Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 115: Nụ cười thiên hạ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:14
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì trong trường , cổ áo gắn micro dây, đôi mắt ánh đèn chiếu từ cao cho hoa cả mắt.
Đây là trường bình thường, mà là trường chương trình thương hiệu của kênh quốc tế CCTV, “tin tức phỏng vấn Hoa Hạ”. Khách mời đó là một vị đại sứ nước ngoài cái tên tám chữ, thảo luận về vấn đề mang tầm quốc tế và ngoại giao.
Đàm Trì cũng hiểu nổi ở đây. Khi nhận thông báo hôm , cô từng nghĩ đó là một chiêu trò lừa đảo viễn thông kiểu mới, cho đến khi Vu Ngang xác nhận nguồn tin, thật đúng là lời mời đến từ CCTV, tại cô đột nhiên trở thành tiêu điểm xã hội chứ?
Đàm Trì suy nghĩ cả một đêm, cuối cùng rút một câu:
Đây chính là mệnh!
Phóng viên nổi tiếng của CCTV, Khúc Tinh, đối diện Đàm Trì. Bà gương mặt phúc hậu giống hệt mấy dì tổ trưởng tổ dân phố, từng phỏng vấn từ nguyên thủ quốc gia đến công nhân lao động phổ thông, giọng điệu thiết như thể lập tức thể khiến liên tưởng đến mùi bánh sủi cảo của .
Thế nhưng Đàm Trì vẫn thấy căng thẳng, còn ... chuồn nhà vệ sinh.
Khúc Tinh dịu giọng: “Buổi phỏng vấn là ghi hình, đó còn biên tập , chúng cứ thoải mái trò chuyện là . Tiểu Đàm thể thả lỏng một chút.”
“Vâng. Em sẽ thả lỏng.” Đàm Trì hít sâu một , gật đầu.
“Có thể bắt đầu ?” Khúc Tinh về phía đạo diễn.
Đạo diễn giơ tay hiệu OK.
“Chuẩn , !”
Khúc Tinh ống kính: “Xin chào quý vị khán giả, chào mừng đến với tin tức phỏng vấn Hoa Hạ. Hôm nay khách mời của chúng là một biên kịch, Đàm Trì. Mời cô Đàm chào khán giả một tiếng.”
Đàm Trì cứng mặt: “Xin chào , là biên kịch Đàm Trì.”
Khúc Tinh: “Cô Đàm từng nghĩ sẽ nổi tiếng thế ?”
Đàm Trì: “Chưa từng nghĩ đến.”
“Sau khi trở thành biên kịch nổi tiếng mạng, cuộc sống gì khác ?”
“Lúc chợ, bà chủ sẽ tặng thêm hai cọng ngò.”
“Chỉ thôi?”
“Có tặng cả táo, nhưng mới một .”
“... Nghe lượng fan Weibo tăng nhiều lắm ?”
“Vâng.”
“Tăng bao nhiêu?”
“Khoảng hai mươi vạn, nhưng một nửa là fan ảo, bạn mua hộ, như ngoài cũng xem như đại V, đỡ mất mặt.”
Khúc Tinh nhịn mà bật .
“Khụ, cô Khúc, chúng về nghề biên kịch .” Đạo diễn rốt cuộc chịu hết nổi.
“Khụ, . Cô Đàm, cô nghề bao nhiêu năm ?”
“Năm nay là năm thứ sáu.”
“Cô cảm thấy, thế nào mới trở thành một biên kịch giỏi?”
“Tiêu chuẩn của biên kịch giỏi quá cao, chỉ thể là chúng đều đang cố gắng để trở thành một biên kịch đủ tư cách.”
“Thế thế nào mới là đủ tư cách?”
“Biết , , lắng , sửa.”
“Đọc và thì hiểu, còn lắng và sửa là ý gì?”
“Trong nước, khi một dự án, nhà đầu tư, diễn viên và đạo diễn đều tiếng lớn, biên kịch thường rơi thế động thỏa hiệp. Viết một kịch bản sẽ nhiều đưa ý kiến chỉnh sửa. Lúc , ý kiến nào nên , ý kiến nào nên , sửa theo hướng nào, sửa đến mức độ nào, biên kịch nắm rõ, khả năng phán đoán.”
“Vậy cuối cùng kịch bản thể sửa theo ý biên kịch ?”
“Rất khó, hiếm.”
“Thế thì ?”
“Cố hết sức, còn thì tùy duyên.”
Khúc Tinh gật đầu: “Đối với hành vi của Đằng Các Studio, cô nhận thế nào?”
Đàm Trì ngẩn , Khúc Tinh một cái.
“Không , cứ thẳng .” Khúc Tinh khích lệ.
Đàm Trì ngừng một lát: “Sự việc của Đằng Các thật vấn đề riêng của Đằng Các mà là vấn đề của xã hội.”
Khúc Tinh: “Nói cụ thể hơn ?”
“Những năm gần đây, ngành phim ảnh phát triển nhanh, điều thống nhất với bối cảnh kinh tế xã hội. Kinh tế phát triển tốc độ cao đòi hỏi thứ đều nhanh: internet nhanh, giao hàng nhanh, dự án nhanh, sản phẩm mới cũng nhanh. Bởi nếu đủ nhanh thì sẽ khác vượt qua, sẽ đào thải, sẽ tụt hậu.” Đàm Trì : “Giống như ga tàu điện ngầm giờ cao điểm, chị căn bản thể chậm rãi , vì dòng chen chúc sẽ cuốn cô chạy, nếu chậm thì sẽ lỡ tàu, trễ giờ, trừ tiền.”
“Mọi đều dám chậm cũng thời gian chậm. một ngành nghề, ví dụ kịch bản thì cần thời gian để mài giũa. Thế nhưng thị trường chờ vốn chờ, đủ loại áp lực đè xuống, khiến nhiều lựa chọn đường tắt, chọn cách gian dối.”
Khúc Tinh: “Ý cô là đạo văn?”
“Pha trộn tình tiết, sửa đổi, đạo văn, đều .”
“Cô nhận thế nào về đạo văn?”
“Đạo văn giống như nghiện ma túy .”
“Nghiện ma túy?!”
Đàm Trì gật đầu: “Chép của khác dễ hơn tự quá nhiều. Mà kẻ đạo văn thường một ảo giác, cho rằng thứ chép về còn cao minh hơn nguyên tác. Thật điều đó giống như xây xong móng, dựng xong tòa nhà, lắp cửa sổ, trang trí nội thất, cuối cùng cô trộm cả căn nhà, trong nhà đặt thêm một chậu hoa : xem , căn nhà nhờ chậu hoa của mới đáng giá.”
Khúc Tinh bật .
“Nghe buồn lắm .” Đàm Trì thở dài: “ hiện nay nhiều đang chuyện buồn như . Họ còn chính vì chép của cô nên cô mới nổi tiếng, cho nên tác phẩm của cô mà là chép . đạo văn cô là nể mặt cô, chép của cô là vinh hạnh của cô. Còn fan của bọn họ thì thú vị hơn nữa, logic là: mặc kệ đạo văn , miễn là .”
Khúc Tinh: “ từng thấy kiểu , nhưng mấy năm gần đây cảm giác bắt đầu coi trọng bản quyền và nguyên tác .”
Đàm Trì: “ , mấy năm gần đây môi trường hơn nhiều, ý thức bản quyền, bao gồm trả phí , trả phí xem phim, chống vi phạm bản quyền... môi trường cho nguyên tác hơn nhiều.”
“Vừa cô đạo văn giống như nghiện ma túy là thế nào?”
“Bởi vì đạo văn... sướng lắm.” Đàm Trì : “Không tốn chút sức nào, biến thứ của khác thành của , là thể thu về vô hoa tươi, tiếng vỗ tay, địa vị, tiền bạc. Cảm giác cần lao động mà vẫn đạt đỉnh cao, cảm giác coi tất cả như kẻ ngốc để đùa bỡn sẽ khiến nghiện, dừng nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-115-nu-cuoi-thien-ha.html.]
“ nhanh thôi, cô sẽ phát hiện, đầu óc cô, bàn tay cô, cái bàn phím của cô, thể nào thứ nguyên tác nữa. Toàn bộ tế bào trong sẽ gào thét: chép , chép thêm một cái nữa, sẽ còn thành công hơn.”
Đàm Trì chậm rãi ngẩng mắt, đôi đồng tử đen láy tròng kính gọng mảnh thẳng ống kính: “Bàn tay, đôi chân, đại não, từng tế bào của cô sẽ thứ cảm giác chiếm cứ. Mỗi chữ cô chép đều biến thành ma túy, ngấm máu, thấm tận xương tủy. Cả đời , cô sẽ chẳng bao giờ thứ thuộc về chính nữa. Đây, chính là sự phản phệ của ma túy đạo văn.”
Nói xong, Đàm Trì đẩy nhẹ gọng kính, mỉm .
“Bốp bốp!”
Cả phim trường bỗng chốc tối đen, đầy nửa giây , ánh sáng bật sáng trở .
“Chuyện gì ?!” đạo diễn quát lớn.
“Vừa mất điện, nguồn dự phòng khởi động .” Đạo diễn phát sóng trả lời.
“Làm sợ c.h.ế.t khiếp.” Quay phim đối diện với nụ của Đàm Trì đưa tay lau mồ hôi lạnh trán.
Trong ống kính, Đàm Trì vẫn là biên kịch trẻ mặt mũi nhạt nhòa, như thể nụ quỷ dị ban nãy chỉ là ảo giác.
“Câu hỏi cuối cùng, nhiều bạn yêu thích lách để lời nhắn Weibo, hỏi cô Đàm Trì, nếu trở thành biên kịch thì cần thế nào?”
Đàm Trì nhíu mày: “Hãy cân nhắc kỹ khi nghề. Trước tiên đảm bảo cơm áo hãy tới lý tưởng.”
“...” Khúc Tinh đầu đạo diễn.
Đạo diễn đen mặt, trợ lý giơ bảng nhắc lời: Tích cực, truyền cảm hứng.
Khúc Tinh: “Có câu gì khích lệ ?”
Đàm Trì hiểu , nghiêm túc thẳng máy : “Là vàng thì sớm muộn cũng sẽ phát sáng.”
“Rất ! Cảm ơn cô Đàm Trì, hẹn gặp quý vị trong tiếp theo.” Khúc Tinh dậy, bắt tay Đàm Trì.
Đàm Trì cúi chào: “Buổi phỏng vấn chứ?”
“Rất , chờ khi hậu kỳ chỉnh sửa xong, chúng sẽ gửi bản nháp cho cô.” Khúc Tinh đáp: “Dự kiến phát sóng trong hai tuần nữa.”
“Được, cảm ơn.” Đàm Trì về các nhân viên xung quanh, cảm ơn từng một: “Cảm ơn .”
“Cô vất vả .” tiếng vỗ tay vang lên.
Đàm Trì thở phào một , bước nhanh về phòng hóa trang.
“Cô Đàm, xin chờ chút.” Trợ lý cầm bảng nhắc lời chạy tới. Anh chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, dáng vẻ hiền lành trọng, mang cặp kính gọng to, trông chút giống với kính của Đàm Trì. Chiều cao ít nhất một mét chín, lúc chuyện với Đàm Trì thì dáng vẻ cong cong như dấu chấm hỏi.
Đàm Trì: “Có chuyện gì ?”
“Cái... cái ...” Trợ lý lấy từ túi xách một quyển sách, đưa tới mặt Đàm Trì: “Có thể ký tên cho ?”
Lại chính là quyển sách in Trạch Nam Phiêu Lưu Ký.
Đàm Trì ngạc nhiên, kìm mà đối phương thêm vài .
Mặt trợ lý đỏ bừng.
“Được, ký thế nào?” Đàm Trì lấy bút .
“Viết, Tặng: Lưu Phồn Tỉnh, chúc thi tiến sĩ thành công.” Trợ lý nhỏ.
“Được .” Đàm Trì dòng chúc, ký tên: “Chúc thành công.”
“Cảm ơn, cảm ơn cô!” Trợ lý cúi đầu liên tục: “Nế... nếu em thi đậu thì sẽ thành đồng môn với cô !”
“Đại học Khoa học Công nghệ Kế Kinh?”
“Vâng, khoa Truyền thông báo chí!”
Đàm Trì mỉm : “Ừ, cố lên nhé.”
“Em nhất định sẽ cố gắng hết sức!”
Đến tận khi Đàm Trì phòng hóa trang, bên tai vẫn còn vang lên giọng hăng hái của trợ lý .
Không ngờ đường cũng thể gặp fan thế .
Đàm Trì cảm khái, thang máy xuống sảnh tầng một, lấy điện thoại mở định vị.
“Đàm Trì.” Có gọi tên cô.
Đàm Trì ngẩng đầu thì thấy Đường Cam Lan ngay cửa.
Hai chân bắt chéo, hai tay bỏ túi, quàng khăn quấn cổ màu trắng tinh, khóe môi mỉm hờ hững.
Phía là cửa sổ sát đất khổng lồ, ngoài cửa sổ chính là hoàng hôn, khoảnh khắc ánh sáng nhất trong ngày, gọi là “giờ ma thuật”. Làn sáng dịu dàng khắc họa hình cao ráo của như một bức tranh.
[Người mỉm nghiêng nước nghiêng thành , tựa cửa ngoái đầu , dung nhan tựa ngọc bỗng chốc đông .]
Một câu hát hẹn mà bật trong đầu.
Đàm Trì ngẩn , ngơ ngác Đường Cam Lan bước từng bước gần, cởi khăn quàng, khoác lên cổ cô.
“Đi thôi.”
Đàm Trì: “Hả?”
“Hôm nay xuống bếp, mời cô cùng Liên Bồng Miêu, Ba Tiêu Diệp ăn đầu cá hấp!”
“Ồ.”
“Sao thế, cái biểu cảm ?”
“Chỉ là đột nhiên thấy...” Đàm Trì nghĩ nghĩ: “Anh trông cũng tạm .”
“Đàm Trì!” Đường Cam Lan dở dở : “ ăn cơm nhờ cái mặt đó đấy nhé!”
“Ồ.”
“Có chuyện gì thì lên xe , thêm năm phút nữa phí đỗ xe tăng thêm ba chục đó!” Vu Ngang thò nửa cái đầu từ ngoài cửa hét .
Đường Cam Lan trợn mắt, kéo Đàm Trì chạy nhanh cửa: “Đi mau mau, thì Vu Ngang tính ba chục đó đầu mất.”
Đàm Trì: “...”
Bệnh keo kiệt , chẳng lẽ cũng lây ?