Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 23: Tôi cần một người đàn ông
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:45
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Dưới bầu trời u ám, khắp nơi là cảnh tượng mênh m.ô.n.g hoang vắng.
Bức tường đen của lăng đế vương in bóng gương mặt tái nhợt của Nam Thập.
Gió lạnh lướt qua tà áo đen, một sợi tóc bạc bay ngang khóe mắt , khắc xuống đó một đường nhăn mờ nhạt.
Trong lăng đế vương, chôn cất hai quan trọng nhất trong đời Nam Thập.
Một là Chu Ngữ Nhi, cùng Cơ Như Ý đồng quy vu tận trong lễ đăng cơ để bảo vệ phu quân . Một là tiên đế, mười năm đăng cơ từng lập hậu, cuối cùng vì tương tư mà sinh bệnh qua đời.
Giữa cõi đời mênh mông, cuối cùng chỉ còn một Nam Thập...
Nam Thập khép mắt, thúc ngựa vung roi, bóng dáng dần khuất đất trời bao la.
Thời gian vụt trôi, nghìn năm trong thoáng chốc.
Giữa ngã tư xe cộ như nước, Chu Ngữ Nhi tỉnh dậy một năm ngủ say, sang con phố đối diện, nụ ngọt như mật, nước mắt tuôn rơi.
Bên vạch kẻ đường, Nam Cung Chấn mặc trang phục hiện đại mỉm cưng chiều.
Đèn đỏ chuyển xanh, hai đồng thời lao , ôm chầm lấy xoay vòng giữa dòng tấp nập vỉa hè.
Cả đời , sẽ buông tay nữa.
Phụ đề: Hết phim.)
Đàm Trì tháo kính xuống, lấy vạt áo lau tròng kính, thở dài một thật dài.
Ngoài cửa sổ, hàng liễu xanh rợp bóng, đong đưa như múa mừng trong gió xuân, tiếng sẻ hót vang lên như khúc ca giải phóng của nông dân nghèo.
Ngoài cửa, tiếng bước chân lên xuống, Tiểu Triệu bên bộ phận sản xuất ló đầu : “Nhanh lên, tiệc mừng đóng máy sắp bắt đầu !”
“Biết .”
Đàm Trì đeo kính, khoác balo nhỏ, rút thẻ phòng, đóng cửa .
Trên chiếc giường lộn xộn, kịch bản gió thổi lật xào xạc, cuối cùng chậm rãi khép .
Nhàn Đình Cư là tửu lâu lớn nhất thị trấn Hoành Điếm, tầng một là đại sảnh, tầng hai là phòng riêng, tầng ba là hội trường và một nhà hàng buffet. Món ăn ngon, giá chăng, giao thông thuận tiện, bãi đỗ xe rộng rãi, quả là nơi tổ chức tiệc mừng đóng máy yêu thích của các đoàn phim.
Sáu giờ chiều, đoàn phim Tình duyên ngàn năm hơn trăm kéo đến, chia đợt tiến nhà hàng buffet tầng ba. Đàm Trì là tốp cuối cùng, bước qua cửa mùi rượu nồng nặc xộc tới khiến cô hoa mắt.
Ba quầy rượu vây chặt, thì cầm ly vang đỏ, vang trắng, thì xách chai bia, còn ít chọn cocktail màu sắc rực rỡ, rõ ràng là kiểu “dây chuyền sản xuất”, hướng rót rượu hầu như giống , đều nhắm mấy vị chủ chốt.
Đạo diễn Chu ép uống đến đỏ bừng cả , nhà sản xuất Triệu gục say, phim Chu thì nhờ sức vóc mà cố gắng chống tổ đạo cụ, đạo diễn Mã nhóm ánh sáng và phim vây kín, đành c.ắ.n răng chịu trận.
Dàn diễn viên chính cũng khá hơn. Tiểu Phùng “ngã trận”, Mạnh Tinh Vũ mấy cô bên hóa trang và đạo cụ vây quanh ríu rít, sắp tới giới hạn chịu đựng, bên cạnh Thái tử, Hoàng đế, Hoàng hậu, Vương phi mấy vai phụ còn hùa theo trêu chọc. An Mộng Mộng, Trương Thiên Diệp thì vui vẻ hóng chuyện, chẳng thèm lo chuyện mập, nổi mụn bong da, cứ hết mà ăn.
t.h.ả.m nhất là Đường Cam Lan. Anh nhóm võ thuật bao vây kín mít, bên ngoài bên trong mấy lớp, cầm đầu là Lão Hắc. Mỗi cầm một chai rượu và giơ bát to, rằng ép uống nửa chai. Trợ lý Tiểu Chu lăn bất tỉnh từ lâu, gương mặt và tai Đường Cam Lan đỏ bừng vì rượu, ngửa cổ kêu: “ uống nổi nữa, vệ sinh!”
Tiếc rằng tiếng kêu yếu ớt chìm trong tiếng hò reo của hơn ba mươi em tổ võ thuật, gần như chẳng ai thấy.
Thảm kịch.
Đàm Trì lập tức gọi một nhân viên phục vụ: “Cho năm hộp mang về.”
Nhân viên phục vụ khó xử: “Thưa cô, buffet mang ạ.”
“Đây là phiếu ăn của , ăn ở đây, chỉ mang thôi. Cô hỏi quản lý nhà hàng xem.” Đàm Trì đưa phiếu.
“Vâng, cô chờ chút.” Nhân viên chạy .
Đối diện nhà hàng buffet là nhà vệ sinh, thi thoảng vang lên tiếng nôn khổ sở, mà dày Đàm Trì quặn .
“Thưa cô, quản lý đồng ý sẽ giúp cô lấy năm món từ bếp. Được ạ?” Nhân viên chạy về hỏi.
“Được, nhanh nhé.”
“Vâng, cô đợi chút.”
Đàm Trì hít sâu một , men theo tường tìm một chỗ , lôi điện thoại bắt đầu than thở.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Tiệc ép rượu mừng đóng máy như thường lệ, chuẩn rút đây.
[Qua Tử Nhân]: Nghe sợ thế! Trì Trì, ép chứ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không lộ mặt. Còn may lắm.
[Qua Tử Nhân]: Cậu cẩn thận nhé, tiệc rượu nhiều yêu râu xanh lắm.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cũng đến mức...
“Cô Đàm!”
Một bàn tay vỗ mạnh lên vai Đàm Trì.
Cô giật , thì là đạo diễn Chu ngà ngà say.
Mắt ông mơ màng, năng lè nhè, bước chân loạng choạng, một tay còn bám tường, cả lắc lư như cành liễu yếu ớt gió.
Đàm Trì: “...”
“Nói thật nhé, lúc cô mới đoàn, mấy tin tưởng . Cô là con gái yếu ớt, đoàn sửa vài chữ kịch bản, kiếm cái tên trong danh sách là cùng… nhưng phát hiện, cô giỏi lắm, thật sự giỏi, truyện, mà còn nữa. Không cô thì phim chắc hỏng mất… Nào nào nào, uống với một ly .”
Vừa , ông định vươn tay nắm vai Đàm Trì.
Đàm Trì nhíu mày, nghiêng tránh, khiến đạo diễn Chu chụp hụt, hình chao đảo về phía , suýt nữa thì ngã sõng soài.
“Đạo diễn Chu, cẩn thận!”
Một lao đến đỡ ông, nhưng bản cũng say, bước chân vững, cả tổ mùi rượu nồng nặc, chính là Đường Cam Lan.
“Cô Đàm .” Anh nở nụ với cô, đôi mắt đỏ ngầu trông phần đáng yêu.
“Ôi, đây chẳng Tiểu Đường .” Đạo diễn Chu lập tức đổi mục tiêu, vỗ vai bôm bốp: “Nói thật nhé, lúc mới đoàn, cũng mấy tin tưởng. Một tiểu thịt tươi yếu ớt như thì gì, ợ, nhưng thấy, giỏi lắm, chịu khó, diễn, thì phim cũng toi… Nào nào nào, uống với một ly .”
“Tiểu Đường! Cậu uống một nửa bỏ trốn vệ sinh là ?!”
“Ô, đạo diễn Chu cũng ở đây , thế thì uống cùng luôn!”
Lời mời uống dứt, nhóm võ thuật ùa , rằng lôi cả hai về bàn, để nửa căn phòng ngập mùi rượu.
Đàm Trì lặng lẽ lùi góc.
“Thưa cô, món gói xong.” Nhân viên đưa túi cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-23-toi-can-mot-nguoi-dan-ong.html.]
“Cảm ơn.” Đàm Trì nhận lấy, đeo chặt balo, chuồn thẳng.
Nhàn Đình Cư cách khách sạn Mạt Lị xa, bộ mười lăm phút là về tới phòng nhỏ của cô.
Cô mở hộp, bên trong là thịt dê xào, bò nhúng nước, đậu phụ hấp trứng, cá luộc, gà chiên giòn, thêm một hộp cơm trắng đầy đặn, mùi thơm ngào ngạt.
Đàm Trì kê vài quyển tạp chí cho laptop cao lên, mở thư mục “Loạn điểm sét đánh”, bên trong là bộ anime quý giá cô sưu tầm nhiều năm, anime tình cảm lãng mạn nổi tiếng nhất bên Nhật, nét vẽ , lồng tiếng đỉnh, nhạc nền sang trọng, quan trọng nhất là… cực kỳ “mặn mòi”, xem ăn cơm là hết ý.
Cô xếp bằng ghế, nhai thịt bò ăn cơm, xem anime yêu thích, mắt tít như trăng khuyết, ngập tràn hạnh phúc.
Cốt truyện thì cô thuộc làu. Mỗi tập 23 phút, trừ 3 phút nhạc đầu cuối, 5 phút cuối mới là cao trào, hai nhân vật chính quấn quýt rời, sắp chủ đề chính, thì bụp, đèn tắt, màn hình laptop lóe xanh một cái tối om.
Đàm Trì sững , một giây bật dậy như lửa đốt, đập liên hồi máy.
Đèn sáng trở , nhưng màn hình vẫn đen. Cô thử cách: tắt, bật, rút điện, mở, gập… vẫn phản ứng.
Bản lưu duy nhất!
Ấn bản tuyệt chủng duy nhất!
Không thể nào!!
Ngẩn cả phút, Đàm Trì mới hồn, chộp điện thoại cầu cứu.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: SOS! SOS! Cấp cứu! @Liên Bồng Miêu!
[Qua Tử Nhân]: Trì Trì dùng tới năm dấu chấm than?! Xảy chuyện gì ?!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: @Liên Bồng Miêu! Laptop của đột nhiên tối đen! Khởi động , tắt mở đều phản ứng gì hết! Trong đó tài liệu quý giá nhất của đó!
[Qua Tử Nhân]: A a a a a! Miêu Miêu team building , ba ngày nay lên mạng !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: !!! @Viễn Chí @Nam Qua Phái, cứu mạng!
[Qua Tử Nhân]: Viễn Chí dự hội thảo học thuật y học cổ truyền , chắc giờ đang máy bay. Nam Qua Phái thì bảo sáng tác thực tế, tám phần là đang ở xó núi nào sóng!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Trời diệt !
[Qua Tử Nhân]: Trì Trì, đừng hoảng. Trong máy là tài liệu gì thế, kịch bản ? Có bản lưu ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Bộ sưu tập quý của ! Bản gốc tình yêu một vũ trụ! Tuyệt bản!
[Qua Tử Nhân]: …
[Qua Tử Nhân]: Trì Trì, bình tĩnh. Chúng phân tích chút, máy tự dưng tối đen? Bị vô nước? Quá nóng? Hay là máy già ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không , nãy đèn bỗng chớp một cái, đó màn hình tắt luôn. Có do điện áp ?
[Qua Tử Nhân]: Đèn chớp một cái?! Rồi tắt màn hình?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: .
[Qua Tử Nhân]: Giờ còn điện ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Còn.
[Qua Tử Nhân]: Trì Trì … khi gặp sự kiện tâm linh đó!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: …
[Qua Tử Nhân]: (ảnh chụp màn hình: trường phim nhà ma trong núi, mất điện kinh hồn)
[Qua Tử Nhân]: (ảnh chụp màn hình: phim kinh dị ở làng cổ, gặp hiện tượng “ma đưa đường”)
[Qua Tử Nhân]: (ảnh chụp màn hình: đạo cụ đoàn phim tiết lộ, phim trường âm khí nặng, thiết điện vô cớ ngừng hoạt động!)
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Toàn chiêu trò câu view của mấy tài khoản câu like thôi.
[Qua Tử Nhân]: Thà tin là , đừng tin là ! Phòng lâu mở cửa sổ ?
Đàm Trì liếc sang ô cửa sổ mới mở đúng năm trong suốt hai tháng, im lặng.
[Qua Tử Nhân]: Phòng chỉ ở thôi đúng ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ…
[Qua Tử Nhân]: Thế thì chắc chắn âm khí nặng, rước thứ sạch sẽ ! Cộng thêm việc xem anime “nóng” thế , mấy thứ sạch sẽ đó kích thích, nên dập luôn máy tính của !
Đàm Trì nuốt khan, mắt liếc quanh phòng. Xui xẻo , đèn trần đầu nháy một cái.
Cô bật dậy, áp sát tường, gõ tin nhắn lia lịa.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Giờ ?
[Qua Tử Nhân]: Theo kinh nghiệm của , dùng dương khí xua âm! Kéo rèm phơi nắng !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Trời tối !
[Qua Tử Nhân]: C.h.ế.t, bảy giờ! Thế thì dùng hai lá bùa ! (hình ảnh: bùa “Tà ma lui cấp cấp như luật lệnh”) (hình ảnh: bùa “Phật quang chiếu rọi cấp cấp như luật lệnh”)
Đàm Trì lưu ảnh, dùng điện thoại chiếu lung tung khắp phòng.
“Lách tách!” Đèn chớp, còn tối hẳn hai giây mới sáng .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đèn tắt nữa!
[Qua Tử Nhân]: Thôi xong! Phải hành động gấp, lập tức ngoài tìm một đàn ông về trấn áp âm khí!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đàn ông?!
[Qua Tử Nhân]: ! Ra mượn bảo vệ khách sạn vòng quanh phòng hai vòng, họ dương khí mạnh!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Rõ.
Đàm Trì cầm điện thoại, lao cửa, kéo cửa bật mạnh.
“Á!” ngoài cửa vang lên tiếng hét.
Hành lang một , tay giơ lên như đang định gõ cửa, mặt hoảng hồn, nồng nặc mùi rượu.
Đàm Trì tròn mắt: “Anh… Đường?!”
“Khụ, cái đó… đến cảm ơn.”
“ lúc lắm!” Đàm Trì túm ngay cổ áo Đường Cam Lan: “ cần một đàn ông!”