cả thành viên nhận thông báo vui lòng đến đúng giờ.]
Đàm Trì liếc đồng hồ: 18:43.
Tiểu Tào: “Xong , đừng chợ đêm, chắc ngay cả cơm tối cũng kịp ăn.”
“Không , để hôm khác.” Đường Cam Lan mỉm , cất tấm bản đồ ẩm thực tự vẽ.
Đàm Trì khóa màn hình điện thoại, mí mắt giật hai cái kiểm soát .
Giờ mà đột xuất họp kịch bản ?
Ừm…
Vượt qua tình trạng tắc đường khủng khiếp của Hoa Thành, họ đến khách sạn Kim Ngân Hoa thì là 19:20. Làm thủ tục nhận phòng vội vàng, Tiểu Chu lo đưa hành lý lên phòng, còn Đàm Trì, Đường Cam Lan và Tiểu Tào lập tức lên thẳng phòng họp tầng ba.
Trước cửa phòng họp biển chỉ dẫn “Buổi kịch bản đoàn phim Hoạ Ái”, nhưng cửa đóng. Đường Cam Lan gõ mấy cái, ai trả lời.
“Chẳng lẽ là đến sớm nhất?” Tiểu Tào đẩy cửa bước .
Phòng họp lớn, giữa đặt một bàn hội nghị gỗ đỏ, xung quanh là ghế da đen. Đèn bật, bên trong khá tối, nguồn sáng duy nhất là hàng cửa sổ sát đất, ở góc trong cùng mở một ô cửa thông gió nhỏ, mơ hồ tiếng còi xe náo nhiệt từ phố vọng lên.
Bên cửa sổ, Đàm Trì thấy một đàn ông.
Anh tựa ghế, mặc áo sơ mi trắng cổ nhọn, hai chân vắt chéo. Bên quần tây đen lửng, mắt cá chân trắng và thon.
Anh cầm một quyển sách, nhưng mắt hướng ngoài cửa sổ. Gió thổi , mái tóc lòa xòa khẽ bay, lộ đường nét chân mày tinh tươm. Ánh đèn xe phố tạo thành những dải sáng nối dài bất tận, hắt lên gương mặt , rực rỡ tựa dòng ánh sáng chảy.
!!!
Tiếng động xung quanh Đàm Trì biến mất, tim đập, m.á.u chảy, nội tạng đều như ngừng . Trong đầu cô cuộn trào từng cơn sóng dữ, đẩy dần lên một gương mặt chôn sâu nhất... mắt, mày, mũi, miệng rõ rệt từng nét; xương, tóc đậm đà từng tấc... hảo trùng khớp với mắt, khắc sâu như trong ký ức.
Người đàn ông thấy tiếng động, đầu ba ở cửa, vội dậy cúi chào.
Ánh đèn kéo bóng thành một vệt dài, Đàm Trì cuối cùng cũng rõ gương mặt . Khuôn mặt gầy, lông mày rậm, đôi mắt phượng dài, khó mà là tuấn trai, nhưng một vẻ quyến rũ riêng, tựa như mạch nước ngầm ẩn sâu ngàn năm lòng đất, ánh tắm gội, mát lạnh, trong vắt, xen chút xa cách.
“Xin hỏi đây phòng họp buổi kịch bản của đoàn Hoạ Ái ?” Đường Cam Lan hỏi.
“ .” Người gật đầu.
“Xin chào, là diễn viên của đoàn, tên Đường Cam Lan.”
“Chào , cũng là diễn viên, tên.”
“Ngôn Bạc Ninh.”
Khi Đàm Trì kịp nhận , giọng bật .
Người , Ngôn Bạc Ninh khựng , ánh mắt về phía Đàm Trì, gật đầu, khóe mắt đuôi mày lộ nụ lịch thiệp.
Anh .
Thật quá.
Âm thanh và cảm giác về năm giác quan trở về, thở thông suốt, khóe mắt cô ươn ướt, tim đập rộn ràng, m.á.u nóng chảy mạnh mẽ, hát lên bản nhạc kỳ tích của sinh mệnh.
“Cô… vẫn chứ?”
Đường Cam Lan nheo mắt hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-30-nguoi-khien-dam-tri-nho-mat.html.]
“Rất .”
Không thể nào hơn!
Đàm Trì hít sâu một , nhanh chân bước đến mặt Ngôn Bạc Ninh.
“Xin chào, là biên kịch theo đoàn, Đàm Trì. Xin hỏi, thể ở đây ?”
“Xin chào.” Ngôn Bạc Ninh ngẩn : “Được, tùy cô.”
“Cảm ơn.” Đàm Trì đặt ba lô xuống, bàn, mỉm với Ngôn Bạc Ninh nữa.
Ngôn Bạc Ninh chớp mắt, nụ bớt sự xã giao khách sáo, thêm vài phần thiện.
Anh nữa.
Thật quá!
Đàm Trì lấy kịch bản , thẳng lưng, tinh thần phấn chấn.
“Khụ, chị Đàm, chị quen ?” Tiểu Tào bên trái hỏi.
Đàm Trì: “Bí mật.”
Đường Cam Lan kéo ghế bên , định xuống, Đàm Trì ngăn .
“Anh Đường, cạnh Tiểu Tào .”
Đường Cam Lan tròn mắt: “Hả?”
“Anh đang che mất tầm của .”
Đường Cam Lan theo hướng mắt Đàm Trì liếc về phía Ngôn Bạc Ninh, khóe mắt giật một cái, phịch xuống.
Đàm Trì: Này!
Đường Cam Lan: cứ đây đấy!
“Khụ, qua bên .” Ngôn Bạc Ninh cầm kịch bản sang phía đối diện bàn.
Sắc mặt Đàm Trì chùng xuống.
Đường Cam Lan nhướng mày, lật kịch bản soàn soạt.
Tiểu Tào lặng lẽ đỡ trán.
Không khí ngượng ngập lan khắp phòng họp, may mà cũng kéo dài quá lâu, đầy mấy phút, các thành viên chủ chốt của đoàn Hoạ Ái lượt mặt.
Đạo diễn Tôn Khải Phúc là một trung niên béo trắng, mặc quần đùi, áo phông hoa, đầu trọc, râu ria lởm chởm.
Nhà sản xuất Từ Tùng hơn 50 tuổi, tóc chải mượt bóng, quản lý hậu cần Hà Tần mặc bộ váy công sở, trang điểm tinh xảo.
Nam chính Trương Triết Hiên, tiểu sinh chủ lực của Truyền thông Húc Quang, cái tên Đàm Trì đến quen tai. Lần chính vì gãy chân nên cô mới ép việc đến kiệt sức, thành ấn tượng chẳng gì.
Thật Trương Triết Hiên ngoài đời trông cũng khá, cao một mét tám, mí mắt dày, mắt dài, tóc nâu hạt dẻ cắt tỉa kiểu Hàn Quốc.
So với , nữ chính Lý Y Hiên ngọt ngào hơn nhiều, vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn long lanh, giọng như vị kẹo trái cây.
Mọi chào hỏi qua loa vài câu, đạo diễn Tôn Khải Phúc đảo mắt một vòng, hỏi: “Tiểu Giang vẫn đến ?”
Tiểu Giang, tức nữ phụ Giang Du, đó Trần Côn Minh giới thiệu qua với Đàm Trì, là tiểu hoa đán đang công ty Giải trí Ngư Quả nâng đỡ, hậu thuẫn hề đơn giản.
Tình hình tại chỗ quả đúng như Trần Côn Minh .
“Cô Giang đến khách sạn lúc sáu giờ, bảo cô ăn .” Hà Tần hạ giọng .
“ đúng, thể để bụng đói mà họp .” Đạo diễn Tôn gật gù.
Bụng của Đàm Trì, Đường Cam Lan và Tiểu Tào đồng loạt réo “ục” một tiếng.
Ngôn Bạc Ninh liếc ba một cái, chớp mắt.
Thế là, Đạo diễn Tôn bèn tán gẫu với Trương Triết Hiên và Lý Y Hiên suốt bốn mươi phút, cho đến khi “Tiểu Giang” nổi tiếng cuối cùng cũng thong thả bước .
Giang Du là kiểu mỹ nhân theo tiêu chuẩn thẩm mỹ hiện đại, mặc váy đỏ trễ vai, mang đôi giày cao gót tám phân, tóc ngắn tạo kiểu tỉ mỉ, dù từ góc độ nào cũng hảo. Ngũ quan tinh xảo, độ to của mắt, độ cong của sống mũi, độ dài của cằm, độ dày của môi, tất cả đều mang cảm giác tính toán chính xác.
Một gương mặt hảo kiểu phẫu thuật thẩm mỹ.
Đó là câu nhận xét duy nhất Đàm Trì ghi khi xem ảnh Baidu.
“Xin vì đến muộn, để chờ lâu .” Giang Du mỉm xuống, ghé tai Đạo diễn Tôn nhỏ vài câu.
Đạo diễn Tôn lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Tất nhiên là , chúng cầu còn kịp!”
“Cảm ơn Đạo diễn Tôn.”
Giang Du bấm điện thoại vài câu, chẳng mấy chốc, một nữa đẩy cửa bước .
Đó là một đàn ông trung niên, mặc bộ đồ vải lanh phong cách cách tân, quần túi lớn bằng vải bông đen, chân trần trong đôi giày cỏ, một ống quần còn xắn lên tới bắp chân. Tóc ông bạc trắng, sống mũi đeo kính tròn gọng, gò má hóp, cằm để chòm râu lún phún, tay bưng một ấm tử sa, cả toát lên phong thái “ đỉnh núi, thiên hạ đều quỳ”.
“Xin giới thiệu với , đây là thầy Lâm Bác.” Giang Du .
“Đệt!”
Chưa kịp để ai khác phản ứng, Tiểu Tào buột miệng c.h.ử.i khẽ.
Đàm Trì: “Ông là ai?”
Tiểu Tào: “Là Lâm Bác đó, thám hoa trong bảng xếp hạng ‘biên kịch ba ’ nổi tiếng!”
Đàm Trì: “…”
Đệt.