Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 137: Ngoại truyện 2: Cuộc sống thường ngày của đoàn phim
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:29
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè ở Hoành Điếm chính là địa ngục.
Mà còn khổ hơn cả địa ngục, chính là mùa hè ở Hoành Điếm mà phim cổ trang.
Trường rộng cả ngàn mét vuông, sức nóng của mặt trời và ánh đèn, nhiệt độ tăng vọt lên đến năm mươi độ, điều hòa với quạt gió trở thành đồ vô dụng.
Đạo diễn, hậu đài, ánh sáng, phim đều hận thể cởi trần, đàn ông việc máy gần như ai cũng áo ba lỗ, quần đùi là trang phục tiêu chuẩn, phụ nữ thì gần như ngâm trong dầu Nhị Hương Chính Khí.
Khổ nhất trong tất cả tất nhiên là diễn viên.
Cổ trang thường từ ba lớp trở lên, vai chính thường năm sáu lớp, thậm chí bảy tám lớp cũng là chuyện thường, nhất là tóc giả cổ trang, đội đầu cả ngày, đến khi tẩy trang, lập tức trở thành một nguồn “khí độc”, hôi thể tả.
Nhậm Hiểu Khuê thật sự sắp sụp đổ, cô ngờ, với tư cách là đội trưởng nhóm nhạc nữ hot nhất của Tập đoàn Giải trí Phi Thiên, vai diễn khách mời đầu tiên mà cô nhận , chính là một chuyến địa ngục ở Hoành Điếm.
“Trời ơi nóng quá, thế mà diễn , em chỉ thôi cũng thấy khó thở !” Nhậm Hiểu Khuê ngoài phim trường than vãn.
“Con giời ơi, đây là phim võ hiệp do Tập đoàn Đường thị đầu tư, còn mời cả gương mặt mới nâng đỡ mạnh nhất. Quan trọng là...” quản lý chị Từ liếc quanh, hạ thấp giọng: “Thầy Đường Cam Lan sẽ đặc biệt tham gia, cơ hội cầu cũng đấy!”
“Ảnh đế hai Đường Cam Lan?!” Nhậm Hiểu Khuê trừng to mắt: “Thật, thật ?! Hôm nay đến ?!”
“Đưa kịch bản cho em, em rốt cuộc ?!” Chị Từ giận dữ: “Anh còn một cảnh diễn chung với em đó, mau chuẩn !”
Nhậm Hiểu Khuê vui mừng tột độ, lôi kịch bản mới tinh lật mãi, cuối cùng cũng thấy phần diễn của .
Một vai bình hoa, thoại, trong cảnh hỗn chiến ở khách điếm, ngã từ lầu xuống, một sát thủ hàng đầu ngang cứu, sát thủ chính là Đường Cam Lan đóng.
Vừa bước trường , cái nóng và mùi hôi khiến ngạt thở, cộng thêm mồ hôi của hơn hai trăm nhân viên, cả phim trường chẳng khác nào cái lồng hấp khổng lồ.
Hai bên màn hình giám sát đặt hai cái quạt công nghiệp lớn, đạo diễn hình ảnh trần trụi, cầm bộ đàm hét ầm, võ sư mặc áo ba lỗ, đầu quấn khăn ướt nhẹp, hệt như một nông dân vùng Thiểm Bắc “mặt hướng đất, lưng hướng trời”.
Một loạt diễn viên quần chúng xắn tay áo, chẳng giữ hình tượng, ngoài bối cảnh khách điếm phe phẩy quạt, mười mấy võ hành trong sân thì bận rộn tập chiêu.
“Tôn đạo diễn, chúng đến !” Chị Từ kéo Nhậm Hiểu Khuê tới chào.
Tôn đạo diễn liếc cô một cái, gật đầu: “Chuẩn , cảnh tiếp theo là tới cô.”
Nhậm Hiểu Khuê vội vàng đáp, cùng Chị Từ đến khu nghỉ cho diễn viên. Trong đó một nam diễn viên , đang xem kịch bản.
“Chào , là Nhậm Hiểu Khuê.” Cô cúi chào.
“Chào.” Nam diễn viên gật đầu.
Nhậm Hiểu Khuê sững .
Anh mặc trường bào đen, tay áo rộng, tóc dài buông xuống tận eo, vòng eo thon đến mức khó tin. Tương phản với dáng là làn da trắng như sữa.
Sống mũi cao thẳng, môi nhợt nhạt, từng đường nét đều tinh tế đến mức hảo, khi mỉm , đôi mắt cong lên như trăng non.
Là Đường Cam Lan!
Nhậm Hiểu Khuê lắp bắp: “Đường, thầy Đường, xin chào!”
“Ngồi .” Đường Cam Lan .
Cô xuống cẩn thận, lặng lẽ ngắm khuôn mặt nghiêng của .
Lông mi của thật dài, góc nghiêng thật , ánh mắt thật trong.
Bên cạnh trợ lý nào? Chỉ lẻ loi thế ?
Tin đồn quả nhiên là thật, cái “kẹo đồng nát” Vu Ngang vắt kiệt sức.
Chị Từ nháy mắt hiệu mấy , bảo Nhậm Hiểu Khuê sang bắt chuyện, nhưng cô quá căng thẳng. Cô cảm thấy từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng ngón tay của Đường Cam Lan đều đang phát sáng, một thứ ánh sáng chói lòa đến mức thể gần, cô thậm chí dám một lời.
Đến lượt Đường Cam Lan lên sân khấu.
Giáo viên dây thép cáp buộc cho , đối chiêu vài với võ sư, đó cầm thanh trường kiếm đạo cụ, chính thức .
“Thầy Đường cần đóng thế ?” Nhậm Hiểu Khuê hỏi.
“Hình như chuẩn ...” Chị Từ chỉ sang đóng thế của đang gục hộp đạo cụ ngủ như c.h.ế.t.
Rất nhanh, Nhậm Hiểu Khuê hiểu vì Đường Cam Lan cần thế .
Ngay khoảnh khắc đạo diễn hô “Diễn!”, biến thành một khác.
Minh chủ của tổ chức sát thủ một thiên hạ, Vãng Sinh Minh, kiếm thuật vô song, g.i.ế.c chớp mắt.
Động tác của lưu loát đến ?
Kiếm pháp của nhanh đến ?
Võ công của mắt đến ?!
Ngay cả võ hành xung quanh cũng bằng, từng chiêu từng thức, kiếm tung , dứt khoát mạnh mẽ, hệt như một cao thủ giang hồ thực thụ.
“Trong giới đồn rằng là t.ử nhập môn của Tần Môn, xem đúng là thật. Bản lĩnh , ba năm năm thì luyện .” Chị Từ líu lưỡi.
Nhậm Hiểu Khuê thấy lời của chị, mắt và tim cô Đường Cam Lan chiếm lấy.
Thì , thế gian thật sự như thế, trai, tuyệt mỹ, khiến mê mẩn đến thể tự thoát .
Một cảnh võ đ.á.n.h mất hai tiếng, Đường Cam Lan hầu như nghỉ, chỉ lặp động tác theo yêu cầu của đạo diễn, cho đến khi ông hài lòng.
Đến lượt Nhậm Hiểu Khuê, lúc cô buộc dây thép mới phát hiện, hóa treo thế khó chịu vô cùng, cách mặt đất tới năm mét, sợ đến mức lạnh toát.
Còn Đường Cam Lan thì cao gấp đôi cô.
“Chuẩn , !”
Dây thép kéo vụt xuống, Nhậm Hiểu Khuê hét lên t.h.ả.m thiết.
“Cắt! Biểu cảm sợ hãi thì đúng , nhưng mặt dữ quá, .”
Dây kéo lên, rơi xuống.
“Á!!”
“Cắt!”
“Đừng mà á á á á!”
“Cắt!”
“Cứu mạng á á á á!”
“Cắt!”
Sau mười NG, cuối cùng biểu cảm của Nhậm Hiểu Khuê cũng tạm xem là bình thường.
“Lần thứ 11, chuẩn , bắt đầu!”
Cô bay ngoài, cố gắng giữ mặt méo mó, cảm giác gió nóng cứa da. Cô thấy Đường Cam Lan, trong bộ đồ đen bay tới, vững vàng ôm lấy cô.
Cánh tay vững chắc như thế, lòng bàn tay nóng rực như thế, ánh mắt đến thế, biểu cảm thâm tình đến thế.
Tim Nhậm Hiểu Khuê đập thình thịch, linh hồn như hút đôi mắt sâu thẳm . Cô đáp đất lúc nào, khi hồn thì đạo diễn hô “Qua !”.
“Ôi, cảnh em với thầy Đường chút tương tác nào .” Chị Từ tiếc rẻ.
“Chị Từ...” Nhậm Hiểu Khuê ôm ngực: “Em cảm thấy... thích em.”
“Hả?” Chị Từ ngẩn , lập tức mặt biến sắc: “Tiểu Nhậm, em dọa ngốc ?”
“Ánh mắt em, rõ ràng là...” cô : “tiếng sét ái tình.”
“...Tỉnh , Ảnh đế Đường vị hôn thê .”
“Cô biên kịch ?” Nhậm Hiểu Khuê bật : “Vừa già , thể so với em?”
Chị Từ suýt thổ huyết: “Chị bảo em quen với thầy Đường theo kiểu ! Em những ai từng thổi tin mập mờ với , kết cục đều...”
Lời còn dứt, Nhậm Hiểu Khuê chạy tới chỗ Đường Cam Lan đang xong, còn nở nụ hết sức duyên dáng.
“Thầy Đường, cảnh ...”
“Choang!”
Trường kiếm bật khỏi vỏ, lưỡi lạnh lẽo dí thẳng cổ Nhậm Hiểu Khuê.
Cô cứng đờ tại chỗ, mắt trợn trừng.
Đường Cam Lan một tay cầm kiếm, sắc mặt lạnh băng, ánh mắt âm trầm, : “Tránh xa !”
“Thầy Đường?!”
Xung quanh nhân viên hốt hoảng, ùa , hai võ hành lao giành kiếm của .
Anh vung kiếm hoa, xoay , cùng hai quấn chiến.
Trong nháy mắt, kiếm quang vút bay, ảnh tung hoành, kinh hãi cả trường .
Nhậm Hiểu Khuê ngã đất, kéo cô , chị Từ thì mặt tái mét, đạo diễn và ánh sáng hỗn loạn, võ sư chỉ huy thêm ba võ hành xông , đ.á.n.h tới bốn năm chục hiệp mới miễn cưỡng đè xuống ghế.
Đạo diễn xông tới, sờ trán , hét lên: “Mẹ kiếp, sốt , Tiểu Chu mua t.h.u.ố.c còn về?!”
Trợ lý đạo diễn và thư ký trường gọi điện tới tấp, lộn xộn năm phút, rốt cuộc một thanh niên đen nhẻm xách túi t.h.u.ố.c chạy .
“Nhường đường, nhường đường nào! Anh Đường, em về ! Các đè Đường gì thế?!”
“Nếu đè là g.i.ế.c đấy!” Võ sư hét.
Tiểu Chu: “Lại sốt ?”
Mọi cạn lời, gật đầu.
Tiểu Chu lau mồ hôi, bước lên: “Anh Đường, ngoan nào, uống t.h.u.ố.c nhé?”
Lạnh lóe lên, trường kiếm chỉ thẳng Tiểu Chu.
Đám võ hành hét lớn: “Giữ chặt! Giữ chặt!”
“Trời ơi, đáng sợ quá!”
“Anh Đường quả nhiên là của Tần Môn, công phu thế ai chịu nổi!”
Tiểu Chu lo sốt vó, dỗ dành, lừa gạt, thậm chí hát hò nhảy nhót, nhưng vẫn thể cho t.h.u.ố.c miệng .
“Nghe thầy Đường mỗi khi sốt thì thoát khỏi vai, ngờ là thật.” Chị Từ kinh ngạc.
“Ý, ý chị là ?” Nhậm Hiểu Khuê hỏi: “Vậy bây giờ chính là sát thủ thật ?”
“Em c.h.é.m c.h.ế.t đúng là mạng lớn đấy.”
“...”
Giữa lúc hỗn loạn, Tiểu Chu gọi một cuộc điện thoại, lầm bầm vài câu, chen đám đông, hét lên: “Đường Cam Lan, ngoan nào, dẫn gặp Đàm Trì!”
Lời dứt, thật kỳ lạ, ánh mắt sắc bén của lập tức dịu xuống, xoay tay thu kiếm, mềm nhũn xuống ghế.
Mọi thở phào một .
“Ngoan nào, uống t.h.u.ố.c . Uống xong chúng sẽ gặp Đàm Trì.” Tiểu Chu tiếp tục dỗ dành.
Đường Cam Lan ngẩng đầu lên, khóe mắt cụp xuống, trong mắt gợn sóng lấp lánh, trông chẳng khác nào một chú gấu trúc nhỏ tủi .
“Gạt , Đàm Trì đang ở Kế Kinh.”
Nói xong, hốc mắt còn đỏ lên.
Mọi xung quanh lập tức tản , ai nấy ôm ngực, trông như đ.á.n.h thẳng lương tâm.
“Không gạt , Đàm Trì hôm nay tới Hoành Điếm nhập đoàn, đang ngoại cảnh cách đây mười cây .”
Một đàn ông bước . Anh mặc sơ mi, quần tây, xách cặp công văn, mặt đen sì như lá K cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-137-ngoai-truyen-2-cuoc-song-thuong-ngay-cua-doan-phim.html.]
“Anh Vu! Cuối cùng cũng tới !” Tiểu Chu gần như òa, nhào .
Vu Ngang ghét bỏ gạt Tiểu Chu , trừng mắt với Đường Cam Lan: “Uống thuốc!”
“Ồ...” Đường Cam Lan ngoan ngoãn nuốt t.h.u.ố.c hạ sốt, uống nước, ngước mắt đáng thương Vu Ngang.
“Đạo diễn, cảnh của Đường Cam Lan xong ?” Vu Ngang hỏi.
“Xong xong , mời thầy Đường về nghỉ ngơi ngay thôi.” Đạo diễn chỉ huy: “Trang phục, đưa thầy Đường đồ.”
mới đến cách Đường Cam Lan một mét, thầy phục trang giật . Cổ tay Đường Cam Lan run, bảo kiếm đạo cụ “soạt” một tiếng, tuốt nửa đoạn.
“Không đồ cũng !” Thầy phục trang co giò chạy mất.
“Đạo cụ mang về cũng !” Thầy đạo cụ cũng chạy theo.
Mọi : “...”
Đường Cam Lan cùng đoàn rời khỏi, đoàn phim trở về nhịp bình thường, chỉ còn lời đồn “ảnh đế phát sốt vẫn nhập vai quá sâu” tiếp tục lan truyền.
Nhậm Hiểu Tinh ngây một hồi, run run lấy điện thoại, soạn Weibo.
[Bóc phốt, ảnh đế Đường bùng nổ phim trường...]
“Tiểu Nhậm, cơ hội tới .” Chị Từ ghé : “Vu Ngang nhắn cho chị, để trấn an chúng , tặng hẳn hai suất tài nguyên show giải trí hot nhất!”
Nhậm Hiểu Tinh: “...”
Chị Từ vui như Tết: “Quả nhiên quan hệ với thầy Đường đúng là lợi!”
Nhậm Hiểu Tinh lặng lẽ sửa Weibo:
[Hôm nay đầu gặp tiền bối đáng kính, thật sự vô cùng xúc động, tiền bối cực kỳ chuyên nghiệp!]
Ngày đầu tiên đoàn, Đàm Trì cảm thấy bầu khí ở đây đúng là... quá thiết.
Lúc ăn cơm, bưng rót nước.
Muốn uống nước, lập tức dâng chanh.
Muốn lau mồ hôi, đưa khăn ấm.
Muốn sửa kịch bản, dâng bút mực.
Muốn ăn vặt, bưng khoai tây chiên.
Chu đáo còn hơn cả Tiểu Chu.
Chỉ là sự chu đáo , đến buổi tối thì dường như chút... biến vị.
“Cô Đàm, vai mỏi ? từng học qua massage, để giúp cô thư giãn nhé.”
Một trai trẻ kéo ghế sát bên, mắt sáng rực Đàm Trì.
Đàm Trì: “???”
“Cô thế, sẽ ngại đó.” Cậu kéo cổ áo, để lộ nửa đoạn cổ trắng trơn bóng.
Hiện giờ mười một giờ đêm, ánh trăng mờ ảo, gió hè lùa nhẹ, tiếng ve trong đêm vương chút mập mờ.
Chàng trai gương mặt tệ, lông mày rậm, mắt to, ánh mắt Đàm Trì mang theo ý tứ khó gọi thành tên.
Cậu rướn gần, cổ áo mở rộng hơn, lộ hai xương quai xanh rõ rệt.
“Cô Đàm, ...”
“Xì...”
Đàm Trì nhấn bình xịt chống muỗi.
“Á!” trai lảo đảo ngã bịch xuống đất, hét ầm lên, thấy , liền hạ giọng, nũng nịu: “Dọa c.h.ế.t ~”
Đàm Trì giơ cao bình xịt, phun một vòng, cau mày: “Anh là ai?”
Chàng trai sững , miệng há như nuốt quả sầu riêng vô hình, nhả cũng xong, nuốt cũng chẳng nổi.
“ là Quách Hàn Vũ! Nãy giờ luôn ở bên cô mà! giúp cô rót nước, đưa khăn, cho đồ ăn, đưa bút...”
“Ồ.” Đàm Trì lục điện thoại, tìm ảnh: “Thì là thầy Quách, diễn viên vai nam ba. Xin hỏi thầy việc gì ?”
Quách Hàn Vũ há miệng, ho khan, rướn tới, tay đặt lên vai Đàm Trì.
“Cô Đàm, thấy vai diễn của khô khan, nên thêm chút màu sắc? Yêu cầu gì cô cứ , trong khả năng sẽ hết để thỏa mãn cô...”
“Xoẹt...”
Một thanh trường kiếm kề ngang cổ .
Quách Hàn Vũ hét thảm, nữa ngã xuống đất.
Ánh trăng như nước, bóng cây rậm rạp.
Dưới ánh trăng, một ảnh áo đen tung bay dữ dội, trường kiếm lạnh lẽo lóe sáng, phản chiếu gương mặt tuấn tú băng lãnh, mái tóc dài tung như ma quỷ.
Đêm khuya, nơi hoang vắng, áo đen, trường kiếm!
“Ma á á á á á!” tiếng hét của Quách Hàn Vũ xuyên thủng cả phim trường.
Mọi nhân viên lập tức ngoảnh , chỉ thấy Quách Hàn Vũ run cầm cập đất, bên chiếc ghế nghỉ chẳng ai.
“Đường Cam Lan, gì thế?” Đàm Trì hốt hoảng.
Đường Cam Lan bế ngang cô, sải bước xuyên qua rừng cây rậm, áo choàng đen dài quét qua cỏ lá, ánh trăng hắt lên như ngọc như sương.
“Thả xuống, còn đang việc!” Đàm Trì giãy dụa.
Đường Cam Lan bước nhanh ngừng: “Anh là ai?”
“Hả?”
“Người đàn ông .”
“Em quen!”
Hai má Đường Cam Lan phồng lên, bước càng nhanh. Chẳng mấy chốc khỏi rừng, đến bên chiếc xe bảo mẫu.
“Mở cửa!” Đường Cam Lan quát.
Cửa xe bật mở, hiện gương mặt kinh ngạc của Vu Ngang và Tiểu Chu.
“Hai xuống xe!” Đường Cam Lan .
Vu Ngang và Tiểu Chu , lập tức nhảy xuống.
“Này!” Đàm Trì kêu: “Đường Cam Lan, định gì?!”
Đường Cam Lan mím chặt cằm, ôm Đàm Trì chui xe, khóa cửa cái “cạch”.
Bên ngoài, Tiểu Chu và Vu Ngang: “...”
Tiểu Chu: “Anh Vu, giờ ?”
Vu Ngang: “Đi với dạo một vòng.”
“Dạo bao lâu?”
“Không ...”
Trong xe, Đàm Trì ép ngả xuống ghế , mặt đầy bối rối.
Cửa sổ trời mở toang, ánh trăng xuyên qua, phủ lên Đường Cam Lan, sáng trong như nước.
“Đường...”
Đàm Trì mới thốt một chữ, phần chặn .
Môi lưỡi quấn quýt, hương vị ngọt ngào.
Lúc Đàm Trì mở mắt nữa, ánh trăng dường như nóng rát.
Gương mặt Đường Cam Lan trong ánh trăng sáng trong, rực rỡ, nhưng đỏ bừng bất thường.
Đàm Trì thở dài: “Anh sốt .”
Đường Cam Lan đáp, chỉ l.i.ế.m khóe môi, .
Nụ hồn nhiên sáng lạn, nhưng bàn tay thì từ từ hạ xuống...
Đàm Trì rùng , vội chụp lấy tay .
“Anh gì thế! Đây là trong xe đó!”
“Chúng giấy kết hôn .” Đường Cam Lan phồng má: “Anh hơn một tháng gặp em...”
“Đây là ngoại ô!”
“Anh đang sốt~”
“Gì cơ?”
“Anh cần toát mồ hôi~”
“Anh! Ngừng tay!!”
“Anh... ăn kem...”
“Đường...ưm... đừng... đang mặc đồ phim, đừng bẩn... á!”
“Ngọt quá...”
“Anh... cái đồ... khốn...”
Cách đó nửa dặm, Tiểu Chu cầm ống nhòm liếc qua, lắc lư đầu lưỡi, thụp xuống.
“Mai chắc rửa xe .”
Vu Ngang trợn mắt: “Bắt Đường Cam Lan tự rửa, mất mặt c.h.ế.t .”
“Giảm xóc của xe hỏng chứ?”
“Hỏng thì để bỏ tiền sửa.”
“Nhiều muỗi quá...”
“...”
“Đã một tiếng ...”
“...”
“Còn bao lâu nữa?”
“...Câm miệng .”
Hôm , đoàn phim của Đường Cam Lan vui mừng khôn xiết.
Sau một đêm nghỉ ngơi, thầy Đường m.á.u me đầy , biến thành tiền bối hoạt bát, thích , cả đoàn việc hăng hái hẳn lên.
Đoàn phim của Đàm Trì thì ngơ ngác.
Không hiểu nữ biên kịch vàng Đàm Trì, giữa trời nóng bức vẫn quấn khăn lụa, cánh tay mang găng chống nắng, chỉ dựa dầu cảm hương để chống nóng.
Bên cạnh còn xuất hiện thêm một trợ lý họ Chu, nghiêm ngặt ngăn cản nam giới tiếp cận cô.
Kỳ quái nhất là, cô giáo Đàm thoảng mùi cao dán... là vì nửa đêm thức trắng sửa kịch bản, vô tình trẹo lưng.