Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 109: Vu Ngang
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:08
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì cảm thấy cái tên chút quen tai, hơn nữa hiểu , cảm giác như quan hệ họ hàng với ruột cá, cá viên, cá chà bông.
Lần thấy cái tên , hình như là ở đoàn phim Trạch nam phiêu lưu ký…
À.
Đàm Trì chợt nhớ , đây là cựu giám đốc điều hành bộ phận quản lý nghệ sĩ của Giải Trí Thanh Hồng, vì vấn đề thuế má mà buộc rời chức. Ấn tượng trong trí nhớ, hai đặc điểm nổi bật: một là keo kiệt, hai là gương mặt poker lạnh lùng.
Chỉ trong vài giây, Đàm Trì tự biên tự diễn một đoạn tình thù dài hai vạn chữ giữa gã và Giải Trí Thanh Hồng.
Đường Cam Lan trừng mắt: “Vu Ngang? Anh là… của Giải Trí Thanh Hồng?”
Vu Ngang khẽ , lấy từ trong túi một tờ giấy, đặt ngay mặt Đường Cam Lan.
Trên giấy là một sơ đồ ma trận, bốn góc trái đều điền đầy các nhãn từ khóa.
Đàm Trì: “Mô hình phân tích SWOT?”
Vu Ngang gật đầu: “ , đây là bản phân tích SWOT cho Đường Cam Lan.”
Đường Cam Lan nhướng mày: “Nói xem nào?”
“SWOT là một phương pháp phân tích thường dùng trong doanh nghiệp, đem các yếu tố liên quan mật thiết đến đối tượng nghiên cứu như ưu thế, nhược điểm, cơ hội bên ngoài và nguy cơ bên ngoài đối chiếu kết hợp để phân tích, từ đó giá trị tham khảo khá lớn đối với việc đưa chiến lược.” Vu Ngang : “ dựa tình hình hiện tại của , bản phân tích .
Trước tiên là ưu thế của , ba điểm: độ nổi tiếng do bùng nổ, thiên phú diễn xuất và tuổi trẻ. Ba điểm chắc cần nhiều nữa nhỉ?”
“Chẳng lẽ gương mặt tính là ưu thế ?” Ba Tiêu Diệp giơ tay hỏi.
“Gương mặt ư?” Vu Ngang bật : “Đó chỉ là điều kiện để bước chân giới thôi, tính gì là ưu thế.”
Ba Tiêu Diệp: “... Coi như gì.”
Đàm Trì: “Thế nhược điểm là gì?”
“Thứ nhất, thực lực đủ. Tuy rằng Đường thiên phú diễn xuất, nhưng vẫn còn cách với diễn viên thực lực thực thụ, điểm thừa nhận ?”
Đường Cam Lan gật đầu.
“Thứ hai, độ nổi tiếng nhưng độ quốc dân. Dù hiện tại qua thấy hot, nhưng đó chỉ là hiệu ứng kèm khi phim lên sóng, hơn nữa phạm vi nổi tiếng cũng tương đối hẹp. Fan của chủ yếu tập trung trong độ tuổi 14 – 30, phần lớn là học sinh. Fan học sinh đặc điểm: hoạt bát, thích mới mẻ. Nói cách khác, fan của thiếu định, hôm nay thể thấy lưu lượng , nhưng một tháng thể sẽ mất hơn 50%.”
“Trong giới , hot một thời là gì, hot lâu mới là bản lĩnh. Muốn vững thì nhất định nguồn tài nguyên liên tục chống đỡ. Mà đây chính là nhược điểm lớn nhất của ...” Vu Ngang ngẩng đầu: “Anh công ty lớn hậu thuẫn, tài nguyên gần như bằng . Với một tân binh mà , đây gần như là đòn chí mạng.”
Đường Cam Lan lặng lẽ Vu Ngang, bỗng mỉm : “Rồi nữa?”
Ánh mắt Vu Ngang thoáng lóe sáng.
Thanh niên mắt, ánh mắt trong sáng, nụ thuần khiết, tựa như để tâm đến cái gọi là “nhược điểm tài nguyên” .
Vu Ngang cũng , xoay chuyển chủ đề: “Chúng tiếp tục phân tích cơ hội bên ngoài. Năm nay gọi là năm băng hà của giới giải trí, nhưng cho là . Cái ‘lạnh’ của năm nay, chỉ là so với sự ‘nóng quá mức’ của vài năm . Giờ đây vốn rút , giới bớt hào nhoáng, cuối cùng tất yếu sẽ trở về quỹ đạo phát triển bình thường.”
“Nền kinh tế quốc dân phát triển nhanh suốt 40 năm, nhu cầu của quần chúng đối với sản phẩm tinh thần chỉ tăng chứ giảm, yêu cầu cũng ngày càng cao. Đặc điểm của khán giả hiện đại là ngưỡng cao, độ nhạy thấp. Nói thẳng , chính là khẩu vị khó tính thiếu kiên nhẫn.”
“Vì năm ngoái và năm nay nhiều đại IP đầu tư khủng sụp? Chính là vì sáng tạo theo kịp tốc độ nâng cao thẩm mỹ của khán giả. Khán giả ăn cơm thơm nóng hổi, còn họ mang cơm thiu đ.á.n.h lừa, tất nhiên chẳng ai chịu .”
“Trạch nam phiêu lưu ký Douban chấm 8.6, là điểm cao nhất của phim truyền hình trong 5 năm. cá nhân cho rằng, bộ phim tuy tinh xảo, song tới mức đó. Nó đưa lên bệ thờ, nguyên nhân lớn từ việc thị trường phản ứng ngược.”
“Khán giả xem quá nhiều phim rác, bỗng xuất hiện một bộ tạm , góc độ khán giả, họ thấy hi vọng và thành ý, nên mới dốc sức tuyên truyền, tâng bốc. Thật là từ thị trường mà với sáng tạo: họ ăn cơm thiu. Tương tự, việc Đường và Ngôn Bạc Ninh bùng nổ cũng vì lẽ đó. Khẩu vị khán giả đang đổi, họ thích sự đổi mới, thích gương mặt mới, thích diễn viên thực lực. Do , , những diễn viên tài năng, chịu nỗ lực chắc chắn sẽ nhanh chóng thăng tiến. Đây chính là cơ hội lớn nhất cho Đường.”
“Nói cách khác, nhu cầu với tác phẩm , diễn viên giỏi, kịch bản trong thời gian dài sắp tới đều sẽ tăng, đây chính là thị trường cơ bản lớn nhất của giới giải trí. Mà cơ hội thị trường càng lớn đồng nghĩa với việc ngày càng nhiều sáng tạo bước , cục diện giới sẽ đổi. Vị thế của những công ty lớn như Giải Trí Thanh Hồng, Truyền Thông Húc Quang nhanh, , nên là chịu tác động nặng nề. Điều ở mức độ nhất định thể giảm bớt tác động từ nhược điểm tài nguyên của .”
Một tràng phân tích dồn dập, Đàm Trì và Đường Cam Lan vẫn còn thể tiếp thu, nhưng Ba Tiêu Diệp thì sắp chịu nổi.
“… Sao thấy như trở về lớp chính trị đại học trời.”
“Cuối cùng, chính là nguy cơ bên ngoài.” Vu Ngang : “Nguy cơ cùng cơ hội song hành. Chính vì lợi nhuận và triển vọng thị trường quá lớn nên cạnh tranh sẽ càng khốc liệt. Ví dụ đầu năm nay Thanh Hồng và Húc Quang tung nhóm idol, chẳng khác nào máy gặt lưu lượng fan, đó là nguy cơ thứ nhất. Nguy cơ thứ hai, giới quá nóng, cấp chắc chắn sẽ động thái siết chặt, chẳng hạn thuế vụ, quy định ngành nghề... Tạo thành thế cục ‘vô tân binh chen lên, cấp ép xuống’. Vài năm tới, giới đều sẽ tìm đường sống trong kẽ hở.”
Đường Cam Lan: “Vậy, kết luận của là?”
Vu Ngang: “Tận dụng ưu thế, nắm lấy cơ hội, vững vàng tiến bước.”
“Chậc, lời thừa .” Ba Tiêu Diệp lẩm bẩm.
“ xong.” Vu Ngang tiếp tục: “Tận dụng ưu thế, nghĩa là nhân đà nổi tiếng hiện tại, lựa chọn kịch bản và đoàn đội hạng nhất, tiếp tục cho tác phẩm chất lượng, đó mới là nền tảng lập .
Nắm lấy cơ hội, tức là nhanh chóng lựa chọn đại ngôn thương mại chất lượng, thành tích lũy tài nguyên ban đầu.
Vững vàng tiến bước là quản lý fan. Bây giờ fan của một nghệ sĩ thể chính là nền tảng hình tượng nghệ sĩ đó. Chất lượng và hình tượng fan, chính là hình tượng của nghệ sĩ. Nhiều nghệ sĩ hiện nay dẫn dắt fan theo lối chiếm đất, mạo tiến, bùng phát, thật, cực kỳ nguy hiểm. Như nhắc ở phần nguy cơ bên ngoài, cấp cực kỳ căm ghét tình trạng . Vì thế, càng khuyến nghị phát triển fan theo lối vững vàng, định.”
“Nghe mà đau cả đầu...” Ba Tiêu Diệp ôm đầu.
“Ba điều , đều cần nhân mạch (quan hệ) mạnh mẽ cùng kinh nghiệm dày dạn trong nghề. thể khẳng định, khắp cả giới giải trí, ai thích hợp hơn .” Vu Ngang kết thúc màn thuyết trình.
Nghe đến đây, Đàm Trì kìm thở phào một .
Năng lực phân tích, tài ăn , khả năng thuyết phục của đều thuộc hàng đỉnh, vẽ bánh, chỉ thực, móc xích chặt chẽ, chuyên nghiệp sức mê hoặc. Đợi đến khi kịp phản ứng, cuốn theo logic của gã. Đáng sợ hơn, càng nghĩ càng thấy lý, càng nghĩ càng thấy, ngoài gã , thật sự chẳng ai thích hợp vị trí .
...
Đàm Trì liếc Đường Cam Lan.
Anh thẳng lưng ghế, dáng vẻ trầm nghiêm nghị, từ đầu đến cuối vẫn chăm chú thẳng mắt Vu Ngang, dường như điều gì từ đó.
“Vu Ngang ." cuối cùng, Đường Cam Lan mở miệng: “ một câu hỏi cuối, cho rằng quan hệ giữa diễn viên và quản lý là gì?”
Sắc mặt Vu Ngang khẽ rung động, tựa hồ thất vọng vì câu hỏi : “Đối với quản lý mà , dù là diễn viên, idol, ngôi nghệ sĩ, thật đều là hàng hóa.”
Đường Cam Lan: “Hàng hóa?”
Vu Ngang: “ , giống như sữa trong siêu thị. Chỉ khác ở chỗ sữa bày lên kệ để bán, còn nghệ sĩ thì bày công chúng để bán. Dùng đủ loại bao bì, đủ loại quảng cáo tiếp thị, đủ loại kịch bản, phim, phỏng vấn, tạp kỹ… từng tầng từng lớp tạo dựng một hình tượng thương hiệu. Thương hiệu sinh giá trị thương mại, vô dựa hình tượng kiếm tiền. Nghệ sĩ, chính là món hàng dây chuyền sản xuất.”
Đàm Trì: “…”
Người , quả nhiên như lời đồn, một thương nhân lạnh lùng vô tình.
Đường Cam Lan nhíu mày: “ nghĩ .”
Vu Ngang nhạt: “Anh Đường Cam Lan, chẳng lẽ , nghệ sĩ là em, là đối tác gì đó của quản lý ? Anh sẽ ngây thơ đến thế chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-109-vu-ngang.html.]
Đường Cam Lan lên tiếng, nhưng vẻ mặt lên tất cả.
Vu Ngang chậc một tiếng: “Anh Đường, cũng lừa . Nguyên tắc quản lý của luôn như : nghệ sĩ là sản phẩm, phục vụ nghệ sĩ, chính là để thông qua hình tượng nghệ sĩ mà thu về giá trị kinh tế. Nói thẳng , là để kiếm tiền. đến đây, chính vì trúng tiềm năng thương mại của .”
“Quản lý của sẽ là cộng sự quan trọng nhất, nhất định cùng chí hướng.”
“Anh Đường, mơ ước cũng , cứu thế giới cũng xong, điều đó ảnh hưởng gì đến việc quản lý cho để thu lợi thương mại, đúng chứ?”
“Anh Vu, lý do rời khỏi Giải Trí Thanh Hồng là gì?” Đàm Trì bỗng hỏi.
Vu Ngang khựng : “Chuyện ai cũng , Giải Trí Thanh Hồng vì vấn đề thuế vụ, kéo vật hy sinh mà thôi.”
“Nguyên nhân lớn nhất chẳng là ba nhóm nhạc thần tượng, bốn nghệ sĩ tay đồng loạt khiếu nại ?” Đàm Trì nhận lấy di động của Ba Tiêu Diệp, lật xem mấy trang: “Lý do khiếu nại đều giống , ông coi nghệ sĩ như cỗ máy kiếm tiền, lạnh lùng vắt kiệt...”
Vu Ngang lạnh: “Chúng chẳng qua là thấy Thanh Hồng coi như quân cờ bỏ , bèn tiện thể giẫm một cái, ôm đùi khác thôi.”
“Anh Vu, hẳn cũng từng là nghệ sĩ của Húc Quang.” Đường Cam Lan : “Chẳng lẽ hỏi vì rời khỏi Húc Quang ?”
Vu Ngang giật , nheo mắt, sắc mặt chợt đổi.
Đường Cam Lan: “Nếu một ngày nào đó đủ lợi ích cám dỗ, bán món hàng là ?”
Vu Ngang bật dậy, thẳng lưng: “Anh Đường, đang sỉ nhục nghề nghiệp của !”
Đường Cam Lan lắc đầu: “Anh Vu, xem chúng cùng chí hướng.”
Vu Ngang nhắm mắt, dậy: “Anh Đường Cam Lan, thành tâm hợp tác với . khuyên một câu: hãy vứt bỏ những ảo tưởng viển vông đó . Giới giải trí là chiến trường m.á.u thịt bay tứ tung, chứ chuyện cổ tích trẻ con chơi đồ hàng.”
Đường Cam Lan , lộ hai chiếc răng khểnh sáng lấp lánh: “ mà, tin cổ tích.”
Vu Ngang trừng Đường Cam Lan hồi lâu, nghiến chặt răng hàm, xách túi máy tính xoay ngoài, “rầm” một tiếng đóng sập cửa.
Nụ mặt Đường Cam Lan lập tức sụp xuống, bẹp xuống bàn.
Đàm Trì: “Đường Cam Lan…”
“ , Vu Ngang đúng, ông năng lực, chỉ là...” Đường Cam Lan bực bội vò tóc: “ cứ thấy thế nào , Aaaaa!”
Đàm Trì: “…”
là một sinh vật mâu thuẫn.
Ba Tiêu Diệp ngả vật ghế: “Đói quá…”
Ngoài phòng 610, Vu Ngang trong hành lang, mặt lạnh hướng cửa sổ, kẹp điếu t.h.u.ố.c châm lửa, khóe mắt giật giật.
Từ đầu đến chân ngốc nghếch, đúng là mù mới trúng !
Điện thoại “ting” một tiếng, là bảng kê thẻ tín dụng tháng , tiền trả…
“Khốn nạn!” Vu Ngang bẻ gãy điếu thuốc, lôi từ túi viên t.h.u.ố.c trợ tim, nhưng còn kịp cho miệng, ánh mắt bỗng khựng .
Một cô gái từ cuối hành lang thong thả bước đến.
Cô mặc váy bồng bềnh đáng yêu, tay trái cầm chiếc ô hồng nhỏ, tay xách túi đồ ăn nhanh KFC. Gương mặt cô trắng hồng như táo, tóc mềm mượt bồng bềnh như mèo con. Cô giống hệt, giống hệt một bé loli bước từ truyện tranh.
Vu Ngang ngơ ngẩn giơ điện thoại, ngây .
Anh đờ đẫn thiếu nữ loli phòng 610, giọng mềm mại ngọt ngào, khiến tim run lên từng nhịp: “KFC mà xếp hàng hơn một tiếng, con gái, còn tưởng sản phẩm mới, ai ngờ là vì mua bữa sáng tặng poster, mà còn là poster của Bắp cải, thật là hết nổi…”
Cửa đóng .
Vu Ngang giật , lập tức tỉnh táo.
Anh nhét viên t.h.u.ố.c trở , bảng kê điện thoại, lặng lẽ một phút, vứt nửa điếu thuốc, cửa phòng 610.
Liên Bồng Miêu tức tối ném đồ ăn cho Ba Tiêu Diệp: “Phỏng vấn ?”
Đường Cam Lan úp mặt xuống bàn: “13 , quân diệt...”
“13 ? Còn một nữa là ai?” Liên Bồng Miêu hỏi.
“Một tên mặt poker, keo kiệt, bản lĩnh.” Đàm Trì lôi khoai tây chiên từ túi , xé gói tương cà: “Đáng tiếc ai quý trọng.”
Đường Cam Lan vùi đầu xuống bàn giả c.h.ế.t.
“Cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên. Chưa đợi Ba Tiêu Diệp mở, ngoài tự đẩy cửa bước .
Vest, đôi mắt dài hẹp, là Vu Ngang.
Đàm Trì đá Đường Cam Lan một cước.
Đường Cam Lan giật bật dậy, thấy Vu Ngang, lập tức thu nụ , gương mặt nghiêm túc.
“Anh Vu, nếu thể đồng ý với quan niệm của , chúng gì để bàn cả.”
Vu Ngang cởi khuy áo vest, ung dung xuống, mỉm : “Anh Đường Cam Lan, những lời cảnh tỉnh của khiến như khai sáng! Anh sai, điều quan trọng nhất giữa quản lý và nghệ sĩ chính là sự tin tưởng lẫn . bằng lòng trở thành cộng sự mà thể phó thác cả tính mạng!”
Đường Cam Lan: “... Hả?”
Nụ của Vu Ngang càng thêm thiết, giống như chồn đến chúc Tết gà: “Tuy từ nhỏ từng thích truyện cổ tích, nhưng vì Đường, sẵn lòng tin một .”
Đường Cam Lan mắt sáng rực: “Thật ?!”
Vu Ngang gật đầu, thành khẩn: “ lấy nhân cách đảm bảo!”
“Được!” Đường Cam Lan rạng rỡ, đưa tay : “Vu Ngang, chào mừng !”
“Xin chỉ giáo nhiều.” Vu Ngang bắt tay, lịch sự khẽ gật.
Ba Tiêu Diệp nhai hamburger liếc qua giữa hai , rùng .
Liên Bồng Miêu ghé tai Đàm Trì: “Trì Trì, vội vàng quá ?”
Đàm Trì: “…”
Sao cứ thấy như rước sói nhà .