Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 29: Phân vân hay duyên phận?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:39
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì quyển sách “Họa Ái”.
Bốn năm , “Họa Ái” là một trong những tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng nhất năm của trang Meihua, kể về câu chuyện của cô gái bình thường Nguyên Viên, vì đam mê trang điểm mà tình cờ trở thành chuyên viên tạo hình của idol nổi tiếng Đồng Phong Vũ, cùng bước một mối tình ngọt ngào.
Trong đó, mối tình tay tư giữa Nguyên Viên, idol Đồng Phong Vũ, thanh mai trúc mã Thiên Thần và tổng tài Hạ Cảnh là tuyến chính, đúng kiểu “Mary Sue” khoác áo sự nghiệp.
Thế nhưng, lý do quyển sách nổi đình nổi đám nhờ cốt truyện, mà vì tác phẩm cài cắm dày đặc những màn “gieo hạt” giới thiệu mỹ phẩm thương hiệu, biến nó thành một “cẩm nang mua mỹ phẩm” ngay khi còn đang đăng dài kỳ. Kết quả, tác phẩm bùng nổ, lượt click, yêu thích, đặt mua và bình luận đều cực khủng, hiển nhiên trở thành một trong những IP giá trị nhất năm đó, bán cho Tập đoàn Truyền thông Húc Quang với giá cao tiện tiết lộ, hứa hẹn tiền đồ sáng lạn.
Thế nhưng, quá trình chuyển thể IP gặp khó khăn lớn. Do tác phẩm đề cập quá nhiều, quá tạp các thương hiệu mỹ phẩm, còn nhiều đoạn so sánh sản phẩm, nên việc chuyển thể vấp ít trở ngại: tốn nhiều thời gian để sắp xếp, cần giấy phép chính thức từ các công ty mỹ phẩm, thậm chí còn cân nhắc vấn đề pháp lý.
Cuối cùng, nhà sản xuất quyết định chọn bộ sản phẩm của một thương hiệu nổi tiếng để phim, nhằm tránh rủi ro. Vì thế, công ty mỹ phẩm trở thành nhà đầu tư lớn nhất, tham gia diện quá trình sáng tác kịch bản. Nói ngắn gọn chỉ một chữ thôi... “khổ”!
Từ lúc nhận dự án đến lúc thiện bản thảo, tổng cộng sửa hơn ba mươi , tốn hơn ba năm trời... biên kịch chính là chị Hoa thành hai con, còn biên kịch phụ Trần Côn Minh từ “chó độc ” thành ông bố bỉm sữa... mà vẫn thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Khi đều tưởng dự án “c.h.ế.t yểu” thì ngờ, Truyền thông Húc Quang ký hợp tác với trang mua sắm trực tuyến Tử Thố mới nổi, chuẩn lập đoàn khởi .
“Lần “Tình duyên ngàn năm”, Húc Quang khá hài lòng với kịch bản, nên vẫn mời Tiểu Đàm biên kịch theo đoàn.” Chị Hoa .
Đàm Trì tùy ý lật hai trang kịch bản, phần giới thiệu mỹ phẩm nổi bật đến mức lóa cả mắt.
Đàm Trì: “Đây là… quảng cáo cài trong phim truyền hình ?”
Chị Hoa: “Đây là phim truyền hình dạng marketing.”
Tiểu Tào: “Hả? Lại cả thể loại ?”
Trần Côn Minh: “Chỉ điều chúng nghĩ , chứ nhà đầu tư thì cái gì cũng .”
Tiểu Tào: “…”
Đàm Trì: “Nên mời chuyên gia quảng cáo, biên kịch.”
Trần Côn Minh: “Đại Biên kịch Đàm , xem thù lao hãy .”
Đàm Trì liếc hợp đồng, khựng , đẩy gọng kính, kỹ một mới xác nhận nhầm.
“Theo đoàn hai mươi vạn?” Đàm Trì ngẩng đầu: “Có ký tên, 60 ngày?”
Chị Hoa gật đầu.
Trần Côn Minh: “Trang Tử Thố tiền nhiều lắm, ăn ở chắc chắn thuộc hàng top của ngành.”
Chị Hoa: “Lần chị định để Tiểu Tào trợ lý của em, cũng đến lúc theo đoàn . Phần đơn giản, em cứ để Tiểu Tào .”
Trần Côn Minh: “Lương Tiểu Tào sẽ trích từ thù lao của cô, bỏ đồng nào.”
“Sao, biên kịch lớn Đàm, cơ hội trời cho đấy!”
Đàm Trì liếc hai đối diện đang diễn “song tấu”, tháo kính, thong thả lau bằng gấu áo thun.
Chị Hoa và Trần Côn Minh trao đổi ánh mắt.
Trần Côn Minh: “Đàm Trì, nghĩ đến khoản tiền bảy nghìn thuê nhà mỗi tháng của cô !”
Một đòn chí mạng.
Đàm Trì đeo kính : “Được. nhận.”
Trước “họng súng” của cuộc sống và tiền thuê nhà, lý tưởng của biên kịch chẳng chịu nổi một đòn.
“Yeah!” Chị Hoa và Trần Côn Minh đập tay ăn mừng.
“Khi nào khởi ?” Đàm Trì hỏi.
Trần Côn Minh: “Chưa ấn định cụ thể, vai nam phụ hai và ba vẫn đang casting, nhưng chậm nhất cuối tháng sẽ khởi .”
Tiểu Tào: “Quay ở… Hoa Thành? Vậy tức là ở cái nơi nóng như đổ lửa đó suốt hai tháng?”
Trần Côn Minh: “Hoa Thành là một trong bốn thành phố ẩm thực nổi tiếng cả nước, quá hợp với Đàm Trì !”
Đàm Trì: “Trưa ăn gì?”
“Hả?”
“Không mời ăn ?”
“ còn về cho con bú, thời gian.”
Đàm Trì: “Anh là đàn ông mà cũng chức năng đó ?”
“Ai bảo ?” Trần Côn Minh đưa tấm ảnh : "Nhìn , là bố bỉm sữa chuyên nghiệp.”
Ba ghé xem, lập tức ngây .
Trong ảnh, Trần Côn Minh cởi trần, bế con, cổ treo bình sữa, núm ti lòi từ một cái bánh bao to, nhét miệng đứa bé. Nhìn vẻ mặt em bé, dường như mãn nguyện.
Tiểu Tào: “…”
Đàm Trì: “…”
Chị Hoa phấn khởi: “Anh Trần, chiêu đấy, về cũng bắt chồng thử.”
Trần Côn Minh: “ tự học mạng đấy nhé. Không mặc áo giúp tiếp xúc da kề da, tạo cảm giác an . Bánh bao hấp mới trong ngày, mềm xốp thơm ngon, thật giả khó phân. Xem , công chúa nhỏ nhà đáng yêu ?”
“Ôi chao, mập như con trai .”
“Có ảnh ? Cho xem cháu lớn với.”
“Nhìn xem, trắng mập ? Dạo còn lật .”
“Bao nhiêu tháng?”
“Bốn tháng mười ba ngày.”
Rào rào rào rào.
Đàm Trì: “…”
Quả nhiên, cuộc thi khoe con bắt đầu. Không ngoài dự đoán, bước tiếp theo sẽ là...
“Tiểu Tào, khi nào cưới đây?” Trần Côn Minh hì hì hỏi.
“ .” Tiểu Tào ngượng gãi đầu: “Bạn gái nghiệp, đợi cô trường là … hì hì…”
“Nhìn Tiểu Tào kìa, mới hai mươi bốn tuổi, chuyện trọng đại chẳng còn xa. Cô Đàm, cô nhanh lên đấy!”
Đàm Trì nâng cốc nước lọc: “ sợ nhận nhầm chú rể.”
Ba im lặng kỳ lạ, hồi lâu đồng loạt thở dài.
Chị Hoa: “ là vấn đề thật.”
Trần Côn Minh: “ thấy cả đời chắc chẳng uống rượu mừng của Đàm Trì .”
Đàm Trì: “Đừng đ.á.n.h trống lảng, trưa nay ăn gì?”
“ rút đây, hai tiếng thấy công chúa nhỏ, bồn chồn lắm .” Trần Côn Minh phắt dậy.
Tiểu Tào: “Anh Trần, chẳng bảo đàn ông lấy sự nghiệp trọng ?”
“Sự nghiệp cái con khỉ! Đích đến của sự nghiệp là gì? Là gia đình! Đàn ông mà nhà thì lấy gì sự nghiệp?!” Trần Côn Minh vỗ vai Tiểu Tào: “Hôm nào sẽ mời ăn cơm!”
Đàm Trì: “…”
là đồ “ răng c.ắ.n đau” .
“Chị cũng nhanh về, sáng nay vắt hai bình sữa , chắc giờ bé b.ú hết .” Chị Hoa thu dọn đồ đạc vội bước ngoài.
Trần Côn Minh : “Chị Hoa, chị chở với Tiểu Tào nhé.”
" tàu điện ngầm, chỗ kẹt xe kinh khủng mà.”
“Anh Trần, để em mời tàu điện ngầm.”
“Vẫn là Tiểu Tào hiểu chuyện nhất.”
Ba chuyện bước khỏi quán cà phê.
Đàm Trì đành bất lực theo , điện thoại đột nhiên vang lên, hiện tên Đường Cam Lan. Vừa bấm , bên cúp máy.
Đàm Trì đang thắc mắc thì đầu va lưng Tiểu Tào.
Ba phía hiểu , tạo thành bức tường ở cửa.
Chị Hoa khen: “Ôi trời, da như ngọc, lông mày sắc như kiếm.”
Trần Côn Minh thốt: “C.h.ế.t tiệt, mắt chứa dải ngân hà, thanh tú như hoa.”
Tiểu Tào: “Tuyệt thật, vai rộng eo thon, dáng thẳng như cây dương.”
Đàm Trì: ???
“Cô Đàm, thật trùng hợp!”
Đàm Trì tò mò ba , thấy một đang bước nhanh tới. Vest thường, giày da bóng loáng, da ánh nắng phát sáng trắng như sữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-29-phan-van-hay-duyen-phan.html.]
Anh mỉm , giơ tay vẫy, lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.
Ừm... quần áo, tóc tai, giọng ...
“Anh Đường, thật trùng hợp.” Đàm Trì gật đầu chào.
Chị Hoa, Trần Côn Minh và Tiểu Tào liếc , mắt sáng lên.
Đường Cam Lan hỏi: “Ba là ai?”
“Đồng nghiệp .” Đàm Trì giới thiệu: “Đều là biên kịch, đây là...”
“ là Trần Côn Minh.” Trần Côn Minh bắt tay Đường Cam Lan, lắc tay lên xuống: “Anh trai là ai thế?”
“ là Đường Cam Lan.”
“À, nhớ , đóng vai Nam Thập, bên Truyền thông Húc Quang.” Tiểu Tào reo lên.
“ , chính đây.” Đường Cam Lan e thẹn.
“Anh Đường ở gần đây ?” Chị Hoa hỏi.
“ và cô Đàm là hàng xóm.”
“Ồ~”
Ba Đường Cam Lan đầy ý đồ .
Đường Cam Lan ngượng, liếc Đàm Trì: “Mấy thầy cô phiền thì để mời ăn chút gì nhé.”
“Không cần , họ đều về nhà mà.” Đàm Trì dở thì hai ông bố bà bỉm sữa đồng thời gọi điện.
Chị Hoa: “A lô, ơi, trưa em về ăn, ? Sữa hết ? Không , cho bé ăn thêm thức ăn dặm và sữa bột.”
Trần Côn Minh: “A lô, vợ ơi, việc họp kịch bản, tất nhiên ưu tiên sự nghiệp, đàn ông nghề nghiệp lấy gì nhà! Tối về sẽ mua đồ ngon cho em.”
Tiểu Tào: “…”
Đường Cam Lan liếc Đàm Trì: “Có vẻ họ vội về nhà nhỉ?”
Đàm Trì: “…”
Mệt thật.
Nửa tiếng , một quán cơm rang chị em cách Khu Duyệt Phong nửa chặng,
“Vậy vai Nam Thập là kết tinh của cô Đàm và Đường hả!” Chị Hoa cảm thán khi chuyện kịch bản “Tình duyên ngàn năm”.
Đường Cam Lan gượng, nghiêng nhỏ với Đàm Trì: “Cô Đàm, thấy chị Hoa chọn từ kỳ kỳ nhỉ?”
Đàm Trì: “Chứng bệnh nghề nghiệp.”
“Ồ.”
Trần Côn Minh: “Cùng một đoàn phim, đoàn mà còn là hàng xóm, thật là duyên kỳ ngộ.”
“Duyên, là khái niệm trừu tượng trong văn hóa Trung Hoa và tôn giáo, là sợi dây vô hình tượng trưng cho phận ràng buộc, thấy dùng từ đó để miêu tả và Đường đúng, nghĩ gọi là sự trùng hợp ngẫu nhiên sẽ hợp lý hơn.” Đàm Trì thêm hai miếng bò hầm bát: “Nói nôm na là ‘trùng hợp’.”
Trần Côn Minh: “Đàm Trì, cô là biên kịch, ơn thêm chút lãng mạn chứ?!”
“Chủ nghĩa lãng mạn nhấn mạnh chủ quan nội tâm, thường dùng ngôn ngữ say đắm, tưởng tượng hoa mỹ và biện pháp phóng đại để tạo hình tượng.” Đàm Trì : “Dùng trong đời thực thì hợp.”
“Cô Đàm, giỡn thì ăn cơm nhé?”
“.”
“Hí!”
Đường Cam Lan hai cãi , mắt như lưỡi liềm: “Biên kịch chuyện cũng vui thế ?”
“Vai ‘Tình duyên ngàn năm’ ban đầu là của Trần, nhưng Trần nhét cho chị Đàm, giữa chừng sửa kịch bản lớn, chị Đàm mệt ba tháng, tức ứ cả bụng, giờ chỉ là tìm chỗ trút thôi.” Tiểu Tào nhỏ giọng.
Đường Cam Lan: “Ồ~”
Chị Hoa nhẹ: “Cô Đàm chắc sợ trúng nên mới nóng ruột.”
Tiểu Tào: “Nóng ruột?”
Đường Cam Lan: “Bị trúng cái gì?”
Chị Hoa , đổi đề tài: “Anh Đường, nãy thử vai thành công , phim gì ?”
Đường Cam Lan lập tức tỉnh táo, thẳng , nghiêm chỉnh : “, Đường Cam Lan, chính thức trở thành nam thứ của đoàn ‘Họa Ái’!”
Không khí im lặng ba giây.
“‘Họa Ái’?!” Tiểu Tào reo to.
“Kịch bản , cho xem!” Trần Côn Minh hò hét.
“Đây.” Đường Cam Lan mặt ngơ ngác, lấy kịch bản đặt lên bàn.
Bìa kịch bản, font chữ, tên phim, đạo diễn, biên kịch, y hệt bản mà Đàm Trì cùng bàn luận.
Trần Côn Minh há hốc mồm, Đàm Trì đầy ý tứ.
Đường Cam Lan: “Sao ?”
“Biên kịch trưởng của kịch bản là , biên kịch theo đoàn quyết định là.” Chị Hoa nhướn mày: “Tiểu Tào và Đàm Trì.”
Đường Cam Lan giật Đàm Trì, mắt mở to.
Đàm Trì nheo mắt kịch bản, nghiêng đầu, cau mày.
Đường Cam Lan .
“Chị Đàm, chúng cùng Đường Hoa Thành nhé.” Tiểu Tào bắt đầu lục website đặt vé máy bay: “Em thẻ thành viên.”
“ chụp ảnh định trang ngày 25 tháng 6.” Đường Cam Lan giơ tay.
“Vậy đặt vé ngày 26 tháng 6, bây giờ đặt giảm 55%.” Tiểu Tào lẩm bẩm.
“Vừa đủ, mấy quán lâu đời ở Hoa Thành, xuống máy bay là ngay...”
Một vì bỗng dưng trở thành “thánh ”, bắt đầu tra tấn màng nhĩ Đàm Trì diện.
Đàm Trì rút điện thoại gửi tin nhắn cho Tiểu Tào:
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đặt vé ngày 25 tháng 6.
[Không Tiểu Tào ]: Hả? Không cùng Đường ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ngày 25 tháng 6!
[Không Tiểu Tào ]: Vâng, chị Đàm!
“Cô Đàm, ăn bánh củ cải Hoa Thành ?" Vẫn lải nhải.
Trong tiếng của Đường Cam Lan, chị Hoa và Trần Côn Minh im lặng một cách kỳ lạ, bốn lông mày uốn thành đủ kiểu cong quẹo, rõ ràng tưởng tượng hơn hai vạn chữ tin đồn.
Đàm Trì lặng lẽ múc một bát canh rau, uống cạn để giải nhiệt.
Duyên?
Thời đại ? Đừng đùa.
Rồi...
Chiều ngày 25 tháng 6, 3 giờ 30 phút, Đàm Trì trong khoang hạng phổ thông chuyến bay của hãng hàng Đông Phương, từ Sân bay Kế Kinh Hoa Thành, trán nhăn một hàng dấu ba chấm.
“Cô Đàm, chỗ chỗ , giữa, cô cửa sổ, Tiểu Tào lối .” Đường Cam Lan vẫy tay nhiệt tình.
Đàm Trì chen sang, xuống, im lặng thắt dây an , hỏi: “Hôm nay chụp ảnh định trang ?”
“Dời lên ngày 23, Tiểu Tào cô ? còn nhờ đặt vé cùng nữa.” Đường Cam Lan .
Tiểu Tào tít mắt: “Anh Đường gì thế, nhờ mới giúp bạn gái lấy tấm chữ ký của Trương Triết Hiên mà.”
“Anh Trương cùng công ty với , chuyện nhỏ.”
“Ha ha ha, Đường thật thẳng thắn.”
Đàm Trì mặt, đầu tựa cửa sổ máy bay.
“ lên kế hoạch , khách sạn nhận phòng, tối sẽ chợ đêm, khảo sát tất cả món ngon đ.á.n.h giá năm mạng, lập cả bản đồ ẩm thực.”
“Bánh cuốn là nhất định ăn, còn sữa đôi lớp, sữa gừng, thạch pha lê, quán cơm niêu ngon.”
Lải nhải lải nhải.
Giọng nhỏ nhẹ mà ngừng , thậm chí át cả tiếng động lớn của cánh quạt máy bay.
Ồn quá.
Đàm Trì phát điên, là mấy chuyện vớ vẩn linh tinh nữa?