Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 20: Báo Ân
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:42
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Chu ở mép giường phòng 301, cúi gằm đầu, cảm thấy mấy suy nghĩ của về “quy tắc ngầm” quả thực ngốc đến mức hết t.h.u.ố.c chữa.
Trước mắt , hai song song bàn việc, một ôm tập tiểu sử nhân vật tự , một lật giở tập bản vẽ. Cả hai đều nghiêm túc, một hỏi một đáp.
“Anh cảm thấy thiết lập ‘Nam Thập tâm tư đơn thuần’ .” Đàm Trì nhanh chóng phác sơ đồ tư duy với trung tâm là “Nam Thập”, vẽ bốn nhánh phụ bằng bốn màu, đ.á.n.h dấu các mục lớn “bối cảnh”, “diễn biến tình cảm”, “ngôn ngữ tình yêu", “thể hiện qua lời thoại”. “Về việc thế nào để tăng tình tiết tình cảm cho Nam Thập, ý kiến của diễn viên.”
Đường Cam Lan: “Được!”
“Trong tiểu sử nhân vật, thiết kế phần bối cảnh nguyên sinh chi tiết . Nam Thập sống trong môi trường gần như tách biệt với thế giới, nên tâm tư đơn thuần. Với , bảo vệ Nam Cung Chấn, chấp hành mệnh lệnh của Nam Cung Chấn là ưu tiên hàng đầu.” Đàm Trì vẽ thêm hai nhánh nhỏ “Nam Cung Chấn” và “Chu Ngữ Nhi” nhánh “diễn biến tình cảm”. “Nam Cung Chấn giao cho Nam Thập nhiệm vụ giám sát Chu Ngữ Nhi, Nam Cung Chấn nảy sinh tình cảm với Chu Ngữ Nhi, nên giám sát biến thành bảo vệ, bảo vệ bằng cả mạng sống…”
Viết đến đây, Đàm Trì khựng , đẩy gọng kính, cau mày.
“Một sát thủ thi hành mệnh lệnh, trong tình huống nào mới thể nảy sinh tình cảm khác lạ với Chu Ngữ Nhi?”
Sắc mặt Đường Cam Lan dần trở nên lạnh lẽo, tái nhợt, như thể sát thủ tên Nam Thập nhập : “Khi coi Nam Thập là một con .”
Đàm Trì ngẩng đầu lên.
Ánh mắt Đường Cam Lan lạnh băng, bình tĩnh Đàm Trì: “Nam Thập là sát thủ, là cỗ máy g.i.ế.c . suy cho cùng vẫn là con , khao khát ấm. Nam Cung Chấn cho mạng sống, nên cả đời trung thành với . nếu ai coi là một con thì tức là trao cho một trái tim.”
Ánh mắt Đàm Trì sáng lên, cô nhanh chóng ghi sổ: “Vậy, ‘ngôn ngữ tình yêu’ của Nam Thập là gì?”
“Ngôn ngữ tình yêu?”
“Tức là cách thể hiện tình cảm.”
“Đương nhiên là.”
“Bảo vệ!”
Hai gần như đồng thanh.
“Bảo vệ, rõ ràng tình sâu nghĩa nặng nhưng dám chạm dù chỉ nửa phần, vì đó là phụ nữ của chủ nhân, là bảo vệ. Không thể bộc lộ một chút yêu thương nào, nhưng chẳng thể kìm nén, chỉ thể âm thầm bảo vệ ở nơi nàng thấy .” Đôi mắt Đàm Trì sáng rực, ngòi bút tung bay: “Rất , cực kỳ hợp với thiết lập nhân vật trong một bộ phim ngược đầy kịch tính!”
Khóe môi Đường Cam Lan giật nhẹ.
“Nam Thập giỏi ăn , tính cách là âm thầm bảo vệ nên lời thoại cần nhiều, chỉ cần câu nào đ.â.m thẳng tim câu đó là ! Lượng lời thoại giảm đáng kể, so với Thượng Quan Nhã lắm mồm thì hơn nhiều!”
Đường Cam Lan: “...”
Vậy là dù lên chức nam thứ, lượng lời thoại vẫn chẳng bao nhiêu?
“Bước ngoặt của phim là khi Chu Ngữ Nhi hiểu lầm Nam Cung Chấn yêu , bỏ nhà . Cơ Như Ý phái truy sát, Nam Thập liều mạng bảo vệ, đó... thương? Không, là trọng thương! Chu Ngữ Nhi mất trí nhớ, cùng Nam Thập trọng thương sống ở vùng núi hẻo lánh, nam nữ độc chung một mái nhà, ừ ừ ừ.”
Tốc độ của Đàm Trì càng lúc càng nhanh, nhưng âm lượng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng dứt khoát mở máy tính, dùng bàn phím cho tiếng .
“Trời ạ, tốc độ chắc đủ ghi danh kỷ lục Guinness .” Tiểu Chu ghé gần, vẫy vẫy tay bên đầu Đàm Trì.
Đàm Trì như màn hình máy tính hút hồn, chìm thế giới bên trong, chẳng thấy gì nữa.
“Đây là nhập định ?!” Tiểu Chu liếc Đường Cam Lan.
“Thường xuyên lắm, lạ .” Đường Cam Lan bình thản.
“Hả?”
“Suỵt.” Đường Cam Lan giơ ngón tay hiệu, ánh mắt bảo Tiểu Chu ngoài, còn thì rón rén lui cửa, nhẹ nhàng khép .
Bóng dáng Đàm Trì gõ bàn phím điên cuồng hiện lên qua khe cửa, trong ánh sáng ban mai, rực rỡ huy hoàng, trông vô cùng oai nghiêm.
“Tiểu thư, hôm nay Nam Thập bắt một con thỏ!”
Giọng Nam Thập bỗng nghẹn khi thấy cảnh trong sân.
Dưới tán đào, Nam Cung Chấn trong bộ cẩm y ôm chặt Chu Ngữ Nhi mặc áo vải giày vải giản dị.
“Ngữ Nhi, cuối cùng tìm thấy nàng.” Nam Cung Chấn gầy gò tiều tụy, mắt đỏ hoe: “Ta tưởng cả đời sẽ tìm thấy nàng nữa…”
“A Chấn.” Chu Ngữ Nhi nước mắt lưng tròng: “Xin , đây tưởng...xin …”
“Ta tìm thấy nàng , nữa, nữa.” Nam Cung Chấn nhẹ nhàng lau giọt lệ má nàng, mỉm : “Chúng về phủ thôi.”
Chu Ngữ Nhi mỉm trong nước mắt, gật đầu.
Nam Thập lặng lẽ hai , nơi đó, ánh nắng rực rỡ, cánh đào bay múa, họ rực rỡ như trong tranh, đôi đến mức khó mà chạm tới...
Ngón tay khẽ buông, con thỏ trong lòng chạy mất.
Dưới những vệt sáng đan xen, sắc hồng tích tụ vì chạy nhanh của Nam Thập nhanh chóng tan , đôi mắt từng sáng ngời tối sầm, sâu thẳm đáy. Hơi thở sát khí nồng đậm dâng lên từ chân, xoáy quanh .
Bóng đen mang theo gió lao tới, nhẹ nhàng quỳ mặt Nam Cung Chấn và Chu Ngữ Nhi.
“Thuộc hạ bái kiến vương gia, vương phi.”
Sát thủ Nam Thập, trở .
Đạo diễn Chu, nhà sản suất Triệu, phim Chu, đạo diễn Mã và Đường Cam Lan ngẩng đầu khỏi kịch bản mới, về phía Đàm Trì đang ghế.
Cô biên kịch gầy gò nhỏ nhắn, đặt cuốn sổ bìa đen đùi, tay vẫn cầm bút, cúi đầu như sắp ngủ gật.
“Kịch bản chỗ nào cần sửa ?” Đàm Trì gần như theo phản xạ hỏi.
Đạo diễn Chu: “Cảnh nối , nhân vật Nam Thập đầy đặn hơn nhiều , .”
Nhà sản suất Triệu: “Ngoài Nam Thập, lời thoại của khác đổi ít, bối cảnh đơn giản hơn nhiều, tiết kiệm ít chi phí dựng cảnh, .”
Quay phim Chu: “Cảm giác hình ảnh .”
Đạo diễn Mã: “Có vài cảnh võ thuật cần thiết kế .”
“Ồ.” Đàm Trì gật đầu, bút vô thức vẽ vẽ trong sổ.
“Tiểu Đường, thấy ?” Đạo diễn Chu hỏi.
Đường Cam Lan chau mày im lặng, tận hơn mười giây mới hít sâu một , : “Rất .”
Khi thốt hai chữ , nét mặt Đường Cam Lan nghiêm túc. Đôi mắt vốn như nhỏ mực đen , sâu thẳm đến kinh , trong đáy mắt lấp lánh một tia sáng, sạch sẽ mà trầm trọng.
“Vậy ngày mai bắt đầu thêm phân cảnh của Nam Thập, tranh thủ xong khi Mạnh Tinh Vũ .” Đạo diễn Chu cầm điện thoại: “Alo, Tiểu Lý, gửi bản kịch mới, in phát cho các bộ phận, để điều phối lập tức sắp xếp!”
“ cũng về điều chỉnh phương án ánh sáng.”
“ về thiết kế cảnh võ thuật.”
“ kiểm tra ngân sách.”
Quay phim Chu, đạo diễn Mã và nhà sản suất Triệu đồng loạt dậy.
“Ồ, .” Đàm Trì nửa tỉnh nửa mơ lên, cúi chào, khoác ba lô.
“Cô Đàm.” Nhà sản suất Triệu nghiêm giọng: “Ba ngày nay vất vả cho cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-20-bao-an.html.]
“Được, .” Đàm Trì như đang mộng du, lơ lửng ngoài.
“Để tiễn cô Đàm.” Đường Cam Lan đuổi theo.
Trong phòng, mấy vị chủ chốt cũng vội vã ngoài.
Đạo diễn Chu sải bước thang máy, trong lúc thang máy chạy mở kịch bản xem thêm, mấp máy môi: “Chậc, Nam Thập còn nổi bật hơn cả Nam Cung Chấn nữa…”
“Cô Đàm, xin đợi một chút.” Đường Cam Lan đuổi kịp Đàm Trì đang lơ lửng như .
“Hả?” Đàm Trì đầu.
Đường Cam Lan hít sâu một : “Cô Đàm, cô nghĩ thể diễn vai ?”
“Có thể.” Ánh mắt Đàm Trì mơ màng, chẳng tiêu cự.
Ánh mắt Đường Cam Lan sáng lên: “Cảm ơn cô vì một Nam Thập như thế…”
Chưa xong, Đàm Trì bỗng loạng choạng, đổ sầm về phía .
Đường Cam Lan giật , nhanh tay đỡ lấy vai cô, mới kịp ngăn bi kịch nữ biên kịch mặt chạm đất.
“Cô Đàm? Cô Đàm?!” Đường Cam Lan lay vai cô, nhưng đầu cô cứ gật gù như cà tím chín rụng cuống, mắt nhắm nghiền, tay chân mềm nhũn rơi sang hai bên, rõ ràng ngủ say.
Đường Cam Lan: “...”
“Cô Đàm ngủ ?” Tiểu Triệu bên quản lý sinh hoạt ôm một xấp hóa đơn chạy vội qua: “ còn tưởng cô cần ngủ cơ.”
Đường Cam Lan ngửa chống đỡ Đàm Trì, cằm cô dí sát vai , chọc đến đau điếng.
“Cậu gì cơ?”
“Ba ngày ba đêm, bước khỏi phòng một bước. Mỗi ngày mang cơm đều thấy đang ở nguyên tư thế đó, máy tính gõ bàn phím điên cuồng, y như…” Tiểu Triệu chớp mắt, hạ giọng: “… vong nhập .”
“Giúp đưa cô Đàm về phòng.” Trán Đường Cam Lan bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
“Được, đợi đưa hóa đơn cho phòng tài vụ .” Tiểu Triệu hì hì, chuồn mất.
“Này!” Đường Cam Lan đen mặt, giữa hành lang vắng hoe chờ mãi, chẳng thấy , đến ma cũng .
Anh thở dài, từ từ hạ , một tay đỡ lưng Đàm Trì, một tay vòng qua khoeo chân, dồn lực nhấc lên, nhưng… nhấc nổi.
Không khí như đông cứng ba giây.
Không bảo “ăn hoài béo” ?
Không “chỉ bốn mươi lăm ký” ?
Sao nặng thế ?!
Những cảnh ôm nữ chính chạy vù vù trong phim thần tượng là lừa đảo!
Đường Cam Lan nghiến răng, rướn thêm nữa, cuối cùng cũng bế lên , nhưng hai cánh tay thì như rời khớp.
Anh lảo đảo bước nhanh, gần như dốc hết sức mới đưa Đàm Trì đến phòng 301, nhưng phát hiện thẻ phòng.
“Thẻ phòng ?” Anh khụy gối xuống.
Hai chân Đàm Trì rơi “bộp bộp” xuống đất.
Đường Cam Lan dùng khuỷu tay trái chống cổ cô, tay lục túi cô vất vả mới tìm thẻ.
Mở cửa, gần như lao đổ , đặt cô xuống giường.
Hoàn thành “nhiệm vụ vận chuyển”, Đường Cam Lan thở phào, lắc mạnh tay, cởi dép bông, tháo chiếc áo phao dày cộp, kéo chăn trùm kín cô.
Đàm Trì ngủ yên tĩnh như một con tằm đang ngủ đông.
Anh cẩn thận tháo kính gọng đen đặt lên gối, mới thời gian quanh phòng, lập tức hoa mắt chóng mặt.
Trên bàn việc, tập kịch bản, sổ dàn ý, sơ đồ tư duy đủ màu chen chúc quanh máy tính, bút màu và vụn khoai tây chiên lẫn . Thùng rác bàn nhồi đầy hộp cơm, hộp mì ăn liền, còn một đống chất thành… cổng Khải Hoàn. Giường kê sát tường biến thành thư viện tạm, dầu mỡ từ túi bánh kẹo dính cả lên sách tham khảo, bốc mùi kỳ dị. Kinh khủng nhất là nồi cơm điện bàn tròn nhỏ, bên trong rõ chứa gì, vàng vàng nhớp nháp, cứ như tranh trừu tượng của Picasso.
“...”
Người rác vùi c.h.ế.t đúng là mạng lớn.
Đường Cam Lan xắn tay, lục tủ đầu giường lấy vài túi nilon siêu thị, gom hết hộp cơm, hộp mì bỏ , buộc chặt, quẳng ngoài cửa. Nồi cơm thì đổ thứ chất lỏng bí ẩn bồn cầu, lấy giẻ cọ rửa.
Đang chùi đến đoạn quan trọng, ngoài cửa phòng tắm bỗng xuất hiện một bóng .
“Á!” Đường Cam Lan giật , suýt đ.á.n.h rơi cả nồi.
Đàm Trì chân trần, mắt mở nhưng vô hồn, đeo kính.
“Cô tiếng động như ma !” Anh kêu lên.
Đàm Trì lách thẳng : “Đi vệ sinh.”
“Vệ sinh cái...” Đường Cam Lan hiểu, thấy cô kéo nắp bồn cầu định cởi quần.
“Khoan !!” Anh hoảng hồn, vọt ngoài, tay vẫn cầm cái lòng nồi cơm điện nhỏ nước.
Sau tiếng xả nước, Đàm Trì lơ lửng bước , trèo lên giường, chui chăn, lăn trái một cái, đè xuống, lăn một cái, đè xuống, hai chân kẹp chặt, cuộn thành cái kén tằm ngay ngắn ngủ say.
Đường Cam Lan c.h.ế.t lặng cửa phòng tắm đủ 720 giây mới dám tiếp tục công việc.
Chà nồi, lau nước, lau bàn, mười phút , ném mạnh khăn ướt xuống, bấm trợ lý.
“Tiểu Chu, siêu thị mua đồ.”
“Anh ăn vặt !”
“…Không mua đồ ăn!” Anh dùng ngón tay ấn thái dương: “Nước rửa, găng tay cao su, hai thùng rác to, một gói túi rác cỡ lớn.”
“Hả?”
Anh đến bên giường, quệt ngón tay lên tủ đầu giường, vệt đen đầu ngón, mí mắt giật nhẹ: “Mua thêm vài cái khăn lau loại to, thấm nước .”
“Anh cần khăn gì? Trước giờ dùng khăn ướt lau bàn mà?”
“Diện tích lớn quá, khăn ướt phí lắm.”
“Cái gì?”
“Với .” Anh nhặt mấy sợi tóc dài gối: “Mua thêm cái lăn bụi.”
“Anh định nuôi mèo chứ?”
“Không, là báo ân.”
“Hở?”