Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 14: Tất cả vì cuộc sống!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:36
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm 5 giờ 30, Đường Cam Lan chống chọi với cơn gió lạnh ẩm, quấn chặt áo lông vũ chạy phòng hóa trang ở tầng một khách sạn Mạt Lị.
Phòng hóa trang vốn là một phòng suite sang trọng cải tạo tạm thời, rộng hơn hai trăm mét vuông, hai cửa gió điều hòa trung tâm liên tục thổi ấm nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan, buộc đặt thêm hai “mặt trời nhỏ” để bổ sung nhiệt độ.
Ba mặt giá sắt tựa sát tường, ngay ngắn bày hàng chục đầu mannequin gỗ, đội đủ loại tóc giả cổ trang dài ngắn khác . Trâm cài, hoa đội đầu, khuyên tai, bộ kim bộ diêu đính đá nhựa chiếm nửa mảng tường, nửa còn trải đầy đủ kiểu râu giả. Mùi keo, cồn, keo xịt tóc, phấn hương trộn lẫn, cùng với tiếng “mặt trời nhỏ” lắc lư, hăng hắc đến cay mắt.
Đường Cam Lan nghiêng tránh bàn việc bừa bộn ở giữa phòng, xuống gương trang điểm sáng rực, gật đầu chào chuyên viên trang điểm bên cạnh.
"Cô Điền, chào buổi sáng."
"Tiểu Đường, chào buổi sáng."
Người phụ trách trang điểm cho Đường Cam Lan họ Điền, dáng quả lê, nghề sáu năm, tuổi đến ba mươi, từng theo hơn hai mươi đoàn phim, thuộc hàng nhân vật kinh nghiệm.
“Hôm qua tẩy trang, da đầu đỏ, hôm nay thế nào ?” Cô Điền vén tóc Đường Cam Lan xem thử: “Hôm nay vẻ .”
“ dị ứng cồn.” Đường Cam Lan thở dài.
“Da nhạy cảm quá, hễ chạm nhẹ là đỏ cả mảng.” Cô Điền lấy lưới trùm tóc: “Chắc ăn uống cũng cẩn thận lắm nhỉ?”
“Buổi tối cấm ăn .” Đường Cam Lan uể oải đáp.
Cô Điền bật , bắt đầu cố định tóc giả cho : “Diễn viên ai cũng , mấy ngôi xem, ăn uống chẳng khác gì mèo, nếu thì lên hình béo , , đó là chuyện c.h.ế.t đấy.”
“ mà…” Đường Cam Lan lấy kịch bản trong balo đặt chân .
Cô Điền liếc thấy kịch bản chi chít màu sắc: “Hôm nay mấy cảnh?”
“Sáu cảnh.” Đường Cam Lan lật trang.
“Bao nhiêu câu thoại?”
“Hai câu…”
“Một câu bao nhiêu chữ?”
Đường Cam Lan ngẩng đầu Cô Điền qua gương, mặt đầy ai oán: “Một câu năm chữ, một câu ba chữ.”
“Phì…” Cô Điền bật : “Nhìn bộ dạng tội nghiệp kìa, hai câu thoại thôi, khỏi học cũng mà?”
“Vẫn học.” Đường Cam Lan cúi đầu, tiếp tục tỉ mỉ nghiền ngẫm hai câu thoại ít ỏi của .
Cô Điền dùng cọ nhỏ quét keo lên mép lưới tóc giả, khóe mắt vặn trông thấy đôi mắt của trai mặt. Đôi mắt trong trẻo đến mức khó tin, một cách sến súa thì như chứa đầy trời, nhất là lúc chăm chú kịch bản, sâu thẳm như hút .
“Anh Đường thích diễn xuất lắm ?” Cô Điền giả vờ trò chuyện.
“Ừm.” Đường Cam Lan ngẩng lên .
Cô Điền bỗng cảm thấy ánh đèn gương hóa trang hình như sáng quá, lóe đến mức hoa mắt, kìm mà chớp mắt.
“Thích học thoại ?”
“Cũng hẳn là thích, chỉ là…” Đường Cam Lan thở dài: “Dù cũng chẳng mấy câu.
“Cảnh thoại càng khó diễn đấy.” Cô Điền lấy lược nhỏ, dùng đầu ngón tay dính sáp vuốt qua mái tóc đen mượt, quấn thành búi từng vòng một: " thoại nhiều quá, thuộc cũng mệt. Nghe đạo diễn Chu thấy lời thoại của Nam Cung Chấn nhiều quá, bảo biên kịch thức đêm sửa kịch bản, sáng nay năm giờ in ."
“Sáng năm giờ?”
“Không thì kịp tiến độ hôm nay. Tạm thời chỉ sửa phần cảnh của Nam Cung Chấn hôm nay, là xem thử hiệu quả .” Cô Điền lấy dây lụa đen từ tường phụ kiện cố định búi tóc, cúi xuống ngang tầm Đường Cam Lan, quan sát kiểu tóc qua gương.
Đường Cam Lan trong gương, nhưng trong đầu chợt nhớ tới cảnh tượng tối qua ở phòng 301.
Cô biên kịch gầy gò bé nhỏ, đeo cặp kính dày cộp, hai chân co trong chăn, vùi đầu gõ máy tính ngừng, thỉnh thoảng cầm lò sưởi tay bóp bóp, xoa xoa những ngón tay tái lạnh.
“Anh Đường, chuẩn trang điểm .”
Đường Cam Lan giật hồn, lúc mới phát hiện từ khi nào vò nhăn cả kịch bản.
“Anh Đường, nhắm mắt .”
“Được.”
Đường Cam Lan khép mắt, hít sâu một , ý nghĩ kiềm mà vòng về quá khứ.
Ánh sáng xanh của màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt cô , càng sắc mặt tái nhợt, chút máu, giống như cây cải trắng khô héo, thức trắng đêm việc, cạn kiệt hết nước…
Cô Điền lấy lọ kem nền từ bàn trang điểm, liếc qua làn da của Đường Cam Lan ánh đèn, dừng , lấy thêm một lọ kem nền 0 mới từ hộp đồ trang điểm của , bóp tay, dùng cọ nhỏ tán đều từng chút một.
Lớp nền mịn màng hòa từng đường vân da, khiến nước da càng thêm trắng bệch trong suốt, tỏa ánh lạnh như sứ. Vẽ thêm đôi mày kiếm sắc bén, tô lên sắc môi xanh, mắt bèn hiện một thiếu niên sát thủ tái nhợt.
Cô Điền hài lòng, cầm bút kẻ mắt, ánh dừng mấy vòng hàng mi dài và dày của Đường Cam Lan, tìm chỗ tay, bất giác thở dài, đặt bút xuống, lấy phấn phủ chấm chút kem che khuyết điểm, ấn nhẹ giữa hai đầu mày của .
“Anh Đường, đừng nhíu mày.”
“Được.”
Trang điểm xong, cô Điền ngắm nghía một lượt từ xuống , khẽ gật đầu, lấy dây chun buộc lỏng mái tóc dài của Đường Cam Lan.
“Xong , đồ .”
“Cảm ơn cô.” Đường Cam Lan mở mắt, dậy khẽ gật đầu, xách ba lô bước cửa.
Mạnh Tinh Vũ trong vòng vây của hai trợ lý vội vàng tới, phía còn Trương Thiên Diệp và An Mộng Mộng.
Đường Cam Lan lập tức dừng , nghiêng nhường cho đội của Mạnh Tinh Vũ phòng hóa trang .
“Chào Mạnh buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Mạnh Tinh Vũ xuống ghế trang điểm.
Trương Thiên Diệp lễ phép gật đầu chào, An Mộng Mộng thì nở nụ rạng rỡ với Đường Cam Lan: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Nụ của Đường Cam Lan cũng ấm áp thêm vài phần.
“Anh Mạnh, đây là kịch bản mới sửa xong, xem qua .” Trợ lý Tiểu Phùng lấy từ túi vài tờ kịch bản đóng ghim.
Mạnh Tinh Vũ uống một ngụm nước, nhận lấy kịch bản, cau mày: “Sao giờ mới mang tới, lấy thời gian học lời thoại?”
Một chân Đường Cam Lan bước ngoài, thấy thu chân về.
Chỉ thấy Tiểu Phùng cúi đầu nịnh nọt: “Đạo diễn Chu biên kịch cố gắng hết sức để kịp, nhưng thời gian gấp, nên rạng sáng mới đưa qua.”
“Có mấy cảnh thôi mà cần sửa lâu ?” Mạnh Tinh Vũ cau mày lật xem vài trang, từ từ giãn mặt : “Sửa cũng đấy, quả nhiên theo ý thì nhân vật mới nổi bật hơn.”
“Anh Mạnh .” Tiểu Phùng gật gù: “Vẫn là Mạnh hiểu kịch bản nhất.”
“Sư là lão nghệ sĩ gạo cội, biên kịch bình thường sánh kịp.” Trương Thiên Diệp thêm lời tâng bốc.
An Mộng Mộng liếc Mạnh Tinh Vũ, mỉm , gì, bắt đầu trang điểm.
Đường Cam Lan thu hồi ánh mắt, bước ngoài, thở một dài, rẽ phòng trang phục bên cạnh.
“Nam Thập, chào buổi sáng.” Cô gái phụ trách phục trang thấy Đường Cam Lan thì tươi như hoa, đưa cho bộ đồ đen ủi phẳng.
“Chào buổi sáng.” Đường Cam Lan bước phòng đồ, mặc từng món một, buộc dây lưng, bước .
“Wow!” Mấy cô gái phòng phục trang đồng loạt reo lên.
“Eo thon quá.”
“Là phụ nữ mà thấy hổ ghê.”
Hai cô nhanh chóng giúp Đường Cam Lan chỉnh trang phục: “Anh Đường giữ dáng kiểu gì ?”
“Không ăn cơm.” Đường Cam Lan thở dài: “Đến giờ vẫn ăn sáng đây.”
“Tội nghiệp quá.” Các cô gái cô đầy cảm thông.
“Đến đến , bữa sáng tới đây!” Tiểu Chu thò đầu từ ngoài cửa, giơ cao túi giấy trong tay: “Anh Đường, bánh kẹp trứng nhân giòn thích nhất đây, còn nóng hổi.”
Mắt Đường Cam Lan sáng lên, gật đầu với mấy cô gái trẻ: “Cảm ơn các cô nhé.”
“Không cần cảm ơn, hôm nay cố lên!” Các cô gái vui vẻ vẫy tay.
Đường Cam Lan mỉm , nhận lấy chiếc bánh kẹp, xổm bên cửa sổ ăn từng miếng to.
“Anh Đường, lúc nãy em về thì gặp trợ lý của Mạnh Tinh Vũ, bên Thanh Hồng họ trang điểm lúc sáu rưỡi, còn là năm rưỡi ?” Tiểu Chu c.ắ.n một miếng bánh hỏi.
“Ban đầu cô Điền chỉ trang điểm cho nam chính và nam phụ thôi, giờ nam phụ đoàn, đạo diễn Chu nể mặt Tập đoàn Truyền thông Húc Quang mới để cô Điền phụ trách tạo hình của Nam Thập.” Đường Cam Lan : “ thể chiếm thời gian trang điểm của nam chính .”
“Vậy tính còn cảm ơn Giải Trí Thanh Hồng ‘chăm sóc’ ?” Tiểu Chu trợn mắt.
Má Đường Cam Lan phồng căng, trả lời.
“À đúng , nãy thấy cô Đàm.”
“Hửm?” Đường Cam Lan ú ớ một tiếng.
“Dọa c.h.ế.t , mắt thì vô hồn, quầng thâm đen sì, cứ như ma trôi lơ lửng ngang qua , nếu trời sáng trưng thì còn tưởng gặp ma .” Tiểu Chu dấu.
“Ực… khụ… thấy ở ?” Đường Cam Lan cố nuốt thứ trong miệng, vội hỏi.
“Hình như đang ăn sáng, ở tiệm bánh bao nhỏ bên cạnh hàng bánh kẹp.”
“ đây.” Đường Cam Lan khoác balo, bước nhanh ngoài.
“Hả?” Tiểu Chu sững , chợt hiểu , vội vàng đuổi theo: “Ôi trời, Anh Đường, định ăn bánh bao nữa ? Không , ăn nhiều là mập đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-14-tat-ca-vi-cuoc-song.html.]
đôi chân ngắn của đuổi kịp đôi chân dài của Đường Cam Lan. Khi đến cửa khách sạn thì chẳng còn bóng dáng .
“Không béo nhé!” Tiểu Chu nhảy dựng kêu lên.
Ra khỏi khách sạn, Đường Cam Lan vòng vài lượt, quả nhiên thấy một tiệm bánh bao bên đường. Anh băng qua đường, liếc cửa thì trông thấy Đàm Trì đang đó, tay cầm bánh bao, mắt nhắm tịt ăn gật gù, bất ngờ đổ thẳng về phía bát cháo bàn.
“Cô Đàm!” Đường Cam Lan lao như tên bắn, nhanh tay túm lấy mũ áo phao của Đàm Trì, cuối cùng cũng tránh bi kịch biên kịch c.h.ế.t đuối trong bát cháo.
“Hử?” Đàm Trì miệng vẫn nhai bánh bao, mắt lim dim, mặt: “Ai thế?”
“Đường Cam Lan.” Đường Cam Lan dở dở , dời bát cháo sang bên khác, ước chừng cách an mới buông mũ của Đàm Trì .
“Anh Đường?” Đàm Trì đỡ gọng kính, kỹ một lát: “À… chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Đường Cam Lan kéo ghế đối diện: “Hôm qua cô thức trắng ?”
“Ừ.”
“Hôm nay vẫn hiện trường ?”
“Ừ. Phải .” Đàm Trì cất tiếng gọi: “Bà chủ, lấy cái bát to, rót nước sôi.”
“Đến ngay.” Bà chủ tiệm bánh bao mang tới một cái bát sứ trắng, liếc Đường Cam Lan, mắt sáng lên, tiện tay rót cho một cốc nước sôi: “Quay phim trời lạnh, uống cho ấm.”
“Cảm ơn.”
Đàm Trì lấy từ túi một gói nhựa đen sì, ngâm bát nước sôi.
Đường Cam Lan tròn mắt: “Thuốc bắc ?”
“Ừ.”
“Cô bệnh ?”
“Bồi bổ thôi.”
Đàm Trì dùng đũa đảo gói t.h.u.ố.c trong bát vài vòng, lấy , c.ắ.n rách một góc, áp miệng hút sột soạt.
Đường Cam Lan nhăn mặt tới nỗi tạo thành mười tám nếp nhăn: “Không đắng ?”
“Không đắng.” Đàm Trì mặt tỉnh bơ, uống t.h.u.ố.c gặm bánh bao, như thể thứ t.h.u.ố.c bắc mà là món ngon gì đó.
Trên đời uống t.h.u.ố.c bắc mà mặt biến sắc?!
Đường Cam Lan thật sự chấn động.
“♪ Hấp dê non~ mài d.a.o thái rau~ ♪”
Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ trong túi áo của Đàm Trì.
“Âm thanh gì ?!” Đường Cam Lan giật .
Chỉ thấy Đàm Trì chậm rãi lấy điện thoại khỏi túi bắt máy: “Alô, chào , đúng , là Đàm Trì. Đoàn xe tập hợp ? Được, .”
Lời còn dứt, điện thoại của Đường Cam Lan cũng reo lên. Trong ống , Tiểu Chu gọi giật giọng: “Anh Đường, , mau , sắp khởi hành .”
“Được.” Đường Cam Lan cúp máy, ngẩng đầu thấy Đàm Trì giống như một hồn ma, lẳng lặng trôi khỏi cửa tiệm.
“Cô Đàm, đợi với.”
Khi Đường Cam Lan đuổi kịp, mới phát hiện mắt Đàm Trì gần như nhắm nghiền, dựa quán tính linh hồn trôi nổi mà bước . Đã còn trôi … lệch hướng.
Đường Cam Lan đành nắm lấy mũ áo lông vũ của cô, kéo một mạch về cửa khách sạn Mạt Lị.
Trong bãi đỗ xe của khách sạn, hai chiếc xe buýt lớn, ba chiếc xe buýt nhỏ chuẩn khởi hành. Xe bảo mẫu của Mạnh Tinh Vũ nổ máy, tổ phim đang khiêng những thùng thiết cuối cùng lên xe.
“Anh Đường, ... Ủa, cô Đàm?” Tiểu Chu thấy Đàm Trì bên cạnh Đường Cam Lan thì sững : “Anh Đường, xách mũ của cô Đàm thế ?”
“Nếu xách, cô sẽ ngủ luôn ngoài đường mất.” Đường Cam Lan bất đắc dĩ .
Tiểu Chu cúi xuống kỹ, khỏi lắc lư lưỡi: “Đây là ngủ ngủ , đang ngủ mà vẫn ăn ?”
Đường Cam Lan: “…”
Có lẽ là khác loài.
Kéo Đàm Trì lên chiếc xe buýt trung chuyển cuối cùng, Đường Cam Lan nhận tài xế chính là quen cũ, chú Dương hôm đón đoàn ở sân bay. Những hành khách còn đều là các phụ trách phục trang, nhiều , xe còn trống đến một nửa.
Tiểu Chu tìm một chỗ ở hàng ghế cuối. Đường Cam Lan vất vả nhét Đàm Trì ghế hàng đầu, vốn định xuống ghế đơn bên cạnh, nhưng buông tay thì Đàm Trì chúi đầu xuống đất. Hoảng hồn, Đường Cam Lan lập tức nhào , giữ chặt vai cô suốt một hồi mới cố định nữ biên kịch nhỏ đang ngủ mê man ghế.
Tiếng động cơ trầm thấp ù ù bên tai. Nửa xe phụ trách phục trang vốn dậy từ tờ mờ sáng, giờ tranh thủ chợp mắt khi di chuyển. Ở hàng ghế , Tiểu Chu bắt đầu kéo một tràng ngáy lên xuống như khúc nhạc.
Đường Cam Lan cũng cảm thấy mí mắt nặng trĩu, chẳng mấy chốc bèn nghiêng đầu ngủ gục ghế.
Trong mơ, vai vật nặng đập một cái, mu bàn tay dường như còn rơi vài giọt chất lỏng lạ.
Anh giật mở mắt, phát hiện vai thêm một cái đầu, còn mu bàn tay trái hai giọt sáng lấp lánh.
Không chứ…
Anh giơ một ngón tay, khẽ đẩy cái đầu vai sang một bên, phát hiện nguồn gốc chất lỏng ở khóe miệng của Đàm Trì.
“…”
Anh nhắm mắt , lấy khăn ướt lau mạnh mu bàn tay, dịch m.ô.n.g ngoài một chút, ánh mắt vô thức liếc sang bên cạnh.
Đàm Trì nghiêng nửa cửa sổ, đầu theo nhịp rung của xe lăn qua lăn kính, ngủ yên chút nào. Mày nhíu chặt, miệng còn thỉnh thoảng mấp máy như đang nhai gì đó.
Đường Cam Lan rút thêm một tờ khăn ướt, cầm trong tay mà lòng đầy giằng co.
Lau thì… vẻ tiện.
Không lau thì… thôi cũng thấy khó chịu cả !
Anh cứ giữ nguyên tư thế giằng co , ánh mắt cũng giằng co, dán chặt khóe miệng Đàm Trì suốt hai mươi phút, cho đến khi tài xế Dương hô một tiếng: “Sắp đến , ai ngủ thì dậy .”
Nói thì chậm mà thì nhanh, Đường Cam Lan bèn tay lau một cái ở khóe miệng ai , lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, thở phào một dài.
“Mau …”
“Càng ngủ càng buồn ngủ.”
Mọi trong xe lục tục tỉnh dậy, than phiền duỗi .
Đường Cam Lan cất khăn ướt, chọc chọc tay Đàm Trì: “Cô Đàm, đến nơi .”
Đàm Trì phản ứng.
“Cô Đàm, sửa kịch bản !” Đường Cam Lan chọc tiếp.
Đàm Trì khẽ động đậy, thẳng dậy từng chút một, nhắm mắt gật đầu: “Được, thể, đạo diễn cứ .”
Đường Cam Lan bật .
“Cô Đàm đang mộng du ?” Tiểu Chu từ hàng ghế thò đầu lên, nhịn nổi mà bật .
Đường Cam Lan cố nén : “Đến hiện trường , mau tỉnh .”
Đàm Trì từ từ mở mắt, đôi đồng tử đen thẫm hề chút ánh sáng, tựa như mực đen tràn ngập.
Đường Cam Lan bỗng cảm thấy sống lưng lạnh.
Tiểu Chu kêu khẽ một tiếng, rụt cổ .
“Mọi tỉnh dậy , kẻo cảm lạnh.” Chú Dương xoay vô-lăng, đ.á.n.h một vòng chữ U, dừng xe cửa phim trường.
“Xuống xe, mang đồ, cẩn thận.” Các trong tổ phục trang lục tục xuống xe. Tiểu Chu tiện tay túm lấy một cái thùng, lăn lông lốc xuống .
“Hai vị, xuống xe thôi.” Chú Dương ngoái đầu gọi.
“…Ồ, .” Đường Cam Lan giơ tay vẫy mặt Đàm Trì: “Này ! Nhìn thấy ?”
Đàm Trì chậm rãi đầu, trong đồng tử tối om dần dần nổi lên ánh sáng, như hai ngọn quỷ hỏa đang nhảy múa trong mắt.
Đường Cam Lan nuốt nước bọt: “…Cô rốt cuộc tỉnh ?”
Ngọn “quỷ hỏa” bất chợt bùng mạnh, Đàm Trì bật dậy, giơ cao hai tay, hét lớn: “Tất cả vì cuộc sống!”
Nói xong, cô vỗ ba cái lên mặt “bốp bốp bốp”, khí thế ngút trời nhảy xuống xe.
Bên trong xe im lặng vài giây.
Chú Dương: “…Trời ơi, vong nhập đấy chứ!”
Đường Cam Lan: “…”
Không chừng là ở tiệm bánh bao uống nhầm t.h.u.ố.c !
---
Bonus:
Viễn Chí: Hình như ai nghi ngờ y thuật của ? Không sống đến cuối truyện nữa hả?!
Đường Cam Lan: Hắt xì!