Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 18: Giấc mơ xa vời
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:40
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ đạo võ thuật Mã Khánh ghế đạo diễn, khoanh tay, lặng lẽ quan sát cảnh xong.
Trong màn hình giám sát, giữa đêm tối như mực, gương mặt Nam Thập trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt đen ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Thấy nghiêng né tránh, lưỡi d.a.o lóe sáng thành nửa vòng cung, một tên sát thủ lập tức ngã gục, một dòng m.á.u phun thẳng lên mặt , đỏ tươi chói mắt.
Tên sát thủ thứ hai phản công xông tới, Nam Thập đột ngột lùi , hình xoay tròn như bóng ma, thanh trường đao ép sát ngang hông, hòa một với vạt áo đen đang tung bay, bất ngờ c.h.é.m xuống, tên sát thủ thứ hai lộn nhào ngã xuống đất.
Hai tên sát thủ khác quát lớn lao , Nam Thập lùi nửa bước, khom xuống bật mạnh, nhảy vút lên , lưỡi d.a.o sắc lạnh phản chiếu ánh trăng c.h.é.m xuống, cả hai tên sát thủ đều gục ngã. Vạt áo đen tung bay, Nam Thập nhẹ nhàng đáp xuống, quỳ một gối, khom , cúi đầu, ngẩng mắt lên, lưỡi đao ngang mày.
Gọn gàng, mắt, một là đạt.
Đạo diễn Mã nheo mắt, gọi Lão Hắc .
“Cậu nhóc Tiểu Đường đây từng tập võ ?”
Lão Hắc đáp: “Chắc là , gân cốt còn cứng, nhưng động tác , phản xạ vận động cũng lắm.”
Đạo diễn Mã gật đầu, dậy trường .
Đường Cam Lan mặc bộ đồ đen thẳng, nét mặt nghiêm lạnh, nhắm mắt, chuyên viên trang điểm đang nhanh chóng chỉnh tóc và lớp hóa trang cho .
Trợ lý đạo diễn hô lớn: “Máu giả xong ? Đổi sang đao thép!”
“Xong , tới ngay đây!” Chuyên viên đạo cụ ôm thanh đao thép chạy tới.
Đạo diễn Mã giơ loa: “Cảnh đặc tả cuối cùng với thế ngang đao, các bộ phận vị trí.”
Chuyên viên trang điểm rút lui, Đường Cam Lan quỳ một gối thùng gỗ, hai bên dựng bảng phản quang, máy đặt cách mặt chừng nửa mét, một chuyên viên đạo cụ cầm túi m.á.u sẵn ống kính.
Đường Cam Lan nhận lấy đao thép, mở mắt, hít sâu một .
“Cảnh 27, máy 21, 1, chuẩn , bắt đầu!”
“Xoẹt.”
Máu đỏ chói mắt phun , đó, trong đôi mắt đen của Nam Thập phản chiếu ánh đao lạnh buốt, toát vẻ trống rỗng đến gai .
“Được , qua!” Đạo diễn Mã vỗ tay.
Xung quanh vang lên tiếng reo hò, đồng loạt vỗ tay.
Đường Cam Lan thở phào một , dậy, cúi chào nhóm diễn viên đóng thế phối hợp cùng .
“Chuẩn cảnh tiếp theo.” Đạo diễn Mã cầm loa hét.
Nhân viên tất bật chạy về vị trí của .
“Quay ?” Đường Cam Lan xuống khu nghỉ hỏi.
“Quay , Đường.” Tiểu Chu đưa cho đoạn video từ màn hình giám sát.
Đường Cam Lan cau mày xem xong, sắc mặt cuối cùng cũng giãn đôi chút, liếc sang Đàm Trì: “Thế nào?”
Đàm Trì: “Đẹp trai lắm.”
Đường Cam Lan sững , khẽ mỉm .
Gió đêm thổi, vén lên một góc bầu trời . Khuôn mặt trai trắng nhợt như sứ, bên thái dương vương chút m.á.u đỏ, tựa mùi tanh, thế nhưng nụ của trong sáng rạng rỡ, như những vì tinh tú trong đêm đông, soi thấu lòng .
Ngay cả một mù mặt nghiêm trọng như Đàm Trì, lúc cũng ngẩn .
“Tiểu Đường, tệ!” Lão Hắc bước tới, khoác tay lên vai Đường Cam Lan.
“Anh Hắc, cần luyện tiếp chiêu ?” Đường Cam Lan hỏi.
“Không vội, bên còn đang lắp đường ray, lâu đấy.” Lão Hắc : “Anh em đang nướng khoai, ăn chút cho ấm bụng, thì chịu nổi .”
“Khụ, biên kịch, cô cũng ăn nhé.” Nam Thập diễn viên đóng thế ngượng ngùng mời.
Đàm Trì chớp mắt: “Được.”
Ở vòng ngoài trường , nhóm diễn viên đóng thế và chuyên viên hóa trang mặc áo bông quân đội, moi từ đống tro tàn của lửa trại những củ khoai nướng đen sì.
“Lão Hắc, khoai mới nướng xong, nóng hổi đây.” Cậu đạo cụ ném cho Lão Hắc hai củ.
“Tiểu Đường, của .” Lão Hắc ném một củ cho Đường Cam Lan, bắt lấy, nóng đến mức đổi tay liên tục, thổi một hồi mới bẻ đôi, đưa một nửa cho Đàm Trì.
“Cảm ơn.” Đàm Trì c.ắ.n một miếng, lập tức cảm nhận hương thơm ấm áp lan khắp miệng, cơ thể lạnh cả buổi tối cũng dần ấm .
“Đây là trợ lý của Tiểu Đường ?” Một diễn viên đóng thế hỏi.
“Đây là biên kịch.” Nam Thập diễn viên đóng thế vội giơ tay giới thiệu.
“Thì là biên kịch.” Mọi đồng loạt chào Đàm Trì.
“Chào .” Đàm Trì gật đầu đáp.
“Cô bé mới bao nhiêu tuổi mà biên kịch ?” Có tò mò.
“Thôi thôi, tuổi mà hỏi .”
“Ha ha, hỏi Tiểu Đường, bao nhiêu tuổi?”
“ á?” Đường Cam Lan nuốt miếng khoai: “Hai mươi lăm.”
“Ồ.” Mấy diễn viên đóng thế gật gù: “Đến tuổi lấy vợ .”
“Khụ khụ khụ.” Đường Cam Lan suýt nghẹn khoai.
“Anh Hắc hai lăm tuổi thì ở nhà hai đứa .” Nam Thập diễn viên đóng thế .
“Hai lăm? Hai đứa?” Đường Cam Lan kinh ngạc.
“Khà, học hành gì, lấy vợ sớm.” Lão Hắc .
“Anh Hắc, bao nhiêu tuổi thì nghề?” Đường Cam Lan hỏi.
“Mười sáu tuổi theo sư phụ đoàn phim .”
“Sớm thế?”
“Hết cách , nhà ở vùng quê Hà Nam, nghèo.” Lão Hắc lắc đầu, : “Hơn nữa ở Hoành Điếm, như nhiều lắm.”
“ đó, Hồ Bắc, mười tám tuổi nghề.”
“ ở Giang Tây, mười bảy tuổi đoàn.”
“ ở Thiểm Tây, hai mươi tuổi mới đến Hoành Điếm.”
“ ở Sơn Tây, mười tám tuổi đoàn, mấy em cùng giờ chỉ còn .” Nam Thập diễn viên đóng thế c.ắ.n miếng khoai, giọng trầm xuống.
Không khí bên đống lửa chợt nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-18-giac-mo-xa-voi.html.]
Lão Hắc moi thêm một củ khoai đen sì, mang theo vài tia lửa đỏ, chớp mắt tắt ngấm trong khí lạnh.
“Nơi , đến nhiều, kẻ cũng nhiều, thể ở … đáng tiếc… con với , rốt cuộc vẫn khác .”
Không rõ ai khẽ lẩm bẩm một câu, giọng như cành cây khô gãy răng rắc trong gió lạnh.
Đàm Trì cầm củ khoai, chậm rãi nhai từng miếng.
Bên cạnh, thở của Đường Cam Lan dần trở nên nặng nề, hồi lâu mới hỏi: “Khác ở ?”
Mọi bật .
“Tất nhiên là khác .”
“Chúng là diễn viên đóng thế, là ngôi .”
“Chúng trong ống kính chỉ cảnh xa hoặc lưng, các mới lộ mặt.”
“Trước ánh đèn là ngôi , ánh đèn mới là chúng .”
Giọng họ như tự giễu, như đùa, mỗi một câu trêu chọc.
Đàm Trì ăn hết củ khoai trong tay, lấy bình giữ nhiệt uống từng ngụm.
Tiểu Chu liếc đông ngó tây, thu như quả bóng.
“Không khác gì hết.” Đường Cam Lan buột miệng.
Xung quanh bỗng im lặng.
Mọi đồng loạt , chút kinh ngạc.
Chàng trai để tóc dài, vẫn giữ nguyên lớp hóa trang, mày nhíu, nét mặt nghiêm nghị, trong mắt phản chiếu đầy , lấp lánh như lửa: “Không khác gì hết.”
Mọi ngẩn .
“Biên kịch Đàm thấy ?” Đường Cam Lan bất ngờ sang hỏi Đàm Trì.
“Phụt.” Đàm Trì phun nửa ngụm nước, liếc .
Lôi gì chứ?
Đường Cam Lan giữ nguyên vẻ mặt kiên định, nhưng ngón tay lén chọc cánh tay .
Ưmmmm…
Vẻ mặt “cọng rau” rõ ràng đang , Cứu với, quên mất lời thoại tiếp theo .
“Ừ. Đều giống cả.” Đàm Trì khô khốc đáp một câu.
Kết quả là Đường Cam Lan càng chọc mạnh hơn.
“… Đều giống ở chỗ ngoài buôn bán.” Đàm Trì tiếp lời: “Ví dụ, Đường là bán mặt, là bán chữ, chuyên viên trang điểm là bán nghệ thuật, chuyên viên đạo cụ là bán tay nghề, chuyên viên ánh sáng là bán kỹ thuật, phim là bán hình ảnh.”
Xung quanh im lặng ba giây.
“Thế còn nhà sản xuất? Bán cái gì?”
“Nhà sản xuất tất nhiên là bán máu.” Đàm Trì .
“Chuẩn luôn, nhà sản xuất ngày nào cũng gào là hết tiền, chắc lưng nôn mấy chậu m.á.u .”
“Ha ha ha ha, thế đạo diễn thì ?”
“Đạo diễn ?” Đàm Trì đẩy kính: “Đương nhiên là bán mạng.”
“ đúng đúng, bán mạng! Làm đạo diễn đúng là mạng luôn , ha ha ha!”
Mọi ầm lên.
“Vì chúng đều là ngoài bán, nào, cạn ly!”
“Cạn ly!”
Một đống khoai nướng cộng thêm bình giữ nhiệt của Đàm Trì chạm .
Đường Cam Lan lặng lẽ .
Có mặt vẫn còn vết thương nhỏ, da bong tróc vì nắng, tay nứt nẻ vì lạnh, cánh tay đạo cụ đập bầm, … Thế nhưng, cho dù như , cho dù việc xuyên đêm trong gió lạnh cắt da, cho dù thể ở bên gia đình, cho dù thể màn hình, cho dù nổi một câu thoại, đôi mắt của mỗi vẫn sáng rực như lửa.
Đường Cam Lan hạ mi mắt, ánh sáng trong đồng tử khẽ rung động.
“Nam Thập, Lão Hắc, sát thủ chuẩn cảnh .” Trợ lý đạo diễn cầm loa hét lớn.
“Đến đây!” Đường Cam Lan lập tức bật dậy. Lão Hắc dẫn nhóm diễn viên đóng thế chạy về phía ánh đèn, bộ phận đạo cụ và phục trang theo sát phía .
Tiểu Chu dùng khuỷu tay huých cánh tay Đàm Trì: “Có theo phim nhiều quá nên ám , thấy ai gì cũng như ẩn ý ?”
Đàm Trì lên, phủi tay: “Có những lời cần , ai cũng hiểu.”
“Hả?”
Đàm Trì nhanh chân về phía màn hình giám sát, móc điện thoại , trong nhóm “Trung Thu Ngũ Nhân Bính” gõ nhanh:
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ngày nối ngày kiên trì, năm nối năm chờ đợi, giống như ánh đêm đó, cuối cùng hóa thành muôn vạn tia lửa, rơi trong mắt, rực rỡ đến chói lóa, đó là ước mơ xa vời, nhưng gần ngay mắt...
[Nam Qua Phái]: What the… Có chuyện gì xảy thế?! Trì Trì hack nick !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ghi cảm hứng, để dành câu thoại cho ngầu.
[Nam Qua Phái]: May quá, hack.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cậu thức đêm.
[Nam Qua Phái]: Không! mộng du! Bye!
Đàm Trì bật , màn hình giám sát.
“Cảnh 28, máy 17, 1, bắt đầu!”
Ánh đao của Nam Thập và bóng kiếm của sát thủ hòa tan ánh sáng rực rỡ của ống kính, biến thành một giấc mơ ngũ sắc lung linh.
---
Bonus:
Tiểu Chu: Thế còn bán cái gì?
Đàm Trì: Bán manh.