Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 27: Món ăn của Bắp cải
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:37
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là một con mọt sách chính hiệu và mắc chứng mù mặt, với Đàm Trì mà , hàng xóm chính là kiểu “chỉ tiếng gà gáy ch.ó sủa, sống cả đời qua ”.
Vì , với lời mời tân gia từ hàng xóm đầu tiên nhận ba năm, Đàm Trì cảm thấy khá là...
Mới mẻ.
“Cô Đàm, mời .”
Người mở cửa là Tiểu Chu, nhiệt tình hết mức đón Đàm Trì phòng khách.
“Cô Đàm tới , trong nhà bừa bộn, đừng chê nhé, cứ tự nhiên, cơm sắp xong .” Trong bếp vang lên giọng Đường Cam Lan.
“Cô Đàm ăn hoa quả .” Tiểu Chu đẩy đĩa hoa quả cắt sẵn tới mặt Đàm Trì, rót cho cô một ly nước lọc.
“Cảm ơn.” Đàm Trì nhận lấy cốc nước, lặng lẽ quan sát khắp căn phòng.
Cấu trúc nhà gần như giống hệt nhà cô, chỉ là bớt một phòng ngủ, nhưng độ gọn gàng thì khác một trời một vực.
Sofa màu xanh ngọc, toát thở mầm non mùa xuân; tường treo chiếc TV LED 25 inch, bên cạnh đặt một cây đèn sàn bằng gỗ màu trắng; bàn vân gỗ sạch bong một hạt bụi; ngoại trừ một đống thùng giấy mở xếp ở góc tường thì chẳng thấy một món đồ lộn xộn nào. Ngay cả dép trong nhà ở cửa cũng sắp xếp theo thứ tự màu từ đậm đến nhạt. Đáng sợ nhất là nền nhà... dùng cách gì mà lau bóng loáng như gương, soi rõ mặt; nếu mặc váy chắc chắn sẽ lộ.
Trong đầu Đàm Trì bật hai câu hỏi.
Câu một: Nhà chỗ nào bừa bộn?
Câu hai: Phong cách sạch sẽ đến mức đáng sợ quen thuộc thế?
“Khụ, cô Đàm, cô từng ăn cơm Đường nấu ?” Tiểu Chu hạ giọng hỏi.
Cơm? Nếu tính cả mì ăn liền thì chắc là .
“Chưa.” Đàm Trì lắc đầu.
Tiểu Chu l.i.ế.m môi: “Anh Đường cứ tay nghề nấu ăn của đỉnh như đỉnh núi Châu Mục Lang Mã... , là đỉnh cao tuyệt đối . theo ảnh lâu mà từng thấy ảnh bếp, cứ cảm giác… đáng tin lắm.”
“Chắc cũng .” Đàm Trì dựa trình nấu mì đêm khuya của mà đoán.
“Hay là, xem thử?”
“Được.”
Hai nhẹ nhàng dậy, bật chế độ im lặng, một trái một thò đầu cửa bếp.
Đường Cam Lan tay cầm dao, tay trái giữ cá, “xoèn xoẹt xoèn” chặt cá thớt, động tác lưu loát; nồi đang sôi ùng ục, bên cạnh xếp ngay ngắn rau cắt sẵn, trông tinh thần phơi phới, đúng kiểu đầu bếp thần hạ phàm.
Đàm Trì và Tiểu Chu , ghế sofa, đồng thời thở phào.
“Anh Đường quả nhiên gạt .” Tiểu Chu cảm động.
“Truyền thông Húc Quang ký túc xá ? Sao chuyển đến đây?” Đàm Trì dùng tăm xiên một miếng táo cắt hình thỏ, ngắm nghía bỏ miệng.
“Bây giờ công ty ngoài Trương Triết Hiên thì là mấy nhóm idol gì, hai năm dốc sức nâng đỡ Lữ Diệu Xán cũng… Haiz, giờ đang thời kỳ chuyển giao khó khăn.” Tiểu Chu c.ắ.n một miếng táo: “Tháng lãnh đạo xem bản nháp của Tình duyên ngàn năm, thấy cũng nên bồi dưỡng Đường, mới cho dọn khỏi ký túc xá tập thể.”
“Đa phần ngôi đều ở khu Nhạc Phong Viên bên cạnh.”
“Anh Đường còn nổi tiếng mà.” Tiểu Chu : “Chỗ cũng xin duyệt mấy mới đó.”
“Húc Quang mấy năm cũng nhiều diễn viên giỏi. dạo gần đây ít thấy thật.”
“Diễn viên nào kiếm tiền nhanh bằng lưu lượng ? Mấy lão diễn viên công ty nuôi, giờ cơm còn chẳng đủ ăn; mười năm kiếm bằng Lữ Diệu Xán một năm. Công ty cũng thông suốt ... thà tốn tiền nâng vài lưu lượng kiếm tiền nhanh, còn hơn tốn công bồi dưỡng diễn viên.”
Đàm Trì gật đầu: “Quy luật thị trường, vận hành vốn, vốn dĩ là như .”
“ thế, giờ giới giải trí đều , phim nhanh, tiền nhanh; tiếng thì tiền, hết hot thì tiền kiếm mấy năm cũng đủ sống cả đời.” Tiểu Chu nhún vai.
“Húc Quang định biến Đường thành lưu lượng?” Đàm Trì hỏi.
“Dễ ? Lưu lượng đều là tiền tấn đổ , dùng lưu lượng câu tiền của nhà đầu tư. Nói cho cùng vẫn là tiền, tiền và tiền. Giờ Đường fan, tác phẩm cũng hot, công ty dám đ.á.n.h cược.”
Đàm Trì xiên một miếng táo, ánh mắt xuyên qua tròng kính về phía bếp, nơi một bóng dáng đang chiến đấu với nồi niêu xoong chảo: “Còn Đường thì ?”
Tiểu Chu nghĩ một lát, lắc đầu: “Không .”
Đàm Trì: ?
Tiểu Chu liếc về phía bếp, nhích gần Đàm Trì, hạ giọng: “Thực Đường là khá khó đoán.”
Đàm Trì: ??
“Chị đừng thấy Đường phim trường hoạt bát, , dễ gần, ai cũng chơi . theo nửa năm , ngoài đời từng thấy bạn bè.”
“Một cũng ?”
“Không hẳn. Đồng nghiệp trong công ty diễn viên quen ở đoàn phim cũng tụ tập, nhưng Đường dường như coi họ là bạn…” Tiểu Chu cau mày: “Cảm giác như cách một lớp gì đó. Mà thật, giống bạn nhất với là cô đấy, cô Đàm.”
Đàm Trì: ???
“Khi Đường nhắc tới cô, đôi lúc biểu cảm kiểm soát , khóe mắt sẽ vô thức…” Tiểu Chu lấy tay chọc đuôi mắt: “Giật giật, cũng thú vị lắm, hahahaha.”
Đàm Trì: “…”
“Cơm xong , Tiểu Chu, bới cơm.”
“Dạ tới liền!” Tiểu Chu chạy bếp, loáng cái tiếng “loảng xoảng” náo loạn, bưng hai bát cơm , đặt phịch lên bàn : “Cô Đàm, chợt nhớ việc gấp, đây!”
Nói xong, đeo túi, xỏ giày, mở cửa, chạy biến.
Đàm Trì: ?!
“Đến , Nồi hầm ngon vô tận của trời đấ!” Đường Cam Lan bưng một nồi đất to như chậu rửa mặt chạy , “cạch” một tiếng đặt xuống bàn.
Đàm Trì im lặng nồi đất, lông mày và mí mắt từng nấc nâng lên.
Bên trong nồi, nước sốt đặc quánh chia đều thành bốn góc: góc trái là mực ống đen ngòm nổi chìm theo nước, tựa như chảo dầu sôi địa ngục tầng mười tám; góc là nấm hương nở bung, sền sệt nước sốt, giống như hoa ăn thịt phun độc; góc trái là sườn cháy đen xèo xèo, chẳng khác nào oan hồn kêu gào; góc là rau vàng úa lẫn hành to, hỗn độn như ruộng rau bầy châu chấu tàn phá; chính giữa là một cái đầu cá chổng ngược, miệng há to kêu oan, đôi mắt cá còn phát sáng quỷ dị.
Vãi!
Đàm Trì lập tức dậy: “Cáo từ!”
“Đừng mà, cô Đàm, nếm thử , đây là món tủ của đó, ai ăn cũng đều nhớ cả đời!” Đường Cam Lan giữ lấy khuỷu tay cô.
Ăn xong chắc nhớ cả đời, mà là yên nghỉ nghìn thu mất!
“Anh Đường, nhà thật sự việc gấp, … ưm!”
Một con mực ống chảy nước sốt đen sì nhét miệng cô.
Đàm Trì trợn tròn mắt, môi run run.
“Thế nào?” Đường Cam Lan ánh mắt lấp lánh.
Nước sốt đậm đà tan trong miệng, kích thích vị giác nhảy múa; mực ống giòn dai nổ tung giữa răng; vị tươi của hải sản, hương thơm của nước thịt, vị ngọt của rau củ hòa quyện thành dòng suối mỹ vị, lan khắp tứ chi.
Mỹ vị!
Tuyệt hảo!
Thần kỹ!
Khóe mắt Đàm Trì ươn ướt, lập tức xuống, cầm đũa bưng cơm, nhanh chóng chiến đấu với cái nồi “hắc ám” , ăn đến mức mồ hôi rịn mũi, mắt sáng rực, tay nhanh như bóng, hồn phiêu tận chín tầng mây.
Đường Cam Lan cong mắt đối diện, múc một muỗng canh chan lên cơm, nhưng ăn thịt.
Đàm Trì: “Ưm?”
“Tối ăn nhiều sẽ béo, Tiểu Chu sẽ lải nhải c.h.ế.t mất.”
“…Ưm.”
Thảm ghế.
Nửa tiếng , Đàm Trì ăn hết ba bát cơm, uống sạch canh, ợ một cái trịnh trọng cảm ơn: “Đa tạ khoản đãi!”
“Cô Đàm khách sáo quá.” Đường Cam Lan đặt đũa xuống, hai tay đặt ngay ngắn gối: “ vốn cảm ơn cô.”
“Hử?”
“Vì cô Nam Thập.”
Đàm Trì chớp mắt: “Anh cảm ơn mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-27-mon-an-cua-bap-cai.html.]
“Hả?”
“Anh thành vai Nam Thập, với biên kịch mà , đó chính là lời cảm ơn nhất.”
Đường Cam Lan ngẩn vài giây, mỉm .
Tóc mái ướt đẫm mồ hôi, mềm rũ trán, khéo để lộ khóe mắt cong cong. Hàng mi khẽ run, trong đồng tử ánh lên những tia sáng như .
Đàm Trì ôm ly nước, đưa mắt ngoài cửa sổ.
Màn đêm buông xuống, sâu thẳm như biển. Tầng mây viền bạc bởi ánh , mỏng nhẹ phủ xuống, phản chiếu muôn ánh đèn rực rỡ của vạn nhà.
Đêm hè thật bao.
Đàm Trì mãn nguyện nghĩ thầm.
Mười giờ tối, rửa mặt xong, Đàm Trì chui chăn, bắt đầu xả bức xúc trong nhóm “Ngũ Nhân Nguyệt Bính”.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Hôm nay ăn một phần món ngon địa ngục.
[Liên Bồng Miêu]: WTF?
[Qua Tử Nhân]: Xin hình.
[Viễn Chí]: Xin hình +1
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (hình ảnh: tàn cuộc món ngon địa ngục)
[Nam Qua Phái]: Ôi xời ôi xời ôi xời! Cái quái gì đây?!!!
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, Trì Trì, còn sống chứ?
[Qua Tử Nhân]: @Viễn Chí, cứu !
[Viễn Chí]: Trì Trì, , chóng mặt, buồn nôn, tiêu chảy gì ? Hay là viện khám gấp !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không. Vẫn sống .
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, nghĩ quẩn ăn cái thứ quái quỷ ? Nếu hết tiền thì đến nhà tớ, tớ nuôi !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Mùi vị cũng tệ.
[Nam Qua Phái]: Xạo, thứ thì ngon kiểu gì ?!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Nếu thật sự tả, thì hương vị và ngoại hình đều “kinh diễm đến mức kinh hãi thế nhân”.
[Viễn Chí]: Trì Trì, ảo giác ?!
[Liên Bồng Miêu]: Ai món địa ngục , tớ nghiền xương thành tro!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Là Đường Cam Lan.
[Viễn Chí]: WTF?
[Nam Qua Phái]: WTF??
[Qua Tử Nhân]: WTF???
[Liên Bồng Miêu]: Sao thế? Có gian tình! Nói rõ xem!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Hôm nay Đường Cam Lan chuyển tới cạnh nhà, mời ăn cơm tối.
[Nam Qua Phái]: Oa oaaaa!
[Viễn Chí]: Có biến!
[Qua Tử Nhân]: ( gian gian)
[Liên Bồng Miêu]: Đây là cái gì, đây chính là duyên phận!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ. Quả thật ngờ.
[Qua Tử Nhân]: ...
[Viễn Chí]: ...
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, lúc lẽ nên e thẹn ngã để trêu chọc…
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ồ. (sticker: xúc xích ngã )
[Nam Qua Phái]: (sticker: bí ngô phun m.á.u mũi)
[Qua Tử Nhân]: Phụt
[Viễn Chí]: Hahahahaha
[Liên Bồng Miêu]: (che mặt) Quả nhiên ở chỗ Trì Trì, e thẹn gì đó là tồn tại.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Meo Meo, chuyện Lữ Diệu Xán , tin mới ?
[Liên Bồng Miêu]: ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Tớ tra giúp Tập đoàn truyền thông Húc Quang.
[Liên Bồng Miêu]: Cậu thấy Húc Quang vấn đề?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Có linh cảm .
[Liên Bồng Miêu]: Được, thành vấn đề!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ. Cảm ơn nhiều.
[Liên Bồng Miêu]: Ấy da, Trì Trì đột nhiên quan tâm tới Húc Quang , chẳng lẽ lo cho Bắp cải?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: .
[Liên Bồng Miêu]: Ế ế ế ế?!!!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Nếu Húc Quang đủ thì Đường Cam Lan nên chôn vùi...
Đàm Trì gõ xong câu, màn hình một loạt sticker tràn ngập.
[Nam Qua Phái]: Ôi trời! Trì Trì cuối cùng cũng cảm tình với khác giới! Tung hoa!
[Qua Tử Nhân]: (sticker: b.ắ.n pháo hoa!)
[Viễn Chí]: (sticker: b.ắ.n đại bác!)
[Liên Bồng Miêu]: (sticker: giọt lệ cảm động của dì già)
Đàm Trì: “...”
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh nên đổi nghề đầu bếp, tương lai sáng hơn.
[Viễn Chí]: ...
[Qua Tử Nhân]: ...
[Liên Bồng Miêu]: Quả nhiên, Trì Trì chỉ ham ăn, ham trai…
[Nam Qua Phái]: Tan hết , cửa
[Viễn Chí]: Tan, tan.
Đặt điện thoại lên đế sạc, Đàm Trì kéo chăn ngay ngắn, thở dài một .
Gió đêm đầu hạ lùa qua căn phòng, rèm cửa lay động, ánh sáng phồn hoa tràn nửa ô cửa như đôi mắt thấy ban nãy, trong trẻo mà rực rỡ.
Cơn buồn ngủ kéo đến, Đàm Trì từ từ nhắm mắt.
Nụ của ai đó dần mờ , biến mất trong vũ trụ hoang sơ của tế bào não, khó tìm tung tích.
---
Bonus:
Đàm Trì: Quả nhiên, vẫn nhớ .